Vải thiều giữa hạ

Chương 2

09/08/2026 23:33

Tôi vội vã trở về ngay trong đêm. Nhưng lần này, ông không ngồi dậy được nữa.

Tôi thực sự cảm thấy ông ra đi trong đ/au đớn, dù khuôn mặt ông vẫn đang cười.

Ông trước tiên thở dài: "Năm đó mà không để hai đứa kết hôn thì tốt rồi... Không đúng, lúc đầu tôi không nên nhận nuôi nó mới phải..."

Rồi ông mỉm cười nói: "Thời Tự, có lẽ là bố sai rồi. Nguyện vọng duy nhất của bố là con được hạnh phúc. Nên con muốn làm gì, bố đều ủng hộ."

"Không ai che chở con nữa thì bố lên trên trời che chở cho con."

"Bố yêu con mãi mãi."

Tôi cúi đầu lau nước mắt.

Tống Tiện Đình liếc nhìn đơn ly hôn, không mảng may để ý: "Đang thử tôi à? Yên tâm, tôi sẽ không ly hôn với em đâu."

Tôi nói: "Vẫn nên ly hôn đi, nếu không Tống Vi lại mang th/ai thì đứa bé chẳng có danh phận gì cả."

Anh ta nhíu mày, ngẩng mắt: "Ai nói với em?"

Sự im lặng của tôi đã trả lời tất cả.

Tống Vi từng nói với tôi đứa trẻ đó là của Tống Tiện Đình, không trách sao lần đó anh ta gần như nổi cơn thịnh nộ, lạnh nhạt với tôi suốt ba tháng, không hỏi han gì.

Anh ta nhắm mắt, xoa thái dương thở dài: "Vi Vi quá bướng bỉnh, tôi đã cảnh cáo cô ta không được gây sự đến tai em rồi."

"Bố em có ơn với tôi, hơn nữa tôi từng thề trước mặt ông ấy sẽ đối xử tốt với em cả đời."

"Tôi không phải người vo/ng ân bội nghĩa, nói một lời là giữ lời."

Tôi cười mỉa: "Anh không phải sao?"

Tống Tiện Đình trước kia tên là Lâm Trạch.

Là con trai của một người chuyên mổ lợn trong làng chúng tôi.

Người chồng mổ lợi có tính khí nóng nảy, khi vợ mang th/ai đã hăm dọa:

"Nếu không phải con trai thì mày chờ đấy!"

Người vợ rụt rè, lén lút đi khắp nơi tìm th/uốc để sinh con trai.

Đứa trẻ được sinh non khi cô ấy đi thăm họ hàng ở thành phố.

Trời thương trời phật, là con trai.

Nhưng sinh được con trai, cuộc sống cũng chẳng khá hơn.

Cuối cùng cô ấy không chịu nổi nữa, bỏ đi.

Năm người chồng mổ lợi nuôi đứa trẻ được năm tuổi, thì không may ch*t đuối khi đi tắm sông.

Những người có uy tín trong làng đã mở họp rất nhiều lần về đứa trẻ này.

Có một hôm bố tôi đột nhiên hỏi: "Con gái của bố, bố tìm cho con một anh trai chơi cùng, con có muốn không?"

Tôi chớp mắt: "Được chứ!"

Thế là Lâm Trạch trở thành anh trai của tôi, ba người chúng tôi thành một gia đình.

Lần đầu nhìn thấy anh ấy, tôi đã đỏ mặt.

Trong lòng nghĩ: anh trai này đẹp trai quá, chẳng giống bố mình chút nào.

Lâm Trạch rất thông minh, cũng rất chịu khó.

Một bóng dáng nhỏ bé, theo bố tôi ra vào trong vườn cây.

Đưa kéo, mang cơm, chọn cành, tưới nước cho cây.

Quả vải đầu tiên của mùa hè năm mười chín tuổi, là do Lâm Trạch đưa cho tôi.

Chàng trai đã lớn lên cao lớn, đẹp đẽ, phong độ ngời ngời.

