Thanh Đường Ngày Cũ

Chương 2

09/08/2026 16:39

Nhưng lại như những cơn mưa phùn dai dẳng mùa mưa dầm, b/ệnh tình mãi chẳng thấy thuyên giảm.

Tôi đã bình tâm trở lại, nhưng giới truyền thông lại rất thích thú khi thấy tôi đi “đá/nh gh/en”.

Dẫu sao Tưởng Cận Ngôn ở đâu cũng đầy uy nghiêm.

Vậy mà người vợ của anh ta lại cư xử như một mụ đàn bà chanh chua, chẳng ra thể thống gì.

Tin tức rất ưa chuộng kiểu tương phản này, họ chờ đợi tôi làm bùng n/ổ lưu lượng truy cập.

Họ thậm chí còn liệt kê ra tất cả tình nhân của Tưởng Cận Ngôn.

Cung cấp manh mối cho tôi còn tận tâm hơn cả thám tử.

Việc gặp Tần Chân Chân, lại là một sự tình cờ.

Khi đó tôi đã nằm ở nhà vài ngày.

Các phu nhân khác có lòng tốt, nhìn không nổi nữa.

Nhất quyết kéo tôi ra ngoài hóng mát, cưỡi ngựa.

Ở trường đua ngựa có một con ngựa thuộc sở hữu riêng của tôi.

Ban đầu nó là ngựa của Tưởng Cận Ngôn, cực kỳ trung thành với chủ.

Tưởng Cận Ngôn không biết đã dùng cách gì.

Nó mới từ chỗ bất kham trở nên chỉ biết phục tùng tôi.

Thế nhưng hôm đó, sau một tiếng huýt sáo lảnh Iót.

Nó bỗng nhiên như phát đi/ên hất văng tôi xuống khỏi lưng, lao đi như bay.

Trong lúc mọi người đang kinh hãi, nó lại dừng lại trước mặt một cô gái nhỏ.

Con ngựa vốn dĩ bất cần, kiêu ngạo ấy lại cúi đầu, phục tùng trước mặt cô.

Cô gái nhỏ xinh đẹp, kiêu kỳ, vuốt ve con ngựa, cười tươi như đóa hoa hướng dương:

“Thấy mẹ vui như vậy sao? Ngoan nào.”

Chỉ một cái nhìn, tôi đã x/ác nhận.

Đây là một cô gái tôi chưa từng thấy trong “danh sách tình nhân”.

Nhưng chúng tôi còn chưa kịp nhìn nhau.

Tưởng Cận Ngôn đã đứng trước mặt cô, che khuất tầm mắt tôi.

Đó là một tư thế bảo vệ hoàn toàn, cảnh giác cực độ.

Giống như cách những loài thú lớn bảo vệ điểm yếu của mình mà không cần suy nghĩ.

Trước đây, anh cũng từng bảo vệ tôi như vậy.

Khoảnh khắc đó, trong màng nhĩ truyền đến một tiếng ầm vang dội.

Cảm giác đ/au đớn dày đặc mới muộn màng nhói lên từ cánh tay.

Kéo theo cả ngũ tạng lục phủ như bị trật khớp mà đ/au quặn thắt.

Có thứ gì đó, cuối cùng đã hoàn toàn vỡ vụn.

Cái nhìn cuối cùng trước khi hôn mê.

Tôi thấy gương mặt vốn dĩ không gợn sóng của Tưởng Cận Ngôn lộ ra vẻ hoảng lo/ạn, chạy về phía tôi.

Tay trái tôi bị g/ãy, trầy xước nhiều chỗ.

May trong cái rủi là không tổn thương đến n/ội tạ/ng.

Trong nhà có hơn chục người giúp việc.

Nhưng Tưởng Cận Ngôn lại đích thân chăm sóc tôi, hoàn toàn không mượn tay người khác.

Những ngày đó.

Tôi không chất vấn anh người phụ nữ ở trường đua ngựa là ai.

Càng không mắ/ng ch/ửi nguyền rủa anh như trước đây.

Tôi chỉ ngồi bên cửa sổ, ngẩn ngơ hồi lâu.

Trong phòng sưởi ấm áp, trên sàn trải thảm dày, mềm mại.

Tưởng Cận Ngôn lại tự tay mang vớ cho tôi, như đối đãi với một con búp bê mỏng manh nào đó.

Căn b/ệnh chân tay lạnh ngắt mỗi khi trời trở lạnh của tôi là do thời gian cùng Tưởng Cận Ngôn lập nghiệp mà thành.

