Ta là Trưởng công chúa tôn quý nhất Đại Chu.
Cả đời chỉ có một đứa con gái, nâng niu chiều chuộng như ngọc quý trên tay mà nuôi lớn.
Thế nhưng, con gái ta lại đem lòng yêu kẻ dư nghiệt tiền triều.
Thậm chí còn quỳ dưới chân ta, cầm kéo đe dọa sẽ t/ự s*t.
“Thiên hạ này vốn dĩ là của nhà họ Triệu, Nguyên Hoán chỉ là lấy lại những gì thuộc về mình mà thôi.”
“Cữu cữu nên chủ động nhường ngôi vị hoàng đế, vật quy nguyên chủ!”
“Mẫu thân, c/ầu x/in người hãy đưa binh phù cho con, để con giúp Nguyên Hoán bình lo/ạn phản chính!”
Ánh mắt ta lạnh dần.
“Ồ, vậy thì ngươi đi ch*t đi.”
......
“Mẫu thân, người nói gì cơ?”
Chiêu Hoa ngẩn người, không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
“Mẫu thân, người thật sự tuyệt tình đến mức làm tổn thương trái tim con gái mình như vậy sao?!”
Đôi mắt nó đỏ hoe, ngấn lệ trừng mắt nhìn ta.
Vẻ mặt đó cứ như thể nó vừa phải chịu đựng điều bất công nhất trên đời.
Cây kéo vẫn kề sát chiếc cổ trắng ngần của nó.
Chỉ là bàn tay nó hơi r/un r/ẩy, không thực sự đ/âm xuống.
“Ngươi còn biết ngươi là con gái ta sao?”
“Ngươi nói ta làm tổn thương trái tim ngươi, nhưng chẳng phải chính ngươi mới là kẻ đang làm tổn thương trái tim mẫu thân sao?”
Ta bước tới, cúi người nắm lấy bàn tay đang cầm kéo của nó, dùng chút lực, cây kéo liền rơi xuống đất, vang lên tiếng loảng xoảng.
Chiêu Hoa đ/au đớn, nhưng ta không hề dỗ dành nó như mọi khi.
Ta không ngờ rằng, đứa con gái mà ta hết lòng che chở lại trở nên như thế này.
Năm mang th/ai Chiêu Hoa, dư nghiệt tiền triều vẫn còn đang gây sóng gió, thậm chí còn hại ch*t cha nó.
Ta đ/au đớn tột cùng, suýt chút nữa đã sảy th/ai.
Khó khăn lắm mới cầm cự được đến ngày lâm bồn, vừa sinh con xong thì sát thủ đã đột nhập vào phủ Công chúa.
Khắp nơi ch/ém gi*t phóng hỏa.
Ta lê tấm thân vừa sinh nở, ôm lấy nó trốn xuống hồ nước lạnh thấu xươ/ng.
Suốt hai canh giờ đằng đẵng, mới chờ được c/ứu viện.
Chỉ thiếu chút nữa thôi, hai mẹ con ta đã phải gặp nhau dưới suối vàng.
Khi ấy, ta đã tự nhủ, nhất định phải nâng niu Chiêu Hoa trong lòng bàn tay, để nó cả đời được vui vẻ.
Mười tám năm qua, ta quả thực đã làm được.
Thậm chí ba năm trước, khi nó muốn đến thư viện Thanh Châu để học tập, ta cũng đã đồng ý.
Ta đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ cho nó.
Mỗi tháng đều dành thời gian đến Thanh Châu thăm nó.
Thư từ qua lại không dứt, thường xuyên quan tâm đến tình hình của nó.
Hôm nay vốn là ngày Chiêu Hoa đi học trở về.
Thế nhưng Chiêu Hoa trước mặt ta lúc này, dường như không còn là con gái của ta nữa.
Nhìn người đang quỳ trước mặt, ta chỉ thấy đ/au lòng khôn xiết.
Sáng nay, trời chưa sáng ta đã thức dậy.
Tự mình xuống bếp xem món bánh quế hoa nó thích đã hấp chín chưa, lại đến viện của nó kiểm tra xem chăn đệm đã được phơi nắng cho tơi xốp chưa.
Ngay cả cái gối sứ nó thích nhất hồi nhỏ, ta cũng sai người lục tìm trong kho để đặt lại đầu giường.
Tuế Hà ở bên cạnh cười ta.
“Điện hạ, Quận chúa đã mười tám tuổi rồi, người còn lấy mấy món đồ trẻ con đó ra làm gì.”
Ta vuốt phẳng những nếp gấp trên giường, mỉm cười nhạt.
“Dù lớn thế nào thì cũng vẫn là con của bản cung, không biết mấy ngày nay, nó đã g/ầy đi bao nhiêu rồi.”
Nhưng không ngờ, đứa con của ta vừa trở về, đã dùng cái ch*t để ép buộc ta.
Đến lúc này ta mới biết.
Trong ba năm ở Thanh Châu, Chiêu Hoa của ta vậy mà lại dan díu với dư nghiệt tiền triều.
Đó là kẻ mang mối th/ù m/áu với nó đấy!
Bạo chúa tiền triều kia, chính là ông nội của Triệu Nguyên Hoán.
Tại vị hai mươi hai năm, xây hành cung, thu sưu thuế, gi*t trung thần.
Quốc khố trống rỗng đến mức ngay cả quân lương cho binh sĩ canh giữ biên cương cũng không phát nổi.
Đại Chu có mười ba thành đang xảy ra nạn đói.
Thế nhưng bạo chúa lại không biết hối cải, ngược lại còn cảm thấy các đại thần dâng sớ lên là làm mất hứng.
Nhà ta vốn là hầu tước thế tập, cha ta mềm lòng, b/án sạch gia sản để c/ứu tế dân chúng.
Dần dần, danh tiếng ngày càng tốt.
Bạo chúa biết được vô cùng gi/ận dữ, cho rằng cha ta có tâm soán ngôi.
Trực tiếp hạ lệnh bắt giữ cha ta, trói vào sau ngựa, kéo lê trên đường Chu Tước.
Ngày hôm đó, khắp con đường Chu Tước đều là m/áu th!t của cha ta.
Nhưng dù vậy, bạo chúa vẫn không nguôi gi/ận.
Quyết tâm diệt trừ cửu tộc nhà ta.
Ta và đệ đệ là bất đắc dĩ mới phải phất cờ khởi nghĩa.
Ngay cả cha của Chiêu Hoa, chồng của ta, cũng ch*t trong tay dư nghiệt tiền triều.
Mối th/ù m/áu sâu nặng như vậy, con gái ta lại có thể vứt bỏ ra sau đầu.
Toàn tâm toàn ý, muốn ở bên kẻ th/ù!