Dù vì lý do gì, là một bác sĩ, tôi không thể làm ngơ trước cái ch*t.
"Tránh ra."
Tôi đẩy hành khách chắn lối đi, sải bước tiến về phía cụ ông.
Trần Khải quay đầu nhìn thấy tôi, sắc mặt trầm xuống.
"Sao cô lại đến đây nữa?"
Tôi không để ý đến hắn, ngồi xổm xuống nhìn chằm chằm vào mặt cụ ông.
Buồn nôn, nôn mửa, ý thức lơ mơ.
Đúng là có vẻ giống triệu chứng nhồi m/áu cơ tim cấp, nhưng một số loại th/uốc cũng có thể gây ra những triệu chứng này.
Tôi ngẩng đầu nhìn Lưu Kiến Quốc: "Thầy Lưu, b/ệnh nhân nhồi m/áu cơ tim thường có biểu hiện đ/au ngựk dữ dội."
"Nhưng cụ Trần chỉ bị tức ngựk, mệt mỏi, buồn nôn và nôn mửa, điều này giống ngộ đ/ộc th/uốc hơn."
Lưu Kiến Quốc sững sờ, ngay sau đó cười lạnh.
"Cô là một bác sĩ bị đuổi việc, có tư cách gì mà chỉ trỏ trước mặt tôi?"
"Bị đuổi việc?"
Giọng Chu Lệ Hoa đột ngột cao vút lên, chói tai như móng tay cào trên mặt kính.
"Bác sĩ bị đuổi việc? Vậy ra cô là loại lang băm từng hại ch*t người!"
Bà ta đứng bật dậy, chỉ thẳng vào mũi tôi.
"Mọi người nhìn xem! Nó muốn hại ch*t cụ ông!"
Trần Khải cũng nổi cáu, gầm lên với tôi: "Mẹ kiếp, cô là ai hả?"
Hành khách xung quanh bắt đầu bàn tán.
"Nếu ông nội tôi có mệnh hệ gì, tôi không để yên cho cô đâu!"
"Con nhỏ này là đứa bị đuổi việc à?"
"Vậy thì chen vào làm gì..."
"Chắc là muốn câu view đấy, giờ đầy rẫy loại người như thế."
Một người đàn ông trung niên ch/ửi thẳng.
"Muốn nổi tiếng đến đi/ên rồi à! Bác sĩ gia đình người ta ở đó, cô thêm thắt cái gì!"
Tôi nắm ch/ặt tay, móng tay găm vào da th!t.
"Tôi chỉ đưa ra ý kiến chuyên môn của mình."
Lưu Kiến Quốc ngắt lời tôi: "Chuyên môn của cô là tắc trách với b/ệnh nhân dẫn đến t/ử vo/ng, rồi bị xóa tên khỏi toàn viện à?"
Đám đông xôn xao.
Chu Lệ Hoa lập tức tiếp lời.
"Nghe thấy chưa! Lời của loại người này mà tin được sao?"
"Nó chỉ muốn lấy mạng bố tôi để gây sự chú ý thôi!"
Trần Khải chắn trước mặt cụ ông.
"Cút! Tôi không cần cô xem!"
"Cô mà tiến lại gần ông nội tôi thêm bước nữa, tôi báo cảnh sát bắt cô!"
Tiếp viên hàng không chen qua nắm lấy cánh tay tôi: "Thưa cô, mời cô quay về chỗ ngay, đừng làm phiền việc cấp c/ứu."
Tôi bị kéo lảo đảo về phía sau.
Đúng lúc này, âm thanh đó lại vang lên.
"Digoxin..."
"Vốn là th/uốc để làm chậm nhịp tim của ta, vậy mà bị thằng s/úc si/nh này lấy ra để hạ đ/ộc!"
Đồng tử tôi co rút mạnh.
Quá liều Digoxin sẽ gây ngộ đ/ộc.
