Chu thị nói với ông rằng tôi đã "gả" đi, ông liền tưởng là tôi tình nguyện. Đạo lý này, tôi phải đá/nh đổi bằng cả một mạng người mới hiểu ra.
Sau khi bị phụ thân quở trách, Chu thị đã an phận hơn nhiều. Thẩm Vân Lam cũng không còn làm lo/ạn. Cả Thẩm phủ bề ngoài yên ắng như mặt hồ phẳng lặng. Nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, đây chỉ là sự tĩnh lặng trước cơn bão.
Chu thị sẽ không vì một lần thất bại mà bỏ cuộc. Kiếp trước bà ta có thể trói tôi đưa vào nhà họ Tôn, thì kiếp này bà ta cũng sẽ nghĩ ra cách khác. Bà ta đã gây dựng thế lực ở Thẩm gia hơn hai mươi năm, gốc rễ vô cùng sâu dày. Muốn lật đổ bà ta hoàn toàn, một lần là không đủ. Cần phải chờ đợi. Chờ một cơ hội để bà ta tự đào hố ch/ôn mình.
Một tháng sau, Xuân Đào từ trang trại trở về. Chiều hôm đó, tôi từ phòng thêu trở về, đi ngang qua sân của Thẩm Vân Lam. Cửa sân khép hờ, bên trong truyền ra tiếng người nói chuyện.
“...Đều sắp xếp ổn thỏa cả rồi chứ?” Là giọng của Thẩm Vân Lam.
“Bẩm cô nương, mọi thứ đã xong xuôi.” Giọng Xuân Đào hạ rất thấp.
“Kẻ kép hát kia đã tìm thấy rồi, hắn đồng ý làm chứng.”
“Chỉ cần Nhị tiểu thư vừa ra khỏi cửa, thì sẽ...” Những lời sau đó nghe không rõ nữa.
Tim tôi thắt lại, xoay người bước nhanh trở về. Liên Kiều đang đợi ở cửa, nhìn thấy sắc mặt tôi liền vội vàng đón lấy.
“Cô nương, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Chuyện chúng ta điều tra trước đó, đã có manh mối chưa?”
Liên Kiều gật đầu, lấy ra một túi vải từ trong tay áo. Mở ra, bên trong là một miếng ngọc bội.
“Nô tỳ tìm thấy trong căn phòng cũ của gã kép hát.”
“Đây là đồ của Đại cô nương.”
Tôi nắm ch/ặt miếng ngọc bội đó. Kiếp trước, chính miếng ngọc bội này đã trở thành “chứng cứ thép” đẩy tôi vào chỗ ch*t. Nàng ta cố tình tặng nó cho tôi trước mặt phụ thân. Nhưng một tháng sau, ngọc bội bị mất. Cho đến khi gã kép hát cầm nó trong tay, dùng nó để chứng minh tôi là người m/ua chuộc hắn.
Lần này, tôi muốn biến nó thành vũ khí sắc bén để lật đổ nàng ta.
Ngày hôm sau, tôi cầm ngọc bội đi tìm đại ca ở ngoại viện.
“Đại ca ca có nhận ra cái này không?”
Đại ca cầm miếng ngọc bội lên xem qua, lông mày nhíu lại.
“Đây là đồ của Vân Lam.”
“Sao lại ở chỗ muội?”
Tôi kể lại những gì đã nghe thấy tối qua. Sắc mặt đại ca ngày càng trầm xuống.
“Những lời muội nói đều là thật?”
“Nếu có nửa lời giả dối, xin trời cao trừng ph/ạt.” Tôi bình thản nhìn huynh ấy.
Thẩm Nghiên Đình im lặng hồi lâu.
“Sao muội lại đến tìm ta?”
“Vì muội biết đại ca ca là người chính trực.” Tôi nhìn vào mắt huynh ấy.
“Thanh danh của Thẩm gia không nên bị h/ủy ho/ại trong tay một gã kép hát.”
“Chuyện này cứ để ta lo.” Giọng huynh ấy trầm hơn thường ngày.
“Muội đừng nhúng tay vào nữa.”
Tôi không đi ngay, mà nói thêm một câu.
“Đại ca ca khi điều tra hãy cẩn thận.”
“Bên phía đích mẫu của muội, tai mắt rất nhiều.”
Huynh ấy gật đầu.
Khi bước ra khỏi thư phòng, nắng đang rất đẹp. Giọng đại ca truyền đến từ phía sau.
“A Nguyên, sau này có chuyện gì, cứ việc tìm ta.”
Tôi mỉm cười.
“Dạ.”
Kiếp trước, huynh ấy đã đứng một ngày trước cửa phủ Kinh Triệu vì tôi. Kiếp này, tôi sẽ không để huynh ấy phải đứng đó một mình nữa.
Ba ngày sau, đêm khuya, Thẩm phủ đột nhiên náo lo/ạn. Tôi khoác áo đứng dậy, Liên Kiều từ bên ngoài chạy vào.
“Cô nương, xảy ra chuyện rồi!”
“Ở ngoại viện bắt được một tên tr/ộm trèo tường, trên người hắn còn có th/uốc mê!”
Tim tôi đ/ập mạnh một cái. Tên “tr/ộm” nhanh chóng bị áp giải đến chính đường. Phụ thân ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt xanh mét. Chu thị đứng bên cạnh, Thẩm Vân Lam cúi gằm mặt.
Đại ca phụ trách thẩm vấn.
“Nói, ai sai ngươi đến đây?”
Tên “tr/ộm” quỳ trên mặt đất, run như cầy sấy.
“Là... là Nhị tiểu thư...”
“Nhị tiểu thư đưa bạc cho ta, bảo ta nửa đêm trèo tường vào, đặt th/uốc mê trong sân của Đại cô nương...”
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía tôi. Tôi không chút hoảng lo/ạn bước lên phía trước.
“Ngươi nói là ta sai khiến, có bằng chứng gì không?”
“Có... có thư từ làm chứng!”
Hắn lấy từ trong ngựk ra một phong thư. Thẩm Nghiên Đình nhận lấy, mở ra. Chỉ nhìn thoáng qua, huynh ấy đã cười lạnh thành tiếng.
“Nét chữ trên thư này, căn bản không phải của A Nguyên.”
“Trông lại giống như có người cố tình bắt chước.”
Huynh ấy đổi giọng, nhìn về phía Thẩm Vân Lam.
“Vân Lam, muội nói xem có phải không?”
Sắc mặt Thẩm Vân Lam tức thì trắng bệch.
“Muội... muội làm sao biết được...”
“Tất nhiên là muội biết.”
Đại ca lấy miếng ngọc bội trong tay áo ra.
“Đây là ngọc bội của muội, tại sao lại xuất hiện trong tay gã kép hát kia?”
Thẩm Vân Lam lảo đảo lùi lại một bước. Chu thị nghiêm giọng quát.
“Nghiên Đình! Con định làm cái gì hả!”