Khi đó Tưởng Cận Ngôn bị đối thủ cạnh tranh h/ãm h/ại, bị cảnh sát bắt đi điều tra.

Phương án cốt lõi của anh bị người ta ném xuống hồ.

Nước hồ tháng chạp lạnh thấu xươ/ng.

Tôi không suy nghĩ gì mà nhảy xuống.

Nhặt từng tờ tài liệu rơi vãi lên.

Lạnh đến mức toàn thân không còn cảm giác, cố chịu đựng lên đến bờ, mới dám ngất đi.

Khi tỉnh lại, Tưởng Cận Ngôn cũng giống như bây giờ, mang vớ cho tôi.

Sau khi tôi ngủ, anh ra ngoài hút th/uốc rất lâu.

Trở về, khẽ khàng thề trước di ảnh cha mẹ tôi.

Anh nói, nếu phụ lòng tôi, đời này không được ch*t tử tế.

Bảy năm trôi qua vội vã.

Thoáng chốc.

Dáng vẻ cụp mắt của Tưởng Cận Ngôn trông chẳng khác gì lúc anh thề năm đó.

Nhưng giây tiếp theo, giọng anh nhạt nhẽo:

“Hôm đó cô ấy không biết trên ngựa có người, không phải cố ý.”

Hóa ra quyền thế địa vị của con người khi cao đến một mức độ nào đó.

Ngay cả việc cụp mắt nhìn xuống cũng chỉ lộ ra sự thương hại đầy ngạo mạn.

Tưởng Cận Ngôn không biểu cảm gì, giọng điệu lại như tiếng thở dài:

“Thanh Đường, có gi/ận gì thì trút lên đầu anh, đừng động đến cô ấy.”

Cửa sổ trong phòng đóng ch/ặt mít.

Tôi lại cảm thấy bốn bề đều đang lọt gió.

Những cơn gió này tụ lại thành lưỡi d/ao.

Xuyên qua lồng ngựk tôi.

Tôi vô vọng há miệng.

Nhưng ngay cả một âm tiết cũng không phát ra được.

Sau hôm đó.

Tưởng Cận Ngôn bắt đầu công khai đưa cô gái nhỏ đó ra vào các dịp lớn.

Từ một nghệ sĩ vô danh tuyến mười tám, Tần Chân Chân vọt lên thành tiểu hoa đán tuyến một, phong độ nhất thời không ai bì kịp.

Các phu nhân khuyên tôi:

“Tần Chân Chân này cũng chẳng khác gì mấy món đồ chơi trước kia.”

“Đợi lão Tưởng nhà em hết hứng thú rồi, anh ta sẽ quay về thôi.”

“Em đừng có dại dột mà kích động, làm bản thân không vui.”

Nhưng chỉ có tôi biết, Tần Chân Chân không giống vậy.

Nếu không, Tưởng Cận Ngôn đã không tốn công tốn sức giấu cô ấy kỹ càng đến thế.

Giờ là vì bị lộ rồi, sợ tôi làm hại cô ấy.

Để ngoài sáng an toàn hơn trong tối.

Nên mới đành phải công khai cô ấy.

Tôi tưởng tim sẽ đ/au.

Nhưng lồng ngựk trống rỗng, chẳng còn gì nữa.

Tôi thậm chí còn chán nản bẻ chút bánh ngọt cho cá ăn:

“Các chị có luật sư ly hôn nào không, giới thiệu cho em vài người.”

Không gian im lặng mất hai giây, các phu nhân an tâm cười thành tiếng:

“Đúng rồi! Em nghĩ thế là đúng rồi đấy!”

“Chúng ta cứ coi như ly hôn rồi! Hoặc coi như chồng mình ch*t rồi!”

“An an ổn ổn mà sống cuộc sống của mình.”

Tóm lại, không ai tin tôi sẽ ly hôn với Tưởng Cận Ngôn.

Bởi vì phải hỏng đầu mới bỏ vị trí Tưởng phu nhân đang chiếm giữ vinh hoa phú quý để rời đi.

Nhưng trước đây, tôi không vì Tưởng Cận Ngôn không có tiền mà rời bỏ anh.

Giờ đây, tự nhiên cũng sẽ không vì anh có tiền mà ở lại.

Tôi đã hẹn luật sư ly hôn, bắt đầu xem vé máy bay.

Trước khi rời đi, tôi chỉ có một việc muốn làm.

Đó chính là mời những người phu nhân thân thiết đi ăn một bữa.

Ngày đó Tưởng Cận Ngôn phát đạt, quyền thế trong tay.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
10 Mèo của anh Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm