Vị công chúa nhỏ lá ngọc cành vàng lại không thích an nhàn vinh hoa, mà hướng về giang hồ đ/ao ki/ếm tiêu sái, thế là đổi tên đổi họ một mình đi xông pha. Bằng bản lĩnh của mình, nàng đã nỗ lực đến vị trí phó thủ lĩnh tại môn phái đệ nhất thiên hạ. Trải qua bao nhiêu chuyện, nàng vẫn giữ được một phần ngây thơ. Khi triều đình chú ý tới Mộng Trạch Thành và bắt đầu chèn ép, nàng đã một mực bảo vệ. Sau này nhận ra thế lực của Mộng Trạch Thành ngày càng bành trướng, nàng mới hiểu được mối đe dọa của "hiệp dĩ võ phạm cấm", hiểu được "chính đạo" cũng có thể mất kiểm soát như "tà đạo". Thế là sau khi quay lại giang hồ, một mặt nàng đối kháng Trảm Anh, một mặt tranh giành vị thế của Mộng Trạch Thành trong giang hồ, mục đích là để duy trì một sự "cân bằng"... Bất cứ việc gì quá mức đều sẽ rất nguy hiểm, đ/ao ki/ếm giang hồ cũng vậy. Chính sách cân bằng này của nàng năm đó đã ức chế sự ngang ngược của Trảm Anh, đồng thời cũng tránh cho Mộng Trạch Thành gặp phải tai họa diệt vo/ng vì quá bành trướng.
Đơn Quân Từ không có trải nghiệm và sự chuyển biến tâm lý trưởng thành như Trưởng công chúa. Từ đầu đến cuối nàng đều hiểu rõ mình muốn bảo vệ sự bình an của nước Yến. Trong mắt nàng, chính tà không có gì khác biệt, đều có khả năng gây ra tai họa. Để loại bỏ những yếu tố bất lợi cho nước Yến, "cân bằng" hay "diệt trừ", chiến lược nào hữu dụng nàng sẽ dùng chiến lược đó.
Tất nhiên, nếu như những danh môn chính phái giang hồ như Mộng Trạch Thành sau này đều nguyện ý biết điều làm việc, chỉ lấy võ luận đạo, không có hành vi phạm cấm, nàng cũng sẽ nhắm một mắt mở một mắt.
Chỉ cần nắm giữ được tình thế, trong tình thế đó, đối với những cá nhân có tình có lý, cũng không cần thiết phải tận diệt, Tuyệt Tình chính là một ví dụ.
Từ giang hồ đến triều đình, rồi đến liệt quốc, theo sự thay đổi của thời cuộc, vài năm trước Tru Võng đã không còn chỉ tập trung vào giang hồ nhỏ bé nữa. Ánh mắt của họ sớm đã nhìn về nơi xa hơn, cho đến khi nước Yến có thể bao trùm cả Cửu Châu thiên hạ.
Một đốm sáng bay vút lên không trung đêm tối, tiếng n/ổ vang lên ầm ĩ, bùng n/ổ ra một mảng ánh sáng rực rỡ, đám đông theo đó mà reo hò, hàng ngàn nụ cười dưới ánh pháo hoa càng thêm rạng rỡ.
Các tửu lầu quán ăn hai bên bờ tụ tập đầy bạn hữu người thân, còn Huề Ngọc thích đ/ộc hành. Cô chiếm riêng một gian nhã các, tiện tay cầm lấy chén rư/ợu chủ quán tặng, chậm rãi đi đến bên cửa sổ, nhảy lên ngồi trên bậu cửa, vừa uống rư/ợu vừa thưởng thức vầng trăng tròn treo cao giữa đêm tối.
"Khụ khụ khụ..."
Cảnh sắc không tồi, nhưng rư/ợu cũng quá cay rồi!
Qua bao nhiêu thời gian như vậy, cô vẫn không biết uống rư/ợu.
