Sau khi buổi lễ kết thúc, lúc tôi và Lục Húc cùng nhau c/ắt bánh kem, không biết ai ở phía dưới hét lên một tiếng "chị dâu đẹp quá", khiến cả khán phòng ồ lên trêu chọc. Lục Húc đỏ cả tai, nhưng vẫn cúi đầu thì thầm bên tai tôi:

[Họ nói không sai đâu.]

Tôi cười khúc khích, chọc nhẹ vào eo anh.

Nửa sau buổi tiệc, có nhân viên phục vụ mang đến một bó hoa hồng trắng, nói là có người gửi ở quầy lễ tân và chỉ đích danh cho tôi. Trên tấm thiệp không ghi tên, chỉ vỏn vẹn bốn chữ: Cảm ơn, tạm biệt.

Tôi nhận ra nét chữ đó, là của Hân Duyệt.

Sau này nghe mẹ kể, Hân Duyệt không đến làm ở công ty mà tôi giới thiệu, trái lại cô ấy tự mình sang nhượng lại một tiệm hoa nhỏ trong khu phố cổ ở ngoại ô, việc làm ăn cũng không quá phát đạt.

Nghe nói mỗi ngày khi chăm chút những bó hoa, trên gương mặt cô ấy không còn vẻ gồng mình như trước nữa. Mẹ tôi từng ghé qua một lần, cô ấy còn chủ động gói cho mẹ một bó hoa cát tường, nói rằng đó là kỹ năng mới mà cô ấy vừa học được.

Có người bạn hỏi tôi cảm thấy thế nào khi thấy cô ấy bây giờ như vậy.

Tôi nghĩ như thế rất tốt, suy cho cùng mỗi người đều có con đường riêng phải đi, đi chệch hướng rồi quay lại là được.

Đêm đó, Lục Húc kéo tôi ra ban công ngắm sao, hỏi tôi có vui không.

Tôi cắm cành hoa hồng trắng vào nước, tựa vào người anh và nói:

[Đặc biệt vui.]

Gió rất nhẹ, hoa rất thơm, không có gì chân thực và bình yên hơn những ngày tháng hiện tại.

Những chuyện trước đây không thể né tránh, không thể thoát khỏi, cuối cùng đều đã đi theo con đường riêng của mỗi người. Còn con đường thuộc về tôi, đi đến đây, đã là cái kết viên mãn nhất rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mang thai xà chủng, tôi điên cuồng bỏ trốn

Chương 15
Sau khi bị cha nuôi đem tặng cho người nắm quyền xà tộc với thủ đoạn tàn nhẫn. Mỗi ngày tôi đều ra sức hầu hạ, chưa từng được nghỉ một ngày nào. Vào ngày phát hiện mình mang thai, trước mắt tôi lướt qua hàng đạn mạc: [Cậu tiêu đời rồi, xà tộc kiêng kỵ nhất là hậu duệ không thuần chủng.] [Nếu để nam chính biết cậu tự ý mang thai con của hắn, cả người lẫn con đều sẽ bị hắn biến thành rắn khổng lồ nuốt chửng đấy!] Tôi quay đầu nhìn người đàn ông đang cúi đầu làm việc, thấp thỏm dò hỏi: "Người và rắn kết hợp thì sinh ra là người hay là rắn vậy?" Ánh mắt sắc lẹm của anh quét sang: "Là phôi thai ngâm trong formalin."
442
5 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm