Năm thứ năm tôi nuôi heo ở trang trại.
Mẹ tôi, phu nhân Tĩnh Ninh Hầu, mang theo bánh ngọc lộ đến tìm tôi.
Kiếp trước, tôi không chút đề phòng mà ăn miếng bánh đó.
Nào ngờ khi tỉnh lại, linh h/ồn đã xuất khiếu.
Còn thân x/ác vốn là của tôi sớm đã bị linh h/ồn của người em gái song sinh chiếm lấy.
Sau này tôi mới biết.
Nguyên là do em gái song sinh tư thông với người khác, mắc b/ệnh hoa liễu mà ch*t.
Mẹ đã c/ầu x/in thuật sĩ Tây Vực, bỏ cổ trùng trục xuất linh h/ồn vào trong bánh ngọc lộ.
Ép linh h/ồn tôi xuất khiếu, dùng bí thuật để q/uỷ h/ồn của em gái chiếm lấy cơ thể tôi.
Sau đó, vì một câu nói của em gái song sinh:
"Mẹ ơi, con mơ thấy chị gái đầu th/ai vào nhà giàu sang, lớn lên sẽ quay về b/áo th/ù."
Mẹ liền cho thuật sĩ lập đàn làm phép, khiến tôi không thể luân hồi.
Tôi đã làm một h/ồn m/a vất vưởng suốt mười năm.
Sống lại một đời, tôi mỉm cười nhận lấy miếng bánh đó.
Quay người đi vào chuồng heo, ném cho một con heo già đang ốm b/ệnh.
"Tuệ Tuệ c/ầu x/in cha con, để mẹ đến đón con về kinh."
Mẹ nắm tay tôi, kể lể nỗi nhớ nhung bao năm qua.
Vậy mà nửa ngày trời chẳng nặn ra nổi một giọt nước mắt.
Bà lại không kịp chờ đợi mà đưa hộp thức ăn cho tôi.
"Phong Hòa, mẹ đặc biệt làm món bánh ngọc lộ con thích nhất cho con đấy."
Kỹ năng diễn xuất thật vụng về.
Vậy mà lại lừa được tôi của kiếp trước.
Tôi và Thẩm Gia Tuệ là chị em song sinh.
Nó sinh ra đã ốm yếu nhút nhát.
Mẹ cho rằng là tôi đã cư/ớp mất th/ai nguyên của nó.
Để bù đắp cho Thẩm Gia Tuệ.
Trong tiệc đầy tháng, mẹ đã nói dối rằng mệnh Phượng mà vị thánh tăng ở chùa Quốc An đã bói cho tôi trước khi viên tịch là của nó.
Chuyện này, phải đến khi làm m/a tôi mới biết.
Gia Tuệ mang mệnh Phượng, từ nhỏ đã được muôn vàn yêu chiều.
Tiệc sinh nhật năm năm tuổi.
Các nữ quyến quan lại đến dự tiệc đều vây quanh Thẩm Gia Tuệ, khen nó xinh xắn như búp bê.
Mẹ cười đầy tự hào.
Tôi ngồi trong góc, chẳng ai đoái hoài.
Dường như đó chỉ là tiệc sinh nhật của một mình Thẩm Gia Tuệ.
Tiệc đang hồi cao trào, Thái phó đương triều lấy ra bức thư họa của thi nhân tiền triều do tiên hoàng ban tặng, nâng chén đối thơ.
"Ai đối được thơ của ta, bức thư họa này sẽ thuộc về người đó."
Cả bàn đầy văn thần, vì sợ danh tiếng của ông mà không ai dám đứng ra.
Tôi đứng dậy, đối đáp qua lại với ông, đối lại một bài thơ hoàn chỉnh rất ra dáng.
Cả sảnh đường reo hò, những quý phụ vừa rồi còn vây quanh Thẩm Gia Tuệ đều thi nhau khen tôi tài trí hơn người.
Thái phó cười không khép được miệng: "Tài như Vịnh Nhứ, nhà họ Thẩm thật có phúc."
Tôi ôm bức thư họa thắng được, hớn hở nhìn mẹ.