Huề Ngọc vội vàng vứt bầu rư/ợu sang một bên, uống một bát canh thì trong bụng mới dễ chịu hơn một chút. Cô chống tay lên bàn, tự thấy mình có chút bất lực, thôi thì cứ thành thật bốc một nắm hạt dưa, kẹo đường ăn vặt, rồi lại tập trung sự chú ý vào cảnh sắc vô biên bên ngoài.
Trăng tròn và pháo hoa tràn ngập tầm mắt, đẹp đẽ lộng lẫy, làm người ta lóa mắt. Đúng vào dịp Tết Trung Thu, những khúc từ khúc nhạc mang ý nghĩa đoàn viên tốt đẹp bay ra từ những chiếc thuyền hoa. Kỹ nghệ đàn tỳ bà khá thành thạo, không giống như cô năm đó chỉ biết "lạm vu sung số"... Nghĩ đến chuyện xưa, Huề Ngọc bỗng thấy hơi cô đơn, cảnh đẹp trong mắt, tiếng nhạc bên tai cùng tiếng cười nói vui vẻ hai bên bờ trong phút chốc trở nên xa cô rất xa.
Trong lòng cô thiếu một mảnh, dẫu đi khắp giang hồ, gặp qua bao nhiêu người và sự việc, vẫn không thể lấp đầy sự nuối tiếc đó.
Thiếu cái gì chứ?
Không phải người thân huyết thống đã sớm lạ lẫm, cũng không phải đ/ao ki/ếm m/áu me cùng rơi vào chốn sát lục, mà chỉ có một người, một người phụ nữ mà mỗi khi nghĩ đến, nội tâm sẽ trở nên ấm áp dịu dàng.
Một chân Huề Ngọc buông thõng dưới bậu cửa sổ đung đưa, cô giơ tay nhìn chiếc kết bình an tết bằng dải lụa trên cổ tay, thầm nghĩ: Mình đã thực sự thoát khỏi Trảm Huyết Doanh chưa? Còn sợ hãi không? Liệu có còn bị sát dục chi phối không?
Không, những thứ âm u ẩm ướt đó đã nhạt dần, cô bây giờ là Cung Huề Ngọc đang bước đi dưới ánh mặt trời.
Chỉ là... duyên phận đã lướt qua nhau, còn cần thiết phải nhắc lại không? Quân nhi có cần mình không? Đối với nàng bây giờ, mình liệu có phải là người dư thừa không?
Bỗng nhiên nhớ tới câu từ mà Đơn Quân Từ đã viết cho cô, "Lưỡng tình lâu dài..." Đúng vậy, Quân nhi cũng giống như cô, nhất định vẫn luôn nhớ về mình.
"Do dự lặp đi lặp lại, suy cho cùng vẫn là vì thiếu dũng khí."
Huề Ngọc nhảy xuống khỏi bậu cửa sổ, nở nụ cười, trong lòng đã đưa ra quyết định -- Mình phải đi tìm người yêu của mình.
Trong chiếc thuyền hoa giữa sông truyền ra một tiếng thét chói tai, khúc tỳ bà không biết đã ngắt quãng từ lúc nào, một thanh trường đ/ao đột ngột x/é toạc sự an hòa của ngày lễ.
Huề Ngọc quay mắt nhìn sang, nhận ra kẻ đang truy đuổi khách cầm trường đ/ao từ thuyền hoa lên cầu là đệ tử của Liệp đ/ao Môn. Mấy ngày trước có nghe nói nội bộ Liệp đ/ao Môn xảy ra lo/ạn, một đệ tử không chịu nổi sự chèn ép của trưởng lão trong môn phái nên phẫn nộ phản kháng, tàn sát mấy người đồng môn rồi bỏ trốn. Người này hiện nay đã trở thành kẻ bị giang hồ người người xua đuổi, cũng có người đồng cảm với cảnh ngộ của hắn, cho rằng hắn bị h/ãm h/ại quá thảm mới làm ra chuyện á/c. Chuyện chi tiết bên trong người ngoài đều không biết. Huề Ngọc nhìn một lúc, không có ý định nhúng tay vào.
Khoảnh khắc tiếp theo, thần sắc cô đột ngột ngưng lại.