Đồng nghiệp hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Sau khi tôi kể lại, cô ấy tức gi/ận đòi giúp tôi đá/nh họ một trận.
"Không sao, lần này giải quyết dứt điểm luôn, để họ không bao giờ đến tìm tôi nữa."
"Cậu về nhà trước đi, chẳng phải cậu nói con đang đợi xem cậu sao?"
Đồng nghiệp lo lắng hỏi một câu.
"Cậu một mình không sao chứ?"
"Không sao, đây là trong nước mà."
Tôi vỗ tay cô ấy an ủi.
Cô ấy vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại.
"Để bọn anh xách hành lý giúp em!"
"Không cần."
Tôi bình thản nhìn họ.
"Anh thấy trên vòng bạn bè em đăng muốn ăn lẩu, anh đã đặt quán chúng ta hay ăn rồi."
Nghiêm Mẫn Quyết xách vali của tôi đi về phía trước.
Tôi không hỏi làm sao họ thấy được vòng bạn bè của mình.
Cứ thế im lặng đi theo họ.
Ánh mắt tôi lướt qua tai của Nghiêm Mẫn Quyết.
Lỗ tai đã không còn.
Tôi quay đầu nhìn tai của Lâm Ngôn Thi.
Của cô ta vẫn còn đó.
Lâm Ngôn Thi cảm nhận được ánh nhìn của tôi.
Lập tức nhìn lại tôi.
"Mấy tháng nay bọn em đã suy nghĩ kỹ rồi, từ nay về sau em và anh chỉ là anh em thôi."
"Anh đã đi vá lỗ tai rồi, còn em thì thấy có lỗ tai đeo khuyên cho đẹp nên chưa vá. Tri Hòa, nếu cậu thấy không thoải mái, tớ sẽ đi vá lại ngay."
Lời của Lâm Ngôn Thi khiến tôi nhớ đến truyền thuyết về lỗ tai.
"Không cần."
Nói xong, ba người im lặng đi xuống hầm để xe.
Lâm Ngôn Thi chủ động ngồi ghế sau.
Tôi ngồi lên ghế phụ.
Không phải vì tôi muốn vị trí này.
Mà là vì tôi càng ngày càng say xe nặng.
Ở nước ngoài, cứ đi bộ được là tôi không bao giờ đi xe.
Tôi còn từng đăng vòng bạn bè than phiền về chuyện này.
"Tri Hòa, xin lỗi em, bọn anh mới biết em bị say xe."
Nghiêm Mẫn Quyết nhìn tôi qua gương chiếu hậu.
Giọng anh ta trầm xuống.
Tôi không đáp, chỉ nhắm mắt lại.
Khi đến nơi.
Tôi nhìn cửa tiệm quen thuộc.
Chính là quán chúng tôi ăn sau khi Lâm Ngôn Thi thử váy phù dâu.
"Cho một nồi lẩu uyên ương."
Nghiêm Mẫn Quyết nói với nhân viên xong, lấy lòng nhìn tôi.
"Tri Hòa, xin lỗi em, trước đây bọn anh quên mất dạ dày em không tốt, không ăn được cay."
Lâm Ngôn Thi rót cho tôi cốc nước ấm, đặt trước mặt tôi.
Tôi nhìn cô ta.
Tôi cũng chẳng muốn nghĩ xem lúc đó cô ta chọn nước lẩu cay là vì gh/en t/uông hay thực sự quên mất dạ dày tôi không tốt nữa.
Mọi thứ đều vô nghĩa rồi.
Họ bỏ đồ ăn vào nồi, khi chín lại liên tục gắp cho tôi.
Tôi không đụng đũa.
"Tôi hy vọng sau bữa cơm này, hai người đừng đến tìm tôi nữa."
Đôi tay đang gắp đồ của cả hai khựng lại.
"Tri Hòa, anh thực sự biết mình sai rồi, anh vẫn nhớ em từng nói anh là người bạn đầu tiên của em, thực sự không thể tha thứ cho anh sao?"
"Không thể."
Đôi mắt Lâm Ngôn Thi lập tức đỏ hoe.
Nước mắt làm ướt hàng mi cô ta.
"Tri Hòa, tất cả là lỗi của tớ, là tớ đã làm tổn thương cả hai người cùng lúc."
Nghiêm Mẫn Quyết tự t/át mình một cái.
Tôi bình thản nhìn cảnh tượng trước mắt.
"Tri Hòa, trước khi mẹ mất, bà dặn anh nhất định phải dỗ em quay về."
Nhìn Nghiêm Mẫn Quyết tiến về phía mình.
Tôi đứng dậy, né tránh anh ta.
"Tôi mệt rồi, hai người tự ăn đi, nếu không muốn tôi gh/ét các người thì đừng đến làm phiền tôi nữa. Nếu không, tôi chỉ còn cách báo cảnh sát thôi."
Tôi cầm vali, quay người rời đi.
"Tri Hòa!"
Tôi mặc kệ tiếng gọi phía sau, bước chân ngày càng nhanh.
Trở về căn nhà mà tôi đã nhờ đồng nghiệp thuê giúp từ trước.
Nằm trên giường hồi tưởng lại những chuyện đã xảy ra trong mấy tháng qua.
Thân tâm rã rời.
Trước khi nhắm mắt, tôi nghĩ thật may là phòng tân hôn không đứng tên tôi.
Trước khi m/ua nhà, tôi từng nghe những lời đàm tiếu.
Nói rằng tôi kết bạn với Lâm Ngôn Thi vì cô ta giàu.
Rồi quyến rũ anh trai cô ta để thuận lợi bước chân vào tầng lớp thượng lưu.
Khi anh ta bảo muốn để tên tôi vào, tôi đã từ chối.
Tôi mở mắt, ánh nắng ấm áp chiếu lên người.
Tôi vươn vai một cái thật thoải mái.
Công ty cho tôi nghỉ phép một tuần.
Trong tuần đó, Nghiêm Mẫn Quyết và Lâm Ngôn Thi không đến tìm tôi.
Sau này, nghe nói hai người họ mở một văn phòng luật sư.
Chuyên giúp đỡ những người gặp t/ai n/ạn giao thông nhưng không có tiền thuê luật sư.
Tôi không hỏi tại sao họ lại làm vậy.
Mà chỉ dồn toàn tâm toàn ý vào công việc.
Phấn đấu để bản thân có một mái nhà thực sự ở thành phố này.