Cứ ngỡ mẹ cũng sẽ tự hào về tôi, nào ngờ sắc mặt bà trầm xuống ngay tức khắc.
Bà ôm lấy Thẩm Gia Tuệ đang đỏ hoe mắt mà dỗ dành.
Đêm đó, tôi bị mẹ cấm túc.
Bà quát lớn chất vấn: "Ai bảo mày cư/ớp danh tiếng của em gái?"
"Con không có!" Tôi bướng bỉnh đáp, "Đó đâu phải tiệc sinh nhật của riêng mình nó."
Mẹ cố nén gi/ận: "Cầm lấy bức thư họa Thái phó ban cho hôm nay, đi xin lỗi em gái mày đi."
Tôi ôm ch/ặt bức thư họa trong lòng.
"Đây là của con, nó muốn thì sao lúc ở tiệc không tự mình đối thơ với Thái phó đi?"
Mẹ nghiến răng c/ăm phẫn.
"Chát--"
Tiếng động giòn giã x/é tan màn đêm.
Mẹ dùng đế giày t/át vào mặt tôi, đ/au rát bỏng.
"Nếu không phải tại mày, em gái mày có ốm yếu nhút nhát từ khi mới lọt lòng không?"
"Mày hại nó chịu bao nhiêu khổ sở."
"Vậy mà ngay cả một bức thư họa cỏn con cũng keo kiệt không cho em gái, còn nói ra những lời đ/âm thọc tim gan nó thế này, mày đúng là không có trái tim!"
Tôi ngẩng đầu, không để một giọt nước mắt nào rơi xuống đầy nh/ục nh/ã.
Ngoài hành lang bỗng truyền đến tiếng nức nở.
Thẩm Gia Tuệ như chịu nỗi oan ức tày trời, khóc đến mức vai run lên bần bật.
"Đều tại con, vốn nhút nhát, không dám đứng ra đối thơ với Thái phó."
Mẹ đ/au lòng xót xa, vội qua bế nó lên, dịu dàng an ủi.
"Tuệ Tuệ tâm can của mẹ, đừng khóc, đừng khóc."
Thẩm Gia Tuệ nhìn bức thư họa trong lòng tôi, nước mắt như những hạt trân châu đ/ứt dây, rơi không ngừng.
Để dỗ dành nó, mẹ mặc kệ tôi van xin, sai vú nuôi cưỡng ép cư/ớp lấy bức thư họa.
Khi mẹ bế Thẩm Gia Tuệ rời đi, bà trầm mặt nói với tôi.
"Tuệ Tuệ không thích thể hiện như mày, nếu so về tài hoa, mày không bằng nó đâu."
Tôi bị cấm túc ba ngày, mẹ không cho người hầu mang thức ăn đến.
Muốn dùng cách đó ép tôi phải biết điều.
Cuối cùng là bà nội xót thương tôi nên đã đón tôi về viện của bà.
Sau này đến lễ Thượng Nguyên, phủ Thái phó gửi thiệp mời đến Hầu phủ.
Mẹ vui mừng khôn xiết, cẩn thận chọn cho Thẩm Gia Tuệ bộ váy gấm Thục màu hồng phấn mới may, đưa nó đi dự tiệc.
Thái phó tuổi đã cao, không phân biệt được Thẩm Gia Tuệ và tôi.
Ông để Thẩm Gia Tuệ ngồi cùng ông đối thơ.
Nhưng Thẩm Gia Tuệ ngay cả bài thơ văn ai cũng biết cũng không đối nổi.
Thái phó cười cười, trước mặt bao nhiêu người bảo nó về bên cạnh mẹ.
Thẩm Gia Tuệ mặt đỏ bừng, x/ấu hổ không chỗ dung thân.
Vừa về đến nơi đã trút gi/ận lên tôi.
"Chị gái thật lòng dạ thâm sâu, lần trước thì cố tình thể hiện, hôm nay lại trốn ở phủ không chịu đi dự tiệc."
"Để Thái phó coi tôi là chị, đối thơ trước mặt mọi người, khiến tôi không xuống đài được."