Giờ đây, những thứ này sẽ không còn thuộc về nó nữa.
Lễ vật chúc mừng chất cao như núi, con cháu các chi khác trong phủ cũng lần lượt dâng lên lễ vật mình chuẩn bị.
Một vị phu nhân vốn ngày thường hay nịnh nọt mẹ, liếc nhìn lễ vật trong tay đám con cháu rồi buông lời: "Toàn là những món tầm thường."
Nhưng khi nhìn sang tôi, bà ta lại giãn mày nịnh nọt: "Đều chẳng sánh bằng lễ vật Nhị tiểu thư chuẩn bị những năm trước."
Những lúc như thế này, vẻ đắc ý trong đáy mắt mẹ sẽ lóe lên, bà giả vờ trách móc: "Đừng nói bậy, đều là tấm lòng của lũ trẻ cả."
Mẹ vốn quen ngầm ý cho người ngoài hạ thấp các con khác trong Hầu phủ để tôn Thẩm Gia Tuệ lên.
Các chi khác đều phải dựa vào chi trưởng mà sống, chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Vị phu nhân kia lại cười hỏi tôi: "Không biết năm nay Nhị tiểu thư chuẩn bị lễ vật gì cho Hầu phu nhân, mau lấy ra cho chúng tôi mở mang tầm mắt đi."
Tôi mỉm cười: "Cứ từ từ đã."
Còn hai vị khách quý quan trọng chưa đến.
Sau nửa tuần trà, bên ngoài truyền đến tiếng thái giám lanh lảnh:
"Hoàng hậu nương nương giá đáo!"
"Thái tử điện hạ giá đáo!"
Hai vị khách quý quan trọng nhất đã đến.
Hoàng hậu cùng Thái tử Sở Dực bước vào sân.
Chúng nhân quỳ lạy.
Sau khi miễn lễ, mẹ vội vàng kéo tôi lên giới thiệu:
"Hoàng hậu nương nương, đây là tiểu nữ."
Hoàng hậu nhìn tôi từ trên xuống dưới, hài lòng gật đầu.
Tôi khép nép hành lễ, từng chữ từng chữ một:
"Thần nữ, Thẩm Phong Hòa xin bái kiến Hoàng hậu nương nương."
Nghe thấy cái tên "Thẩm Phong Hòa", hiện trường bỗng chốc im phăng phắc.
Nụ cười trên mặt mẹ đông cứng lại: "Gia Tuệ, đừng làm lo/ạn."
Tôi nhìn bà, nhiệt độ trong mắt giảm xuống cực độ:
"Mẹ, con hiểu mẹ vô cùng thương nhớ em gái, những ngày qua cứ coi con là nó."
"Nhưng mẹ đã lặn lội đường xa đến trang trại đón con về, chẳng lẽ muốn coi con là vật thế thân cho em gái mãi sao?"
Chúng nhân xì xào bàn tán:
"Nhị tiểu thư nhà họ Thẩm đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Tại sao Hầu phu nhân lại đón nó về làm vật thế thân?"
Mẹ như bị sét đá/nh ngang tai, đôi mắt trợn ngược.
Bà há miệng, hồi lâu sau mới hoảng lo/ạn thúc giục quản sự Lưu m/a m/a:
"Nhị tiểu thư bị q/uỷ nhập rồi, mau đưa nó về đi."
Tôi dùng sức đẩy Lưu m/a m/a ra, bắt chước bộ dạng của Thẩm Gia Tuệ, nước mắt rưng rưng:
"Mẹ, trước mặt Hoàng hậu nương nương và Thái tử điện hạ, mẹ đừng vì che giấu sự x/ấu hổ cho em gái mà nói dối con là nó nữa."
Có một nữ quyến quan lại thắc mắc:
"Che giấu sự x/ấu hổ? X/ấu hổ chuyện gì?"
Mẹ tái mét mặt mày:
"Gia Tuệ, đừng có nói bậy trước mặt khách quý, mau theo ta về phòng."
