Đường Tầm đột nhiên chen ngang: "Tôn tiểu thư, bảo nàng đi học không phải vì nhà họ Đường cần một tài nữ làm con dâu. Dù nàng có là người b/án hoa ven đường, không biết một chữ bẻ đôi, thì chỉ cần nàng bước chân vào cửa nhà họ Đường, khối người sẽ cung phụng nàng. Nàng muốn học gì, việc mời thầy về dạy cho nàng đâu phải chuyện khó khăn."
Tôi gi/ật mình ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn chàng.
Đường Tầm đặt chén trà đã rót đầy xuống trước mặt tôi, nghiêm túc nói:
"Bản thân Tôn tiểu thư đã rất tốt rồi, chăm chỉ, hiếu thảo, lương thiện, hiểu lý lẽ, chẳng liên quan gì đến việc nàng có từng đọc sách, có biết làm thơ hay không, hay có biết lấy lòng người khác hay không."
Dường như cảm thấy lời nói này có chút m/ập mờ, chàng liếc nhìn anh trai mình một cái, thu liễm lại đôi chút, đổi giọng: "Đại ca chỉ là muốn lấy lòng vị hôn thê của mình, muốn dệt hoa trên gấm cho nàng thôi."
Đường Hoài dường như chưa từng nghĩ nhiều đến thế, nhưng nghe chàng nói vậy liền gật đầu ngay: "Phải, đây chỉ là ý kiến thiển cận của ta, có lẽ suy nghĩ chưa thấu đáo, nếu Tôn tiểu thư không muốn đi thì thôi."
Lời của Đường Tầm như tiếng chuông cảnh tỉnh người trong mộng.
Lương Dữ Thanh luôn miệng nói kiếp đó tôi vô dụng.
Chỉ biết nấu ăn may vá, không biết cách giao thiệp với vợ con các quan viên khác. Nhưng tôi tin rằng, các vị phu nhân tiểu thư tuyệt đối không vì tôi không biết làm thơ mà coi thường tôi.
Suy cho cùng, tôi tính tình ôn hòa, trù nghệ, nữ công đều không tệ.
Xét đến cùng, cái họ kh/inh thường không phải là con người tôi, mà là thân phận của tôi.
Hay nói đúng hơn, là gia đình chồng của họ kh/inh thường Lương Dữ Thanh quan nhỏ chức thấp, xuất thân thấp kém mà thôi.
Tôi cứ mãi chấp niệm đi tìm một lý do.
Một lý do để chất vấn bản thân tại sao lại bị Lương Dữ Thanh vứt bỏ.
Dù miệng có tỏ ra mạnh mẽ đến đâu, sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn nghi ngờ liệu có phải do mình chưa đủ tốt hay không.
Thế nhưng Đường Tầm nhìn thấu bản chất chỉ trong một ánh mắt.
Chìa khóa của việc bị coi thường nằm ở sự bất bình đẳng về quyền lực và địa vị.
Còn mọi thứ khác, chẳng qua chỉ là cái cớ để kẻ thất bại đổ lỗi mà thôi.
Kiếp trước, nếu Lương Dữ Thanh thực sự cảm thấy tôi không đủ tài hoa nên mới kìm hãm tiền đồ của chàng, thì với tài học của chàng, lẽ nào không nên âm thầm dạy bảo tôi, dạy tôi đọc sách viết chữ, làm thơ vẽ tranh, thậm chí dạy tôi cách giao thiệp với các vị phu nhân tiểu thư kia sao?
Chàng đủ thông minh, tôi cũng đủ cần cù.
Dù một năm hai năm không học được, chẳng lẽ mười năm tám năm vẫn không học được sao?
Nhưng chàng vừa không tự mình dạy tôi, cũng không thuê người khác dạy tôi.
Chỉ biết một mực đổ lỗi cho tôi.
...Chẳng qua chỉ là kẻ hèn nhát.
Nghĩ thông suốt những điều này, tảng đ/á đ/è nặng trong lòng tôi dần dần hạ xuống.
Giờ đây, có một cơ hội học tập bày ra trước mắt, tất nhiên tôi không thể bỏ lỡ.
Sau khi đã nghĩ kỹ, tôi khẩn cầu: "Đại công tử, ta muốn đi."
Đường Hoài gật đầu: "Được, ta sẽ sắp xếp."
Chàng vỗ vai em trai: "A Tầm, đám con cháu nhà họ Đường trong gia học tính tình bướng bỉnh, khi ta không có ở đó, đệ giúp ta trông chừng Tôn tiểu thư, đừng để nàng bị b/ắt n/ạt."
Tôi lập tức ngẩn người: "Nhị công tử không đến thư viện sao?"
Công tử nhà quyền quý nếu tài hoa xuất chúng, đến tuổi thi cử thường sẽ được gửi đến những thư viện nổi tiếng.
Thứ nhất, các bậc đại nho có tài học thường không muốn chỉ làm thầy cho một gia đình, họ thích tận hưởng danh tiếng "đào lý mãn thiên hạ" trong thư viện hơn. Muốn nghiên c/ứu học vấn, tất nhiên vào thư viện là tốt nhất.
Thứ hai là để sớm kết giao với các thầy và bạn học có danh vọng, sau này nhập triều làm quan, quan trường thăng trầm khó lường, để lại chút qu/an h/ệ cũng dễ bề leo cao.
Đường Tầm nay đã đến tuổi đội mũ (trưởng thành), đáng lẽ phải đi học ở thư viện như anh trai, sao lại còn ở gia học?
Dường như nhìn thấu sự nghi hoặc của tôi, Đường Tầm chủ động giải thích: "Ta mới từ chùa trở về, chỉ đọc kinh Phật, đâu có hiểu biết gì về học vấn, tất nhiên phải đến gia học bổ túc trước, kẻo đến thư viện lại làm mất mặt."
Tôi: ???
Kẻ sát thần bị người ta truy sát hôm nọ, đâu có giống người ăn chay niệm Phật trong chùa?
Lý lẽ đưa ra hết câu này đến câu khác, cũng chẳng giống kẻ không chịu khó đọc sách.
Cái gọi là "để tóc tu hành" kia, chưa biết chừng là đang che giấu thân phận gì đó, đang làm việc cho nhân vật lớn nào đấy.
Dù sao hôm trước chàng còn nói giọng kinh thành, hôm nay lại đột nhiên đổi về giọng địa phương.
Chắc chỉ có người nhà họ Đường mới tin lời q/uỷ quái của chàng.
Chẳng lẽ những năm chàng tu hành trong chùa, nhà họ Đường không hề quan tâm sao?
Là đứa con thứ không được sủng ái ư?
Đường Tầm nâng chén trà nhấp một ngụm, liếc nhìn tôi, cười vẻ ngoan ngoãn và chân thành: "Đại ca yên tâm, khi anh không có ở đó, đệ nhất định sẽ chăm... sóc... Tôn tiểu thư thật tốt."
Không hiểu sao, tim tôi cứ đ/ập thình thịch.
Người em chồng này... sao trên người lại tỏa ra một luồng tà khí thế nhỉ?
Chẳng mấy chốc đã vài ngày trôi qua, Đường Tầm quả nhiên thay anh trai đến tìm tôi.
"Tôn tiểu thư, ngày mai có rảnh không? Ta đưa nàng đi m/ua đồ dùng học tập."
Lời vừa dứt, ngay sau đó một bóng người cao g/ầy bước vào.
Như một thiếu niên, mang theo ánh nắng trong trẻo, một bước chân đã vượt qua ngưỡng cửa.