Mùi trầm hương ập vào mũi.

Người đàn ông hơi thở có chút rối lo/ạn, dùng tay nhẹ nhàng bịt miệng tôi lại.

“Ưm?!! Sao là anh?”

Chu Lệ Trạch buông tay, vẻ mặt lo lắng sờ trán tôi, rồi lại sờ mặt tôi.

“Đồ ngốc! Sao người khác đưa gì cậu cũng không nghi ngờ mà uống ngay thế hả?! Bây giờ thấy thế nào rồi!? Có cần đến b/ệnh viện không hả???”

“À, tự nhiên thấy chóng mặt quá.”

Tôi vịn trán, chân lảo đảo ngã vào vòng tay Chu Lệ Trạch.

Trán Chu Lệ Trạch lấm tấm mồ hôi, anh cúi người bế ngang tôi lên, định lao ra khỏi phòng.

Tôi ôm lấy cổ anh khẽ cười.

“Đặt em xuống đi, em thật sự không sao mà.”

“Thật không sao? Nhưng anh thấy em đã uống ly rư/ợu đó rồi mà...?”

“Em nhân lúc Giang Huỳnh Sơ không để ý, tráo thành bột vitamin rồi. Thế còn anh, sao anh biết?”

Người Chu Lệ Trạch cứng đờ.

“Anh đến đây làm phục vụ, vô tình nghe được.”

“Phục vụ?”

Trong ấn tượng của tôi, gia cảnh nhà anh không phải là khá giả sao?

“Nhà anh...?”

“Phá sản rồi.”

“A.”

Tôi không giỏi an ủi người khác lắm.

Chỉ có thể thốt ra hai chữ “không sao” một cách khô khốc.

Ngày hôm sau.

Hoắc Thời Dật nhấc điện thoại nội bộ.

“Trợ lý Thẩm, ly cà phê hôm nay là thế nào đây?! Đây là loại năm phần đường đấy à, làm lại đi!”

“Hoắc... Hoắc tổng, chị Gia Ngôn hôm nay không đến làm việc nữa, chị ấy đã từ chức rồi, nói là chuẩn bị kết hôn...”

“Ai phê duyệt?!!”

“Là ngài phê duyệt từ hai tháng trước ạ...”

Hoắc Thời Dật day day thái dương rồi dập máy.

Anh đi đi lại lại trong văn phòng hai vòng, rồi đ/á văng tủ trà.

“Thời Dật.”

Giang Huỳnh Sơ ôm điện thoại bước vào văn phòng, bị cảnh tượng này làm cho gi/ật mình.

“Thời Dật... anh làm sao thế?”

Hoắc Thời Dật thở hắt ra.

“Không sao, có chuyện gì?”

“Anh xem đây có phải là nhị thiếu gia nhà tài phiệt Bắc Mỹ - nhà họ Chu không? Người mà anh ta đang ôm, có phải là Thẩm Gia Ngôn không?”

Hoắc Thời Dật cầm lấy điện thoại, khẳng định:

“Trợ lý Thẩm không thể nào quen biết người như vậy.”

Giang Huỳnh Sơ giọng r/un r/ẩy: “Sao có thể không phải là Thẩm Gia Ngôn? Tối qua cô ta bỏ chạy, ông Nolan nổi trận lôi đình, sáng nay đã có tin đồn ông ta muốn phong sát em ở nước ngoài...”

“Thời Dật... hãy c/ầu x/in nhị thiếu gia nhà họ Chu đi, anh ta là nhà tư bản đứng sau ông Nolan, anh ta chắc chắn có thể giúp em thông suốt con đường ở nước ngoài...”

Hoắc Thời Dật cố gắng kiên nhẫn lên tiếng.

“Em cứ ở lại trong nước phát triển đi, tài nguyên anh cho em chỉ có tốt hơn ở nước ngoài. Tài nguyên thời trang xa xỉ bậc nhất trong nước, kịch bản phim ảnh hạng S, anh đều lo liệu hết cho em, đội ngũ sản xuất hàng đầu trong giới em cứ tự chọn, không cần thiết phải chịu đựng sự tủi nh/ục này.”

