Mẹ trừng mắt như hai cái chuông đồng, dạ dày cuộn trào dữ dội.
Bà chỉ vào tôi gào thét: "Đồ đi/ên, mày là đồ đi/ên."
"đi/ên sao?" Tôi cười, nhưng trong lòng lại không kìm được dấy lên chút chua xót, "Mẹ à, những thứ này còn chưa bằng một phần vạn những gì mẹ đã làm với con!"
Nụ cười của tôi khiến bà sởn gai ốc, bà nhìn tôi như nhìn một người xa lạ.
Tôi cong mắt cười: "Còn một bất ngờ nữa quên chưa kể cho mẹ."
"Khi Thẩm Gia Tuệ ở trong chuồng heo, nó cũng thấy Bùi tiên sư đặc biệt hợp khẩu vị đấy!"
Nước mắt mẹ tuôn rơi lã chã, tay ôm lấy lồng ngựk phập phồng dữ dội.
"Mày là đồ cầm thú!"
Ngày mẹ bị hành hình, trên đường Tĩnh Ninh Hầu từ quan sở trở về, ngựa mất kiểm soát, ông ta lăn từ trên xe xuống, g/ãy một chân. Trong lúc hoảng lo/ạn, lại bị ngựa dẫm g/ãy nốt chân còn lại.
Tôi tận tình chăm sóc ông ta, còn kể cho ông ta nghe về giấc mơ kỳ lạ của mình.
"Con gái thường mơ thấy em gái đi theo sau lưng cha, chất vấn tại sao lại trục xuất nó khỏi gia phả?"
"Ngựa cha đi vốn dĩ ngoan ngoãn, thế mà lại phát đi/ên vô cớ, chỉ sợ là q/uỷ h/ồn của em gái đang ôm lòng oán h/ận cha."
Nói đến đó là dừng.
Chẳng bao lâu sau, Tĩnh Ninh Hầu sai người vào núi sâu tìm một lão đạo sĩ, trấn yểm linh h/ồn Thẩm Gia Tuệ dưới giếng cạn, vĩnh viễn không được đầu th/ai.
Trong dân gian cũng bắt đầu lan truyền: "Q/uỷ h/ồn của Thẩm Gia Tuệ lòng lang dạ sói, đòi mạng cha ruột."
Sau khi ch*t, Thẩm Gia Tuệ còn phải gánh thêm tiếng x/ấu bất hiếu bất đễ.
Ba tháng sau, Tĩnh Ninh Hầu đang liệt giường thì mắc b/ệnh đậu mùa mà ch*t. Trước khi ch*t, ông ta cuối cùng cũng nhận ra điều bất thường, dùng hết sức bình sinh chỉ tay vào tôi, giọng yếu ớt: "Nghiệt nữ, là mày hại tao!"
Trong ánh đèn leo lắt, tôi đeo khăn che mặt: "Cha, cha biết muộn quá rồi!"
Tĩnh Ninh Hầu thẹn quá hóa gi/ận: "Tại sao mày lại gi*t cha?"
Tôi lạnh lùng nhìn ông ta hồi lâu: "Cha, cha chưa từng hỏi han việc trong phủ, người ngoài đều bảo cha thanh cao."
"Nhưng cha đã nuôi mỹ thiếp bên ngoài từ trước khi cưới, cha lạnh nhạt với vợ chính, lại khiến mẹ và ả thiếp kia mang th/ai cùng lúc."
"Khi say đắm, cha hứa nếu ả sinh được con trai sẽ nâng lên làm bình thê."
"Năm đó mẹ biết chuyện, tin lầm thầy bói giang hồ, ngày nào cũng châm kim vào bụng mình, muốn dùng 'điềm lành' để củng cố vị trí chủ mẫu."
"Kết quả khiến Thẩm Gia Tuệ vừa sinh ra đã yếu ớt."
