Đường Tầm lười quan tâm đến đám người đó, quay người lại thấy tôi vẫn đang rơi nước mắt, liền đưa khăn tay qua: "Thiếu phu nhân nhà họ Đường chúng ta phải cứng rắn lên một chút, trên địa bàn của mình, muốn m/ắng thì m/ắng, khóc cái gì?"
Tôi lí nhí trong miệng: "Ta còn chưa qua cửa mà."
Đường Tầm liền cười: "Nếu nàng nguyện ý, ngày mai ta cưới nàng vào cửa luôn."
"...Đi ch*t đi."
Tôi quay đầu bỏ đi. Người này thật là lúc tỉnh lúc đi/ên.
Đường Tầm lập tức đuổi theo: "Biết m/ắng người rồi, có tiến bộ."
Từ cửa chính Lâm Tiên Lâu đi về phía nhà tôi, vừa khéo đi ngang qua bàn của Lương Dữ Thanh. Tôi không cố ý tránh né, thản nhiên bước qua. Chàng ta đứng trước cửa sổ, nhìn chằm chằm vào tôi, muốn nói lại thôi: "Ấu Trinh, ta..."
Tôi nghiêng đầu lườm chàng: "Lương công tử, huynh nên gọi ta là Tôn tiểu thư."
Yết hầu chàng chuyển động, đành phải đổi cách xưng hô: "Tôn tiểu thư, ta..."
Tôi ngắt lời chàng: "Viện thi sắp đến, ta chúc Lương công tử được như ý nguyện, đừng phụ lòng đoạn duyên cũ đã ch/ôn vùi này của chúng ta."
Nói xong, tôi không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng về phía trước. Phía trước tôi là ánh mặt trời rực rỡ, là đại lộ thênh thang. Phía sau tôi là Đường Tầm đang lặng lẽ theo sau, nói đỡ cho tôi. Và cả Lương Dữ Thanh đã bị tôi hoàn toàn buông bỏ.
Từ khoảnh khắc này, tôi không còn tự oán tự thương, cũng có thể triệt để buông xuống Lương Dữ Thanh.
Nắng trưa rất gắt. Đường Tầm cũng không nói gì, chỉ che dù đưa tôi về nhà. Đi bộ nửa canh giờ, cuối cùng cũng đến cửa.
Đường Tầm thu dù, yếu ớt lên tiếng: "Tôn Ấu Trinh, hình như ta bị cảm nắng rồi."
Tôi vội vàng quay đầu lại, thấy chàng mồ hôi đầm đìa, mặt trắng bệch, ngã nhào vào lòng tôi. Lần trước là bị thương sốt cao, lần này là cảm nắng ngất xỉu. Thể chất còn yếu hơn cả cô nương như tôi!
Tôi tức đến bật cười: "Huynh... sao huynh lại yếu ớt thế này!"
Chàng hừ một tiếng: "Ta từ nhỏ đã ốm yếu nhiều b/ệnh, nếu không thì nhà đã chẳng đưa ta vào chùa để dưỡng thân. Ấu Trinh, ta có thể vào nhà nàng xin bát trà uống không?"
Có phải vì chàng ốm yếu nên mới đưa vào chùa, chứ không phải vì chàng khắc ch*t mẹ ruột? Tôi lầm bầm: "Huynh đã đủ 'trà' (giả tạo) rồi, còn uống gì nữa, Long Tỉnh lâu năm cũng không đậm vị bằng huynh đâu!"
Miệng thì càu nhàu, nhưng tôi vẫn dìu chàng vào nhà. Một chén nước Hoắc Hương Chính Khí đổ vào, sắc mặt chàng cuối cùng cũng khá hơn. Tôi muốn đi, nhưng chàng lại nắm tay tôi hỏi: "Tôn Ấu Trinh, có phải nàng vẫn còn lưu luyến Lương Dữ Thanh không? Ta cảnh cáo nàng, nàng bây giờ là con dâu nhà họ Đường rồi, không được nhớ nhung người đàn ông khác!"
"Thứ nhất, không được gọi tên khuê danh của ta;
Thứ hai, ta vẫn chưa gả vào nhà họ Đường;
Thứ ba, ta là con dâu cả nhà họ Đường, không phải con dâu thứ.
Đừng tưởng ta không nhìn ra tâm tư đó của huynh!"
Đường Tầm nghe xong chỉ cười, thăm dò hỏi tôi: "Vậy nếu để nàng tự chọn, nàng sẽ chọn ai?"
Nếu để tôi chọn, tôi sẽ chọn Lương Dữ Thanh của thuở hàn vi cưới tôi làm vợ, khi hiển vinh vẫn giữ lời thề, giữ vững kiên định trên con đường làm quan, và tranh luận lý lẽ trước cường quyền. Bởi vì ở Tắc Châu nơi tham nhũng hoành hành, loại người này hiếm như lá mùa thu. Người như vậy mới là nơi tâm h/ồn tôi hướng về.
Đường Tầm thấy tôi không nói gì, tay siết ch/ặt lấy tay tôi, sắc mặt trở nên khó coi: "Nàng sẽ không thực sự chọn Lương Dữ Thanh đấy chứ? Hắn ta đâu phải thứ tốt đẹp gì!"
Không, Lương Dữ Thanh vốn dĩ đã từng là người tốt. Chỉ là kiếp này, chàng đã thay đổi. Chàng trở nên ưu tú hơn, biết đại cục hơn, thu hút hơn. Nhưng thì đã sao? Lương Dữ Thanh mà tôi thích, sớm đã ch*t trong những uất ức không cam tâm ở kiếp đó rồi. Tôi sẽ không còn tiếc nuối mối nhân duyên này, càng không xem thường bản thân mình nữa. Từ đầu đến cuối, tôi vốn dĩ chẳng có bất kỳ lỗi lầm nào.
Vì vậy tôi lắc đầu: "Ta không chọn hắn, mắt nhìn của ta không tệ đến thế đâu."
Đường Tầm lập tức thở phào, áp tay tôi lên mặt chàng, mềm giọng nói: "Vậy nàng chọn ta đi, Ấu Trinh, ta vừa trẻ vừa hiểu ý, tốt hơn gã góa vợ là đại ca ta nhiều. Nàng là cưới lần đầu, không thể thực sự hồ đồ được chứ?"
So với Đường Hoài khuôn phép, Đường Tầm quả thực trẻ trung hơn, táo bạo hơn, thẳng thắn hơn và thú vị hơn. Cũng thích tôi hơn. Thế nhưng...
"Đường Tầm, người nhà huynh có biết huynh đang đào góc tường của anh trai mình không?"
"Họ sẽ biết thôi."
"Huynh định lén lút với ta?"
"Không, ta chuẩn bị đi quỳ từ đường."
Tôi: ???
Tôi không biết Đường Tầm có thực sự đi quỳ từ đường hay không. Bởi vì suốt một tháng sau đó, tôi chưa từng gặp lại chàng. Chỉ có hai đứa trẻ ăn mày được gửi đến quán làm học việc mới chứng minh được chàng luôn để tâm đến chuyện của tôi.
Đường Hoài sai Tùng Bách đến đón tôi đến gia học nhà họ Đường để đọc sách.