Cô bé dậm chân xuống sàn, chạm vào những bức tường, đi ra ban công nhìn ngắm một lát rồi quay lại nhìn tôi.
"Trình Viễn."
"Ừ."
"Anh thực sự đã suy nghĩ kỹ rồi sao?"
"Lâm Tiểu Mãn."
"Dạ?"
"Anh thậm chí đã m/ua cả nhà rồi, em còn định chạy đi đâu nữa?"
Cô bé đứng ngược sáng trước ban công, tôi không nhìn rõ biểu cảm của cô bé, nhưng tôi thấy vai cô bé bắt đầu run lên, rồi cả người gập xuống, ngồi xổm trên đất, vùi mặt vào đầu gối.
Tôi bước tới ngồi xổm bên cạnh cô bé.
"Khóc cái gì?"
"Anh phiền quá." Cô bé lí nhí nói, "Anh phiền ch*t đi được. Vốn dĩ em đã chuẩn bị tâm lý rồi, nếu vì chuyện thăng chức mà anh lùi bước, em sẽ từ chức rời đi, không làm phiền anh nữa. Ai ngờ anh lại đi m/ua nhà."
"...Con gái con lứa đừng nói bậy."
Cô bé ngẩng đầu nhìn tôi, mặt đầy vệt nước mắt, nhưng nụ cười lại rạng rỡ hơn bất cứ thứ gì.
"Trình Viễn, đời này anh không chạy thoát được đâu."
"...Ai thèm chạy."
Cô bé vươn tay nắm lấy cổ áo tôi kéo lại gần, trán chạm trán, chóp mũi chạm chóp mũi.
"Vậy anh nói đi, anh thích em."
"Nói rồi mà."
"Nói lại lần nữa."
Tôi nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của cô bé, đưa tay lau đi những vệt nước mắt trên mặt cô bé.
"Lâm Tiểu Mãn, anh thích em."
Cô bé nhắm mắt lại, lúc mở ra, cả người cô bé như đang tỏa sáng, giống như một ngôi sao được thắp lên.
"Chốt đơn."
Cô bé nhón người hôn tôi một cái, môi chạm môi, mát lạnh, mang theo vị mặn của nước mắt.
Tôi sững người một chút, rồi vươn tay ôm ch/ặt cô bé vào lòng.
Nửa năm sau, tôi chuyển vào nhà mới. Lâm Tiểu Mãn cũng chuyển đến ở cùng, lấy cớ là "thử nghiệm sống chung".
Buổi tối, cô bé ngồi trên ghế sofa, lấy trong túi ra năm trăm tệ xếp ngay ngắn trên bàn trà.
"Trình Viễn, anh qua đây."
Tôi thò đầu ra từ phòng bếp: "Làm gì đấy?"
"Trả n/ợ."
Tôi lau tay đi tới, cúi đầu nhìn năm tờ tiền đỏ chót đó, khóe miệng gi/ật gi/ật.
"Lúc đầu em chuyển khoản anh không nhận." Cô bé khoanh chân ngồi đó, biểu cảm nghiêm túc như đang họp đại hội cổ đông, "Em nghĩ kỹ rồi, em không thể cứ n/ợ mãi được, giờ bù lại."
Nói rồi cô bé cầm tiền đưa đến trước mặt tôi.
"Được, tiền anh nhận." Tôi cầm tiền gấp lại rồi đút vào túi.
Cô bé sững người, có lẽ không ngờ tôi lại nhận thật, há miệng ra, biểu cảm có chút ấm ức: "Anh nhận thật đấy à..."
"Nhưng mà--" Tôi lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương, "Cái này thuộc về em."
Cô bé đứng hình ở đó, miệng há hốc hồi lâu không khép lại được.
"Trước đây em nói em thiếu một mái nhà. Mẹ anh mất sớm, bố anh ở quê, anh sống một mình mười năm nay rồi. Nếu em nguyện ý, hai đứa mình cùng nhau xây dựng một cái nhé."
Cô bé vươn tay cư/ớp lấy chiếc nhẫn tự đeo vào ngón áp út, đeo xong giơ tay ngắm nghía hồi lâu, rồi lao vào lòng tôi, hai chân quấn lấy eo tôi.
"Được! Xây! Bây giờ xây luôn!"
"...Em xuống trước đi, trong bếp vẫn còn đang hầm canh."
"Không! Anh hứa với em ba việc thì em mới xuống."
"Nói đi."
"Thứ nhất, sau này người nấu cơm là anh, em chỉ phụ trách ăn."
"Được."
"Thứ hai, sau này ngày nào cũng phải nói một câu 'anh thích em'."
"...Được."
"Thứ ba--" Cô bé ghé sát tai tôi, giọng nói đầy ý cười, "Sau này không được tùy tiện lừa em nữa, ít nhất không được dùng năm trăm tệ để lừa em."
"Thế phải dùng bao nhiêu?"
"Ít nhất phải năm nghìn."
Cô bé treo trên người tôi cười thành một cục, hơi thở ấm nóng phả vào vành tai tôi, ngứa ngáy. Trong bếp, nồi canh nóng đang sôi sùng sục, hơi nước làm mờ lớp kính cửa sổ, cả căn nhà tràn ngập hương vị cơm canh ấm áp.
Được thôi.
Pháo hoa là chuyện của pháo hoa, cơm áo gạo tiền là chuyện của cơm áo gạo tiền.
Dù sao thì kể từ giờ phút này, cô ấy thuộc về tôi rồi.
(Hết)