Lần này không còn ai phản bác, trêu chọc hay đùa nghịch với hắn nữa, ngược lại hắn lại thấy không quen, hắn hy vọng có người làm phiền mình.
Sư muội hoạt bát đã không còn nữa rồi...
Đơn Quân Từ im lặng một hồi, giải thích: "Ta thấy lời ngươi nói không sai."
Mục Minh Xuyên tiếp lời: "Ta là sợ mình nói sai điều gì, ngươi lại muốn đá/nh nhau với ta."
"Ta sao dám vô lễ với sư huynh?" Đoạn Dĩnh Phong không còn tâm trạng đá/nh nhau, chỉ hung hăng nắm lấy cổ áo hắn để xả gi/ận, rồi một mình đi ra phía lan can, nhìn về phía xa xăm.
Mục Minh Xuyên bất lực phủi lại vạt áo, nâng chén rư/ợu lên, nói với Đơn Quân Từ: "Vì cô đã nghĩ thông suốt rồi, chúng ta chỉ có thể chúc mừng. Chúc mừng thăng tiến, sư muội."
*
Mùa đông ở nước Sở không thường thấy tuyết, thứ thường thấy chỉ là tiếng gió rít gào.
Trăng khuyết treo trên trời, trong không khí ẩm lạnh pha lẫn mùi tanh nồng khó tả, làm cho rư/ợu th!t cũng chẳng còn hương vị. Dù đang là cuối năm nhưng chẳng có mấy phần ý vị hân hoan. Đệ tử môn phái Đường Hoa đêm nay đều không ra ngoài tìm thú vui, tất cả đều canh giữ ở tổng đàn, như thể muốn đón lễ cùng mọi người, nhưng thần sắc ngưng trọng của mỗi người lại cho thấy dường như không phải vậy.
Tiếng gió rít khiến lòng người không thể tĩnh lặng, th/ần ki/nh căng như dây đàn sắp đ/ứt, mồ hôi lạnh lan khắp toàn thân.
"Kẽo kẹt" một tiếng, cánh cửa gỗ nặng nề bị đẩy ra, ánh trăng nhạt nhòa lọt vào trong.
Cùng với ánh trăng là một người phụ nữ trẻ tuổi, nhan sắc vô song, tựa như tiên nữ hạ trần.
Tất cả mọi người bất giác thở phào nhẹ nhõm.
Người phụ nữ bước chân nhẹ nhàng, đi đến trước mặt các đệ tử, cầm miếng bánh th!t trên bàn ăn lên, cắn một miếng rồi nói: "Có người trả một cái giá kha khá để m/ua mạng của các ngươi đấy."
Lúc này, cặp song đ/ao bên hông cô mới đ/ập vào tầm mắt của đệ tử môn phái Đường Hoa.
"Nhật Nguyệt Song đ/ao?!"
Sau tiếng kêu thảm thiết k/inh h/oàng, vô số đ/ao ki/ếm được rút ra.
Trên chuôi song đ/ao khắc chữ Nhật và Nguyệt, lưỡi đ/ao sắc bén tựa như ánh mặt trời chói lóa, lại lạnh lẽo như ánh trăng. Trên đời này, không mấy ai đỡ nổi.
Đêm nay bị lấp đầy bởi mùi tanh nồng, dù nến đèn được thắp sáng một vùng vẫn ảm đạm khôn cùng.
Huề Ngọc thu đ/ao, bước qua những th* th/ể nằm ngổn ngang, ngồi trên bàn, lấy miếng bánh th!t đã cắn dở ra ăn tiếp.
Ăn xong một cách thong dong, lau sạch dầu mỡ dính trên ngón tay, cô mới lấy chiếc túi thơm để trong lòng ngựk ra, khẽ ngửi, chậm rãi thở phào một hơi.
Người đã ch*t sạch, nhưng dưới sàn nhà lại truyền đến tiếng động lạ khẽ khàng.