Hốc mắt Giang Huỳnh Sơ đỏ lên: “Nhưng đó là phim của đạo diễn quốc tế, là cơ hội em mong chờ suốt mấy năm nay, là ước mơ khi em mới vào nghề mà Thời Dật...”

Một lát sau, Hoắc Thời Dật thở dài: “Em muốn làm thế nào?”

Giang Huỳnh Sơ lau nước mắt, vẻ mặt đầy quyết tâm.

“Nghe nói nhị thiếu gia về nước là để theo đuổi một người phụ nữ, chỉ cần làm hài lòng người phụ nữ đó, em không tin nhị thiếu gia không chịu nới lỏng.”

“Người đại diện đã vất vả lắm mới giúp em bắt mối với nhị thiếu gia, ngày mai mở tiệc ở Thanh Nghiên Các, Thời Dật, ngày mai anh đi cùng em được không?”

Hoắc Thời Dật do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu.

“Để chúc mừng em từ chức, ngày mai tôi mời em đi ăn.”

Sau khi đưa tôi về nhà từ buổi tiệc tối qua, Chu Lệ Trạch không yên tâm nên đã ngủ lại trên chiếc ghế sofa nhỏ nhà tôi một đêm.

Sáng sớm đã thấy anh bận rộn trong nhà tôi.

Nào là dọn dẹp, nào là cán bột làm bánh bao nhỏ, khiến tôi thấy hơi ngại.

Tôi nhận lấy bát đũa trong tay anh.

“Đáng lẽ em phải là người mời anh đi ăn mới đúng, anh giúp em nhiều quá, em không biết phải cảm ơn anh thế nào nữa.”

“Ai bảo em không biết cách cảm ơn?” Chu Lệ Trạch cong mắt cười, “Em biết mà.”

“Em...”

Anh lau vụn thức ăn ở khóe miệng tôi: “Không cần vội đưa ra câu trả lời cho anh, anh sẽ luôn chờ đợi.”

Má tôi nóng bừng lên, vội vàng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào anh.

Từ bao giờ mà Chu Lệ Trạch lại biết cách thả thính như vậy chứ...

Chiều tối hôm sau, Chu Lệ Trạch đến đón tôi.

“Mời lên xe.”

Chu Lệ Trạch giữ cửa ghế sau, khóe môi hơi nhếch lên.

Tôi nhìn chiếc Rolls-Royce Phantom phiên bản giới hạn toàn cầu trước mắt.

“Suýt... xe này của anh, đặt xe công nghệ chắc đắt lắm nhỉ?”

Nụ cười của Chu Lệ Trạch có chút mất tự nhiên: “Không... không đắt.”

“Anh nói sớm đi, đi xe máy điện của em qua còn tiết kiệm hơn, lãng phí số tiền này, chúng ta còn có thể ăn thêm được mấy xiên mực nướng đấy.”

Chu Lệ Trạch ấp úng không nói nên lời.

Chiếc Rolls-Royce đỗ ổn định trước cửa Thanh Nghiên Các.

“Em vào nhà vệ sinh chút, anh cứ đợi em ở phía trước nhé.”

Thấy Chu Lệ Trạch ngoan ngoãn đi ra sảnh trước, tôi lập tức lao vào nhà vệ sinh dặm lại lớp trang điểm.

Đến đây ăn chắc tốn của anh không ít tiền lương đâu nhỉ.

Đi taxi còn phải gọi xe riêng, chẳng lẽ tối nay anh định tỏ tình sao?!

Tim tôi đ/ập thình thịch không ngừng.

Cũng không báo trước với em một tiếng, em mặc cái áo phông trắng với quần jeans đến đây thì ra thể thống gì, ít nhất cũng phải cho em mặc cái váy dự tiệc chứ...

Tôi dặm phấn liên hồi.

Cửa phòng vệ sinh đột nhiên mở ra, phía sau truyền đến một tiếng cười khẩy.

“Tôi cứ tưởng là ai mà vội vã lao vào thế, hóa ra là cô, Thẩm-Gia-Ngôn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
4 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm