Tôi cố tình hỏi mà như đã biết, lực tay Thẩm Du viết chữ hơi mạnh, tờ giấy ghi chú suýt chút nữa thì bị chọc thủng.
【Cô ấy là bạn tốt của anh trai mình.】
【Mình không thích cô ấy.】
Câu sau cùng, cậu ấy cân nhắc rồi mới thêm vào.
Tôi nhếch mép, nhìn Thẩm Du.
"Vậy em thích ai nào?"
Ngón út bị người ta khẽ móc lấy, câu trả lời của Thẩm Du đã quá rõ ràng.
Tôi dùng lực nắm ch/ặt lại tay Thẩm Du, đan mười ngón tay vào nhau, cảm giác tê dại và thân mật nơi đầu ngón tay ngọt lịm đến tận đáy lòng.
"Chị cũng thích em, Thẩm Du."
"Thích em nhất trên đời."
Cậu ấy nhìn chằm chằm vào tôi, đuôi mắt hơi đỏ, vành tai cũng đỏ ửng.
Đẩy cậu ấy vào một con hẻm nhỏ vắng người, tôi kiễng chân vòng tay qua cổ cậu ấy.
"Còn nhớ em đã hứa gì với chị không?"
Trong bóng tối, hơi thở chàng trai nặng nề, đôi mắt như dải ngân hà rực rỡ lúc này phản chiếu trọn vẹn hình bóng tôi.
Cậu ấy gật đầu.
Tôi không nhịn được cười.
"Được, vậy nhớ kỹ nhé, lần này không được run đấy."
Quen tay hay việc.
So với lần đầu, Thẩm Du đã biết cách lấy hơi, và quả nhiên không còn run nữa.
Chỉ là đuôi mắt vẫn vương chút hơi ẩm, đỏ ửng một mảng.
Phần bình luận ch/ửi bới ầm ĩ.
【Tài khoản VIP quý giá của tôi mà ngay cả cảnh hôn cũng không được xem sao?】
【Nữ phụ này cũng quá bá đạo rồi? Nói hôn là hôn, thật không biết x/ấu hổ.】
【Cô nàng bạo dạn không biết x/ấu hổ thế này, tôi kết bạn với cô.】
Cơn gió đêm thổi bay những cánh hoa trên cây, tôi nắm tay Thẩm Du vẫn còn chưa hoàn h/ồn, thì đụng mặt chàng trai với vẻ mặt âm u ở phía không xa.
Mà bên cạnh anh ta, Đào Niệm đang đứng với vẻ mặt hả hê.
"A Du."
Giọng Thẩm Từ rất lạnh, trên con phố tĩnh lặng, ngay cả hơi thở cũng có chút rối lo/ạn.
"Không phải em đang ở nhà sao?"
Thẩm Du ngây người nhìn người anh ruột với sắc mặt âm trầm trước mặt, bắt đầu dùng thủ ngữ đáp lại.
【Anh, sao anh lại ở đây?】
Ánh mắt liếc thấy Đào Niệm, ánh mắt cậu ấy lạnh đi đột ngột.
【Anh, đây là bạn gái em...】
Tôi không hiểu thủ ngữ, chỉ thấy ngón tay bạn trai mình đẹp đến mức vô lý.
Một động tác thủ ngữ tử tế, qua mắt tôi lại nhìn ra hương vị quyến rũ ch*t người.
Cánh tay bị người ta kéo ra sau, Thẩm Du mím môi lặng lẽ nhìn hai người trước mặt.
Phần bình luận bùng n/ổ từ nãy đến giờ.
【Vãi, tu la trường (hiện trường đụng độ gay cấn) đến bất ngờ thật.】
【Nhóc c/âm cũng đâu có ngốc, phát hiện anh trai tuy nói chuyện với mình, nhưng ánh mắt cứ dán ch/ặt vào bạn gái mình nên cảnh giác tăng vọt.】
【Thủ ngữ đá/nh được nửa chừng, nội tâm: Anh mình nhìn vợ mình làm gì? Thế là tay nhanh hơn n/ão, giấu vợ ra sau lưng trước đã.】
Tôi không nhịn được cười tr/ộm.
Lần đầu tiên thấy Thẩm Du có mặt như con nhím thế này.
Càng tương phản hơn.
Bạn trai tôi đúng là chỗ nào cũng đáng yêu.
Thẩm Từ nhếch mép, nhưng phát hiện ra nó cứng đờ một cách đ/áng s/ợ, Đào Niệm bên cạnh thấy không khí bế tắc, không nhịn được lên tiếng giục.
"A Du, mau qua đây đi."
"Em không thấy anh trai em đang gi/ận à? Đừng có qua lại với mấy người lạ mặt, em quá đơn thuần không hiểu lòng người hiểm á/c đâu..."
Ánh mắt Thẩm Du rơi trên người cô ta, lưng Đào Niệm lạnh toát, những lời còn lại kẹt cứng trong cổ họng không sao thốt ra được nữa.
"Về nhà."
Thẩm Từ thu hồi ánh mắt, giọng điệu bình thản, dường như đã phớt lờ tôi hoàn toàn.
Tuy nhiên, nắm đ/ấm siết ch/ặt và những sợi gân xanh nổi lên nơi cổ anh ta lại chẳng thể che giấu nổi cảm xúc bực bội đến mức hung bạo lúc này.
Đã đến lúc phải chia tay, tôi lắc lắc vạt áo Thẩm Du nói nhỏ.
"Vậy em về đi, mai gặp nhé."
Cậu ấy quay đầu, khẽ mím môi, có chút tủi thân.
【Mình muốn đưa cậu về nhà, cậu đi một mình, mình không yên tâm.】
Tôi lắc lắc điện thoại.
"Tài xế nhà chị đang đợi ở đầu phố, về đến nhà chị sẽ nhắn tin cho em."
Đến lúc này Thẩm Du không còn lý do gì nữa, chỉ là ánh mắt nhìn tôi càng thêm oán trách.
【Mai gặp, mình sẽ nhớ cậu rất nhiều, rất nhiều.】
Một tờ giấy ghi chú màu xanh xinh xắn được nhét vào tay tôi, tôi nhìn những lời tình tứ cậu ấy đã chuẩn bị sẵn từ trước, cùng vành tai đỏ ửng của cậu ấy, không nhịn được bật cười thành tiếng.
"Thẩm Du! Về nhà!"
Thẩm Từ tăng nặng giọng, Thẩm Du quay đầu vẫy tay với tôi rồi đi về phía anh ta.
"Chờ chút."
Nhét tờ giấy ghi chú vào túi, tôi nhìn bóng lưng ba người họ, khẽ lên tiếng.
Người quay đầu lại đầu tiên, thậm chí lại là Thẩm Từ.
Tôi chạy lên trước vài bước, ngay cả liếc mắt cũng không thèm nhìn anh ta, kiễng chân hôn lên má Thẩm Du.
"Bảo bối, mai gặp nhé."
Khi lùi lại, tôi nhìn thấy Thẩm Du với vành tai đỏ rực, và Thẩm Từ với đôi mắt đỏ ngầu khi nghe thấy hai chữ "bảo bối".
Vừa về đến nhà, tôi liền gọi video qua, phía bên kia phải mất một lúc lâu mới bắt máy.
Thẩm Du ngồi trước bàn học, đuôi mắt vẫn còn đỏ, tôi khẽ nhíu mày.
Phần bình luận đã thay tôi giải đáp thắc mắc từ trước rồi.