Huề Ngọc tìm ki/ếm một lát, cạy một viên gạch đ/á lên. Phía dưới là một căn hầm, bên trong nh/ốt bảy tám người phụ nữ và hơn mười đứa trẻ.
Cô không hề ngạc nhiên. Nhiều môn phái không chính thống, võ học chưa chắc đã tinh thông, nhưng việc ki/ếm tiền thì làm còn chăm chỉ hơn bất cứ ai, buôn người thường là nguồn thu chính của họ.
"Mỗi người lấy ít đồ rồi tự về nhà đi."
Huề Ngọc ngồi trên bậc cửa một lúc, đợi những người phụ nữ và trẻ em kia lục lọi tiền bạc của môn phái Đường Hoa rồi bỏ chạy hết, mới xách theo vài cái đầu lâu quan trọng đến chỗ người ủy thác đòi nốt khoản tiền còn lại.
Trảm Anh một nửa thuộc về triều đình, một nửa thuộc về giang hồ. Từ trước đến nay, trong khi làm việc cho Lân Vương, họ cũng nhận ủy thác từ các bên. Dù sao cũng có vài năm Lân Vương vì muốn tránh sự giám sát và nghi kỵ của ông cha hoàng đế mà đã ẩn giấu thân phận đi du ngoạn giang hồ. Sát thủ Trảm Anh nhận ủy thác, miễn không làm tổn hại đến lợi ích của phe Lân Vương thì thường có thể tự do hành sự. Sau khi Lân Vương qu/a đ/ời, giới hạn của Trảm Anh trở nên mơ hồ hơn.
Nói chung, ở trong đó thì không thiếu việc để làm.
Vốn dĩ việc như đồ sát một môn phái giang hồ nhỏ không đáng kể thế này, sát thủ Thiên bảng không cần phải xin chỉ thị của thiếu chủ, nhưng đã lâu Huề Ngọc không xuất hiện trước mặt thiếu chủ, theo quy củ cần phải đến rừng trúc một chuyến.
Nơi ở của thiếu chủ Trảm Anh hẻo lánh ít người qua lại, khi không cần gây sóng gió, ngài sống cuộc đời bình lặng đơn giản như thể đang ẩn cư.
Nhưng Huề Ngọc biết, nội tâm của thiếu chủ chưa bao giờ bình yên tĩnh lặng.
"Cút ra ngoài!"
Từ xa, trong lầu trúc truyền ra tiếng tranh cãi, tiếng bát đĩa đổ vỡ loảng xoảng, thiếu chủ bị đuổi ra khỏi cửa, trên mặt đầy vết bầm tím, trông có chút chật vật.
Huề Ngọc thấy vậy liền cười phá lên đầy phóng túng.
Phong Lan Ngâm chỉnh lại ống tay áo, khôi phục dáng vẻ phong lưu nho nhã thường ngày, đối mặt với sự chế giễu của cấp dưới cũng không hề tức gi/ận, nói: "Khí tức không tệ, võ công có tiến bộ gì không?"
Huề Ngọc đáp: "Thiếu chủ thử một phen chẳng phải sẽ biết sao?"
Phong Lan Ngâm dặn dò người trông coi lầu trúc, mở quạt xếp bước xuống bậc thang: "Lần cuối cùng ta động thủ với người khác đã là mười năm trước rồi."
Huề Ngọc nhướng mày: "Đối thủ là ai vậy?"
Phong Lan Ngâm: "Sao lại nhiều chuyện thế?"
Huề Ngọc: "Trông ngài cứ như ngày nào cũng động thủ với người khác vậy."
Phong Lan Ngâm mang theo vết bầm tím, tự giễu: "Đó là do ngày nào ta cũng bị đá/nh thôi."
Huề Ngọc nheo mắt, không truy hỏi thêm.
Phong Lan Ngâm nói: "Gần đây nếu không có việc gì, theo ta đến hoàng đô một chuyến."
"Được thôi."