Không như bố tôi đút thẳng quả vải vào tay tôi, anh ấy bóc vỏ sẵn cho tôi.

Quả vải trong veo mọng nước, cắn một miếng, nước tràn ra, ngọt ngào đến tận đáy lòng.

Gió thổi cây vải xào xạc.

Giữa gió, anh ấy nói: "Thời Tự, tôi thích em."

Ráng chiều đỏ ửng bên chân trời chạy lên má tôi.

Bố tôi tự nhiên vui mừng.

Ông rất hài lòng về Lâm Trạch, cho rằng chúng tôi đến với nhau là sự sắp xếp tốt nhất.

Tôi nghĩ, nếu Lâm Trạch không bị nhà họ Tống tìm thấy, có lẽ chúng tôi đã thực sự hạnh phúc.

Mùa hè năm Lâm Trạch hai mươi tuổi, một chiếc xe hơi sang trọng đột nhiên dừng ngoài vườn cây của chúng tôi.

Lúc đó anh ấy đang giúp bố tôi hái vải.

Một đôi vợ chồng ăn mặc lịch sự, vừa xuống xe liền ôm anh ấy khóc nức nở.

Cả làng mới hay.

Hóa ra lúc đó vợ người mổ lợn sinh con gái, vì sợ bị chồng đá/nh m/ắng, cô ấy đã tráo đứa trẻ trong b/ệnh viện.

Vừa hay mẹ đẻ ruột của Lâm Trạch lúc đó cũng đang đi công tác ở thành phố, sắp sinh, thế là bị đổi nhầm.

Tôi bừng tỉnh ngộ: bảo sao Lâm Trạch không giống người mổ lợn, hóa ra anh ấy giống mẹ ruột xinh đẹp của mình.

Lâm Trạch được nhận về nhà hào môn, đổi tên thành Tống Tiện Đình.

Con gái của người mổ lợn giờ thành tiểu thư nhà họ Tống, tên là Tống Vi.

Nhà họ Tống đã nuôi Tống Vi hai mươi năm, thêm nữa cô ta mất cả cha lẫn mẹ ruột, nên dù sự thật đã sáng tỏ, nhà họ Tống vẫn coi cô ta là con gái mình.

Tống Tiện Đình chuyển về nhà họ Tống.

Ban đầu, anh ta và Tống Vi còn rất xa lạ. Không biết từ lúc nào, anh ta có thể thoải mái gọi Tống Vi là em gái.

Tôi thật ngốc, anh ta đã ba câu không rời chuyện Tống Vi, lúc b/ệnh thì thức trắng đêm chăm cô ta, gọi món thì nhầm lẫn sở thích và kiêng kỵ giữa tôi và cô ta, nghe nói Tống Vi có bạn trai thì một chân giã thắng gấp...

Dưới bao nhiêu dấu hiệu rõ ràng như thế, mà tôi vẫn cứ ngỡ anh ta thực sự chỉ coi cô ta là em gái ruột.

Ánh mắt tôi tràn đầy mỉa mai.

Tống Tiện Đình nhận ra, nhưng không phản ứng.

Anh ta cầm đơn ly hôn và đơn xin nghỉ việc trên bàn, cho vào máy hủy tài liệu.

Rồi anh ta kéo tôi vào lòng, cúi đầu định hôn tôi một cái, nhưng tôi tránh né.

Anh ta buồn cười, ôm tôi ch/ặt hơn, nói: "Đừng nói chuyện cô ta mang th/ai lại, dù cô ta có thật sự sinh con, tôi cũng chỉ công nhận em là vợ tôi."

"Nếu em muốn, tôi có thể nói với bên ngoài đứa bé là em sinh. Như vậy chúng ta lại có thêm một đứa con, em cũng khỏi phải chịu tội sinh nở, được không?"

N/ão chưa kịp phản ứng, tay tôi đã giơ lên t/át anh ta một cái chát tai: "Tống Tiện Đình, từ bao giờ anh trở thành kiểu người thế này?"

Anh ta bị tôi đá/nh cho đầu nghiêng sang một bên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
4 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm