Công ty có hàng trăm camera giám sát không góc ch*t, tất cả đều là 4K độ phân giải cao, thu âm cực kỳ rõ nét.

Trên màn hình lớn xuất hiện cảnh cả nhà Đỗ Yên đang lén lút trong hầm để xe.

"Làm thế này liệu có ổn không?" Bố Đỗ Yên hỏi.

"Các nhà khác đều giải tỏa, chỉ nhà mình không giải tỏa, được mấy triệu đấy!"

Mẹ cô ta vừa nói vừa nhìn quanh quất, bộ dạng như kẻ tr/ộm.

"Con gái, con cứ lên đó m/ắng thằng tra nam không có trách nhiệm, làm ầm ĩ lên cho lãnh đạo của nó xuất hiện. Chúng nó sợ mất mặt, chắc chắn sẽ đồng ý với điều kiện của chúng ta."

"Nếu nó vẫn không chịu giải tỏa thì sao?" Bố cô ta hỏi tiếp.

"Công ty lớn đều cần mặt mũi, dù hôm nay không giải quyết được chuyện giải tỏa, cũng phải bắt thằng tra nam đó bồi thường mấy chục vạn phí tổn thất thanh xuân cho con!"

Vừa nói chuyện, Đỗ Yên vừa nhét một chiếc gối nhỏ vào trong bộ váy bầu, còn dùng băng dính cố định lại.

"Sao con của tôi lớn nhanh thế nhỉ?"

Vừa dứt lời, các đồng nghiệp xung quanh cười ồ lên.

Đỗ Yên mặt lúc đỏ lúc trắng, rút chiếc gối từ trong váy ra ném thẳng vào người tôi.

"Dịch Tiểu Bắc, anh b/ắt n/ạt người quá đáng!"

"Cô hiểu con người tôi mà, cô kính tôi một tấc, tôi trả cô một trượng. Cô đá/nh tôi một cái, tôi sẽ xóa sổ cả nhà cô!"

Một câu nói khiến mẹ Đỗ Yên đang định lao lên cũng phải sợ hãi lùi lại. Họ lủi thủi định bỏ đi nhưng tôi ra hiệu cho bảo vệ chặn lại.

"Nơi của Dịch Tiểu Bắc này, đâu phải muốn đến là đến, muốn đi là đi?"

Cảnh sát nhanh chóng có mặt. Cả nhà Đỗ Yên vì tội gây rối trật tự công cộng nên phải vào đồn uống cháo loãng 15 ngày. Lúc ra khỏi trại, chân tay họ đều r/un r/ẩy vì đói.

Chu Giang Thành cũng bị cảnh sát bắt đi. Vì tội làm lộ bí mật thương mại và chiếm đoạt tài sản, hắn bị kết án 7 năm tù. Chiếc "Brabus" kia bị tịch thu sung công quỹ như một phần bồi thường. Tôi nhìn thấy mà ngứa mắt, liền ra lệnh đ/ập nát rồi tống vào bãi phế liệu.

Nhà Đỗ Yên từ đó không bao giờ dám tìm đến tôi nữa, công trình tiến triển rất nhanh.

Tôi cho người sơn sửa lại căn nhà cũ nát trơ trọi kia, dọn dẹp xung quanh thành một khu vườn nhỏ xinh xắn, hoàn toàn không ảnh hưởng đến quy hoạch tổng thể của toàn khu.

Chớp mắt 3 năm trôi qua, dự án bước vào giai đoạn hoàn thiện, công tác chiêu thương cơ bản đã xong, nhà ở cũng b/án sạch.

Tài xế lái xe chở tôi đi ngang qua khu thương mại mà chính tay tôi xây dựng. Bên đường, hai bóng người đang giằng co với một gã đàn ông đê tiện.

"100 tệ cũng không cho tôi, 100 tệ mà anh cũng không cho tôi!"

Đỗ Yên?

Nhìn kỹ lại, người kia là mẹ Đỗ Yên, đang dùng những ngón tay khô héo cố móc túi gã đàn ông kia.

"Tổng giám đốc Dịch, họ là cư dân của căn nhà cũ nát đó. Không hiểu sao nhà không giải tỏa được, hai năm trước ông già vì uất ức mà bị xuất huyết n/ão, liệt nửa người. Bà già đành phải làm tú bà cho con gái ki/ếm chút tiền. Ai chà, may mà con gái còn chút nhan sắc, nếu không thì cuộc sống này biết trôi về đâu."

Tài xế giải thích. Anh ta là người mới, chưa biết những chuyện ân oán 3 năm trước.

"Ồ!" Tôi đáp khẽ một tiếng.

Qua cửa kính xe, tôi nhìn Đỗ Yên đang giằng co với gã đàn ông kia. Nàng bạch liên hoa năm nào giờ vì 100 tệ mà trở nên dung tục, đầy mùi phong trần.

Năm xưa đúng là mắt tôi bị m/ù mới để ý đến cô ta.

"Họ cũng đáng thương thật."

Tài xế nói tiếp.

"Kẻ đáng thương tất có chỗ đáng h/ận, chỉ là anh không biết đó thôi."

Tôi ngắt lời tài xế.

Mọi chuyện đến đây tôi thấy khá viên mãn, chỉ là hơi có chút phiền lòng.

Tôi vốn định làm xong dự án này sẽ tìm một công ty nhỏ để tiếp tục "cá mặn" (làm việc nhàn rỗi), nhưng bố tôi nhất quyết giao lại toàn bộ công ty cho tôi rồi dắt mẹ đi du lịch thế giới.

Nhìn vào mấy dự án hàng chục tỷ trong tay, thật sự thấy hơi mệt mỏi.

Haizz! Tôi thực sự chỉ muốn làm một con cá mặn thôi mà!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
4 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

GIẢ LÀM EM GÁI TRÊN GAME, AI NGỜ ĐẠI THẦN TÌM ĐẾN TẬN CỬA

3
Trong một game FPS, tôi ghép trận trúng một đại thần cực mạnh, lạnh lùng ít nói nhưng thao tác thì đỉnh khỏi bàn. Tôi không nói hai lời, lập tức bật phần mềm đổi giọng. “Anh ơi, anh đánh hay quá!” “Anh ơi, mạng này nhường em được không?” “Anh ơi, anh ơi…” Cảm giác được người ta gánh bay thật sự quá sung sướng. Tôi lập tức thêm WeChat của anh, ngày nào cũng gọi người ta lên game. Cho đến một hôm, tôi vô tình nhìn thấy ảnh đại diện WeChat của đại thần trong nhóm chat đội bóng rổ. Tôi: “Đệt…” Ngay trong đêm, tôi lập tức xóa bạn, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Kết quả sáng hôm sau đã bị Nghiêm Úc chặn ngay trước cửa ký túc xá. Anh rũ mắt nhìn tôi. “Trốn anh à?”
Boys Love
Hiện đại
0