Ta mệt mỏi xoa xoa huyệt thái dương.
"Đi xem sao."
Đang cân nhắc xem có nên chuẩn bị mấy thùng nước thải để dội Nguyễn Thăng đi hay không.
Khi đi tới cửa phủ.
Lại thấy hắn đang bị người ta đ/è xuống đất đá/nh túi bụi ngay giữa phố.
Bùi Diễn Triệt ra tay rất nặng, giọng điệu lại vô cùng thản nhiên.
"Ai cho phép ngươi vu khống phu nhân của ta?"
"Ai đ/ộc á/c? Ngươi nói lại lần nữa xem."
"Dám công khai khiêu khích trước cửa tướng quân phủ, đừng nói là ngươi, dù là Lục Lăng Tiêu hay Quý Minh D/ao tới đây, ta cũng đá/nh không tha!"
Chàng đ/ấm đ/á túi bụi.
Cuối cùng đá/nh cho Nguyễn Thăng ngất lịm đi.
Rồi sai hạ nhân ném hắn về trước cửa phủ họ Nguyễn.
Còn nhắn lại lời: "Nhạc phụ dạy con không nghiêm, tiểu tế thay người quản giáo."
Ta đứng nhìn mà lâu vẫn chưa phản ứng kịp.
Thì ra.
Lại còn có cách giải quyết đơn giản th/ô b/ạo như vậy.
Làm xong mọi việc, Bùi Diễn Triệt nhìn thấy ta, lập tức khôi phục vẻ mặt nghiêm chỉnh.
"Phu nhân, sao nàng lại ra đây?"
"Hôm nay ta đã xin phong cáo mệnh cho nàng, Thánh thượng đã chuẩn y. Chỉ là, không lâu nữa ta phải tới biên cương, nếu nàng muốn ở lại tướng quân phủ thì cứ an tâm ở đó. Nếu muốn cùng ta đi, ta nhất định bảo vệ nàng chu toàn."
Ta nắm lấy tay chàng.
Mười ngón đan xen.
"Tất nhiên là cùng chàng đi rồi."
Ở kinh thành, ngoài Thôi Tĩnh Thư ra, chẳng còn ai khiến ta phải bận lòng.
Nàng ấy cũng sắp gả vào Đông cung làm Thái tử phi rồi.
Sau này một năm cũng chẳng gặp được mấy lần.
Chi bằng nhân cơ hội này, đi xem sa mạc bao la ở biên cương.
Ngày rời kinh.
Người tới tiễn biệt rất đông.
Có Thôi Tĩnh Thư, có đồng liêu của Bùi Diễn Triệt, cũng có cha mẹ huynh trưởng của ta.
Trước khi xuất phát.
Ta vẫn tới nói với họ đôi câu.
Nương thân không ngừng lau nước mắt: "A Ninh, biên cương khổ hàn, sao con lại khổ cực tới nơi xa xôi như vậy? Sau này mẹ muốn gặp con một lần cũng không được. Mẹ biết, con vẫn luôn oán trách mẹ, oán trách mẹ vì Minh D/ao mà luôn làm con chịu uất ức."
"Mẹ đã nghĩ thông suốt rồi, cũng đã đưa Quý Minh D/ao đi rồi, con có thể ở lại kinh thành được không?"
Huynh trưởng trên người quấn đầy băng gạc.
Sắc mặt có chút không tự nhiên.
Hắn sầm mặt nói: "Nguyễn Ninh, muội vì muốn chọc tức chúng ta mà đi đến nơi hoang vu như vậy, người chịu khổ sau này chính là muội thôi."
"Muội suy nghĩ cho kỹ đi."
Ta nhìn họ.
Không khóc.
Chỉ bình thản mỉm cười.
Ta nói: "Chẳng có nơi nào, khổ hơn việc ở lại phủ họ Nguyễn cả."
"Có đôi khi, ta thậm chí còn nghĩ, Quý Minh D/ao mới là con ruột của cha mẹ, là muội muội ruột của huynh trưởng, còn ta là đứa nhặt được. Nếu không, sao các người lại nhẫn tâm b/ắt n/ạt ta như thế?"
"Bây giờ tốt rồi, ta cuối cùng cũng có thể rời xa các người, ta rất vui."
Nước mắt nương thân rơi càng nhiều.
Bà nức nở không thành tiếng.
"A Ninh, là lỗi của nương thân..."
Nguyễn Thăng thì mặt đầy không thể tin nổi.
"Nguyễn Ninh, muội đang nói lời hồ đồ gì vậy, ta là huynh trưởng của muội!"
Ta lạnh lùng nhìn hắn, nói: "Ta không có người huynh trưởng như huynh."
Lời vừa dứt, không màng tới vẻ mặt sững sờ của họ, ta xoay người lên xe ngựa.
Đoàn người chúng ta chậm rãi tiến bước.
Phía sau.
Có một người một ngựa theo sát không xa không gần.
Ta biết là ai.
Nhưng ta không nhìn lại.
Chàng muốn theo thì cứ theo.
Chỉ là, ta sẽ không bao giờ quay đầu lại nữa.
Xe ngựa xóc nảy.
Ta gối đầu lên đùi Bùi Diễn Triệt chợp mắt.
Rèm xe lay động, thỉnh thoảng lộ ra một góc cảnh sắc bên ngoài.
Núi non trùng điệp.
Thỉnh thoảng có chim bay lướt qua.
Trên đỉnh đầu, đột nhiên vang lên giọng nói trầm thấp êm tai của Bùi Diễn Triệt.
Chàng hỏi: "Nàng có biết người đối tốt với nàng nhất trên đời là ai không?"
Sớm nhất là cha mẹ.
Sau đó là Lục Lăng Tiêu.
Bây giờ à.
Ta buột miệng thốt ra cái tên Bùi Diễn Triệt.
Chàng lại mỉm cười, chỉnh lại rằng:
"Là chính nàng."
"Nguyễn Ninh, ta muốn nàng nhớ kỹ, không ai yêu nàng hơn chính bản thân nàng đâu."