Nói rồi, bà định tiến lên túm lấy tay tôi.
Nhưng bị một chiếc quạt xếp chặn lại.
Thái tử Sở Dực trong bộ y phục gấm màu trắng trăng, không nói một lời, khẽ nhướng mắt:
"Là Thẩm Gia Tuệ hay Thẩm Phong Hòa, kiểm tra là biết ngay."
Sở Dực dẫn quân đi chinh chiến vào ngày thứ hai sau khi bà nội tôi mất, suốt năm năm trời, cũng mới chỉ khải hoàn trở về kinh gần đây.
Kiếp trước, chàng là người đầu tiên nghi ngờ thân x/ác của Thẩm Gia Tuệ chính là tôi.
Chàng đã âm thầm điều tra rất lâu, nhưng không có lấy một bằng chứng nào chứng minh đó là tôi.
Ngày thứ hai sau khi thánh thượng ban hôn cho Thẩm Gia Tuệ và Thái tử.
Không biết vì sao, chàng đến chùa Quốc An làm hòa thượng, thắp đèn suốt năm năm vì một người phụ nữ.
Người kết hôn với Thẩm Gia Tuệ là vị Thái tử mới lập sau này.
Sở Dực dùng quạt xếp gạt tay mẹ ra.
Những ngón tay dài thon thả vạch tay tôi ra.
Đôi mày đen khẽ nhíu lại không thể nhận ra, giọng nói không cao nhưng mang theo uy nghiêm của hoàng gia:
"Thẩm Gia Tuệ là tiểu thư quý tộc Hoa Kinh, mười ngón tay không chạm nước xuân, tay như búp sen, ngón như củ hành."
"Nhưng tay của cô nương này, rõ ràng da th!t nứt nẻ, thô ráp không chịu nổi."
"Nhìn là biết làm nhiều việc nặng nhọc."
Chàng liếc nhìn mẹ:
"Hầu phu nhân thực sự không nhận ra con gái ruột của mình sao?"
Những lời của Sở Dực khiến mẹ kinh h/ồn bạt vía.
Hiện trường bàn tán xôn xao, không ai là không tò mò về tung tích của Thẩm Gia Tuệ.
Hoàng hậu hỏi: "Đại tiểu thư có biết Nhị tiểu thư hiện giờ đang ở đâu không?"
Không đợi tôi trả lời.
Một giọng nói vang lên:
"Nhị tiểu thư nhà họ Thẩm ở đây."
Người đến là Đại lý tự thiếu khanh.
Phía sau là đám ám vệ đang khiêng một chiếc cáng, cái x/ác trên cáng phủ vải trắng bốc mùi hôi thối nồng nặc.
Đại lý tự thiếu khanh là người của Sở Dực, làm người chính trực, không thiên vị.
Đêm qua vào giờ Tý, tôi đi ra từ cửa bên, đến Đại lý tự cầu kiến thiếu khanh, báo cho ông biết chuyện mẹ sai người đào m/ộ tráo x/ác.
Ông đã phái người canh giữ trước m/ộ bà nội cả đêm để chờ đợi.
Tôi lặng lẽ đi ra sau lưng mẹ, ghé vào tai bà thì thầm:
"Mẹ, mẹ có còn thích món quà sinh nhật con tặng không?"
Mẹ run lên, chậm rãi quay đầu nhìn tôi, trong mắt bùng lên ánh nhìn đ/ộc địa.
Sở Dực nhướng mày, thầm nghĩ: "Thú vị."
Chàng ra hiệu cho ám vệ lật tấm vải trắng ra.
Một khuôn mặt th/ối r/ữa không thể nhận ra hiện ra trước mắt mọi người.
Các nữ quyến vừa rồi còn khen ngợi Thẩm Gia Tuệ, có người không nhịn được đã nôn thốc nôn tháo ngay cạnh chiếc cáng.
Ánh mắt lạnh lẽo của Đại lý tự thiếu khanh chĩa thẳng vào Hầu phu nhân.