"Những năm qua, cha lạnh lùng vô tình, bất nhân bất nghĩa, thật đáng ch*t!"
Trong thời gian để tang Tĩnh Ninh Hầu, Thánh thượng hạ chỉ ban hôn cho tôi và Thái tử.
Khác với kiếp trước, Sở Dực kiếp này không hề xuất gia.
Chàng thường xuyên đến Hầu phủ thăm tôi.
Làm h/ồn m/a vất vưởng suốt mười năm, cảm giác chông chênh đó đã ăn sâu vào tủy.
Tôi cần phải yêu một thứ gì đó để xoa dịu trái tim mình.
Thế là, tôi bắt đầu tập cưỡi ngựa b/ắn cung, sưu tầm cổ vật, học làm các loại bánh trái.
Sở Dực dường như rất rảnh rỗi, chàng cầm tay chỉ việc dạy tôi cách căng cung.
Lòng bàn tay rộng lớn đặt trên eo tôi, hơi thở ấm áp phả vào bên tai: "Eo phải dùng lực."
Lần đầu tiên tiếp xúc gần gũi với nam giới như vậy, thân thể tôi run lên bần bật.
Khóe môi chàng nở nụ cười ôn nhu như gió xuân. Đôi bàn tay thon dài nắm lấy tay tôi kéo cung.
"Đừng căng thẳng, ta đâu có ăn th!t nàng."
Tôi trấn tĩnh lại: "Vâng."
Chàng buông tay tôi ra, đi đến trước bia ngắm, đối diện với tôi.
"Người xưa học b/ắn cung, căng cung ba tháng mới b/ắn được mũi tên đầu tiên."
"Muốn bách phát bách trúng, đôi mắt phải biết quan sát."
"Nhìn vào mắt ta, đừng cử động."
Tôi kéo cung, ngước mắt nhìn vào mắt chàng. Đôi mắt chàng rất đẹp, đôi mắt phượng màu hổ phách đẹp như nước mùa thu.
Nhìn đủ một tuần hương, chàng mới buông lời: "Cũng được, mai tiếp tục."
Chàng lại đưa cho tôi một hũ th/uốc mỡ bạch từ, dặn dò dịu dàng: "Bảo nha hoàn xoa bóp vai cho nàng."
"Tạ ơn Điện hạ."
Sau khi trọng sinh, đêm nào tôi cũng mơ cùng một giấc mơ. Trong mơ, một vị hòa thượng quỳ trước Phật, ngày đêm tụng kinh cho tôi. Khói hương nghi ngút, tôi không nhìn rõ mặt người đó.
Sở Dực ngày nào cũng đến Hầu phủ đúng giờ, cùng tôi tập b/ắn cung. Lâu dần, chỉ cần nhắm mắt lại là tôi lại thấy đôi mắt hổ phách đó.
Có thầy giỏi ắt có trò hay. Chưa đầy nửa năm, kỹ năng cưỡi ngựa và b/ắn cung của tôi đã vượt xa các quý nữ Hoa Kinh.
Trong buổi săn mùa xuân, Thánh thượng bảo thái giám dâng lên thanh Bạch Ngọc Ki/ếm do Tây Vực tiến cống.
"Lấy thanh Bạch Ngọc Ki/ếm này làm giải thưởng, hôm nay ai săn được nhiều thú nhất, giải thưởng thuộc về người đó."
Tôi mặc bộ đồ cưỡi ngựa màu đỏ, phóng ngựa vung roj, kéo cung điêu luyện.
Khi kiểm kê, tôi săn được nhiều nhất, như ý nguyện giành được thanh ki/ếm ngọc.
Sở Dực rạng rỡ, gặp ai cũng khoe: "Là vị Thái tử phi tương lai của ta giành được giải thưởng hôm nay."
Lần này, không còn ai trách tôi cư/ớp danh tiếng nữa. Cũng có những người thực lòng tự hào về tôi.