Buồn nôn, nôn mửa, lo/ạn nhịp tim, mờ mắt, lú lẫn.
Mỗi triệu chứng đều khớp với tình trạng hiện tại của cụ ông.
Mà biểu hiện điển hình của nhồi m/áu cơ tim là đ/au ngựk dữ dội, đ/au lan tỏa, vã mồ hôi đầm đìa.
Cụ ông hoàn toàn không có triệu chứng đ/au ngựk.
Lưu Kiến Quốc đã theo sát cụ 5 năm, lẽ nào không biết điều này?
Tôi ngẩng phắt đầu nhìn chằm chằm Lưu Kiến Quốc.
Ông ta đang chỉ đạo Trần Khải không cho người ngoài lại gần, biểu cảm điềm tĩnh, không lộ ra chút sơ hở nào.
Một b/ệnh nhân quen thuộc theo 5 năm, mà không phân biệt được ngộ đ/ộc Digoxin với nhồi m/áu cơ tim sao?
Hay là... ông ta vốn dĩ không muốn phân biệt?
Chu Lệ Hoa vẫn đang gào thét: "Trời ơi, sao lại gặp phải chuyện thế này chứ?"
Trần Khải ôm cụ ông khóc lóc: "Ông nội đừng ch*t, ông không được ch*t đâu ông nội!"
Hành khách lau nước mắt, tiếp viên thúc giục tôi về chỗ.
Tôi đứng tại chỗ, đầu óc ong ong.
Ngộ đ/ộc Digoxin, thời gian vàng để cấp c/ứu là bốn tiếng.
Nhưng sau khi nhiễm đ/ộc, th/uốc bắt đầu phát huy tác dụng chỉ trong 1-2 tiếng.
Hiện tại máy bay hạ cánh khẩn cấp còn mất bốn mươi phút, hạ cánh xong đưa đi cấp c/ứu cũng cần thời gian.
Nếu không kịp thời dùng th/uốc giải, cụ ông rất có thể không qua khỏi.
Tôi ép bản thân phải bình tĩnh lại.
Xông vào vô ích, không một ai trong số họ tin tôi.
Tôi cần bằng chứng.
Tôi hít sâu một hơi, giả vờ bỏ cuộc, cúi đầu đi ngược trở lại.
Khi đi ngang qua chỗ ngồi của Trần Khải, tôi cố tình vấp phải tấm chăn trên lối đi, cả người lao về phía hắn.
"Ái... cô làm cái gì thế!"
Trần Khải bị tôi va vào lệch sang một bên, chiếc ba lô từ ghế lăn xuống sàn.
Khóa kéo không đóng kỹ, đồ đạc bên trong đổ tung tóe ra đất.
Sạc dự phòng, tai nghe, ví tiền, và cả mấy lọ th/uốc.
Tôi nhìn thấy ngay lọ nhựa màu trắng đó.
Tim đ/ập như muốn nhảy ra ngoài.
Tôi ngồi xuống giúp hắn nhặt đồ, tiện tay lấy điện thoại ra, chĩa vào lọ th/uốc nhấn nút chụp.
"Mẹ kiếp, cô bị đi/ên à!"
Trần Khải gi/ật lấy lọ th/uốc nhét lại vào túi, ngẩng đầu lườm tôi, trong mắt lộ rõ sự chột dạ.
Tôi nhét điện thoại vào túi, giơ hai tay lên.
"Xin lỗi, tôi không cố ý."
Hắn nghiến răng, hạ thấp giọng: "Cút xa ra cho tôi."
Tôi không nói gì, quay người đi về phía nhà vệ sinh.
Khi đến khu vực bếp, tiếp viên đang pha đồ uống ở đó.
Tôi dừng lại, hạ thấp giọng: "Chào cô, tôi cần gặp cảnh sát hàng không."
Tiếp viên sững người: "Cái gì?"
"Có người cố ý đầu đ/ộc."