Tôi ăn một miếng cơm, thong thả nhai:
“Tôi phải đi làm, không có thời gian.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Sơn Vũ mới trầm giọng lên tiếng:
“Trần Phàm, chúng ta lớn lên cùng nhau, tôi vẫn luôn nghĩ cậu là người trọng tình trọng nghĩa nhất.”
“Cậu bây giờ như thế này, tôi thực sự có chút không nhận ra cậu nữa rồi.”
Tôi không nói gì.
Cậu ấy lại tiếp tục:
“Minh Viễn nói với tôi, chắc chắn cậu có nỗi khổ tâm.”
“Cậu ấy bảo cậu vẫn luôn yêu sâu đậm Vãn Ninh, cậu làm vậy chắc chắn có lý do riêng.”
“Ban đầu tôi cũng tin.”
“Nhưng Trần Phàm, tôi không thể hiểu nổi, nỗi khổ tâm nào có thể khiến cậu đến cả việc vợ nhảy lầu cũng không thèm đến nhìn một cái?”
Lồng ngựk tôi thắt lại.
Họ quả không hổ danh là những người anh em tốt nhất của tôi.
Quả nhiên nhìn thấu tôi rất rõ.
Chỉ tiếc là...
Tôi im lặng vài giây, khẽ nói:
“Thẩm Vãn Ninh ch*t chưa?”
Sơn Vũ sững người hai giây:
“Chưa, vẫn chưa qua khỏi cơn nguy kịch.”
Tôi gật đầu:
“Vậy thì đợi x/ác nhận thông tin rồi tính tiếp.”
Tôi cúp điện thoại.
Ba giờ chiều, điện thoại tôi lại reo.
Số lạ.
Tôi bắt máy, đối diện là giọng một người phụ nữ:
“Xin hỏi có phải là anh Trần Phàm không ạ? Tôi là phóng viên của đài tin tức địa phương, muốn phỏng vấn anh về vụ việc vợ anh nhảy lầu...”
“Không tiện.”
Tôi cúp máy.
Ngay sau đó là cuộc gọi thứ hai, thứ ba, thứ tư từ số lạ.
Tôi chỉnh điện thoại sang chế độ im lặng, úp mặt xuống bàn.
Lúc tan làm, vừa bước xuống dưới tòa nhà công ty, tôi đã thấy một đám người vây quanh cửa.
Có người giơ điện thoại quay tôi, có người cầm gậy selfie livestream.
Một thanh niên đeo kính lao đến trước mặt tôi, chĩa micro:
“Anh Trần, vợ anh vì bị anh ép mà nhảy lầu, hiện vẫn đang cấp c/ứu trong ICU, xin hỏi tâm trạng anh lúc này thế nào?”
Tôi nhìn anh ta một cái, vòng qua người anh ta đi tiếp.
Anh ta đuổi theo, tiếp tục truy vấn:
“Có cư dân mạng tiết lộ rằng trong thời gian vợ anh mang th/ai, anh không hề quan tâm, đến tiền khám th/ai cũng không chịu chi, những điều này là thật sao?”
“Anh thực sự đã đòi vợ mình hai trăm đồng tiền xe lúc cô ấy vỡ ối, không đòi được liền tự mình đi ăn đêm, bỏ mặc cô ấy không quan tâm sao?”
Tôi không thèm để ý đến anh ta, tiếp tục bước đi.
Phía sau lại có một nhóm người giơ điện thoại, vừa đuổi theo quay tôi vừa gào thét:
“Đồ cặn bã, vợ sinh con cho mày mà mày còn tính toán tiền xe, đúng là không phải con người!”
“Loại người như mày không xứng đáng sống trên đời này!”
“Tại sao người nhảy lầu t/ự s*t không phải là mày?”
Tôi đi đến ngã tư, đón một chiếc taxi.
Tài xế nhìn tôi qua gương chiếu hậu mấy lần, muốn nói lại thôi:
“Anh có phải là người trên mạng bị nói là ép vợ nhảy lầu không...”
Tôi hơi nhíu mày, không trả lời:
“Lái xe đi.”
“Đến khu chung cư Cảnh Viên.”
Tài xế do dự một chút rồi đạp ga.
Trên đường anh ta lại nhìn tôi vài lần, cuối cùng không nhịn được:
“Chàng trai à, tôi thấy trên mạng nói vợ cậu nhảy lầu rồi, sao cậu không đến b/ệnh viện xem thử?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.
Tài xế thở dài:
“Chàng trai à, vợ chồng với nhau có chuyện gì mà không thể nói chuyện tử tế? Chuyện liên quan đến mạng người, không được hồ đồ đâu...”
Tôi không đáp lời.
Đến cổng chung cư, tôi quét mã trả tiền rồi xuống xe.
Lên lầu, mở cửa, thay giày.
Trong nhà vẫn như cũ, vết nước trên sàn đã khô, để lại một vòng ố mờ mờ.
Túi ô mai vẫn nằm chỏng chơ trên bàn.
Tôi đi tới, gấp túi lại rồi vứt vào thùng rác.
Sau đó ngồi xuống ghế sofa, bật tivi.
Thực ra tôi chẳng có tâm trạng xem tivi.
Nhưng tôi muốn trong căn nhà này phải có chút tiếng động.
Để lồng ngựk tôi không còn trống trải đến thế.
Tám giờ tối, điện thoại lại reo.
Là mẹ tôi.
Tôi nghe máy.
“Trần Phàm!”
Giọng mẹ tôi vừa gấp gáp vừa khản đặc: “Con đang ở đâu?”
“Nhà.”
“Vãn Ninh vừa mới ra khỏi phòng phẫu thuật, đã làm phẫu thuật mở hộp sọ, bác sĩ nói tình hình rất nguy kịch, có khả năng không tỉnh lại được.”
Tôi nghe tiếng mẹ khóc trong điện thoại, không nói gì.
“Con qua xem thử đi, Trần Phàm, dù sao nó cũng là vợ con mà.”
Tôi thở dài, không chút lay động:
“Mẹ, con qua đó cũng chẳng thay đổi được gì.”
“Con!”
Mẹ tôi tức đến mức nói không thành lời:
“Con là chồng của Vãn Ninh cơ mà!”
“Nó bây giờ đang trong tình trạng nguy kịch, đến cả một chuyến con cũng không chịu qua, con còn là con người không?”
Tôi day day thái dương:
“Bố mẹ cô ấy chẳng phải đều ở đó sao.”
Mẹ tôi tức đi/ên lên:
“Bố mẹ nó ở đó thì con không cần đến nữa à?!”
Đầu dây bên kia truyền đến giọng của bố tôi: “Đưa điện thoại đây.”