“Tiểu Trạch dạo này hồi phục khá tốt, chỉ là bác sĩ điều trị chính trước đó có dặn dò kỹ, muốn trị tận gốc mà không để lại di chứng, tốt nhất là chúng ta nên sinh thêm một đứa con nữa.”
“Phải cùng cha cùng mẹ thì việc xét nghiệm tương thích mới đạt độ an toàn tuyệt đối, hơn nữa có thêm em, Tiểu Trạch cũng có bạn chơi cùng.”
Tô Lệnh Vi không nói gì, cô đẩy mạnh anh ra, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào mặt anh, tràn đầy sự lạnh lẽo.
Ôn Thời Nghiễn bị ánh mắt của cô nhìn đến mức h/oảng s/ợ, cố giữ bình tĩnh, gượng cười một cách dịu dàng:
“Em nhìn anh như vậy làm gì? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi?”
“Là anh đã hại ch*t con của tôi và Mặc Trần.”
Tô Lệnh Vi từng chữ từng chữ nói:
“Ôn Thời Nghiễn, ván cờ này của anh bày ra thật lớn, từ đầu đến cuối, ngay cả tôi cũng bị anh dắt mũi.”
Ôn Thời Nghiễn thoáng hiện lên vẻ hoảng lo/ạn trong mắt, nhưng vẫn cố trấn tĩnh lắc đầu:
“Lệnh Vi, em đang nói nhảm gì vậy, anh không hiểu.”
“Không hiểu? Đến giờ phút này anh còn diễn kịch sao?”
Tô Lệnh Vi bước lên một bước, cười khẩy nhìn hắn:
“Anh lợi dụng sự áy náy của tôi dành cho Ôn Ngữ Trạch, hết lần này đến lần khác làm tổn thương Mặc Trần, hại ch*t Thư Dục của tôi, mà Ôn Ngữ Trạch vốn dĩ không hề bị b/ệnh bạch cầu, tất cả từ đầu đến cuối đều là âm mưu của anh.”
Tô Lệnh Vi ép sát từng bước, trong mắt đầy lửa gi/ận:
“Năm đó khi tôi kết hôn với anh, tôi đã nói rõ giữa chúng ta chỉ có lợi ích. Anh bỏ th/uốc tôi để có th/ai Tiểu Trạch, chuyện đã rồi tôi không truy c/ứu, còn cho anh một số tiền lớn, anh chủ động mang con rời đi.”
“Tôi từng nói với anh, tôi chưa bao giờ yêu anh, tại sao anh lại xông vào cuộc sống của tôi và Mặc Trần, phá hủy tất cả của chúng tôi?”
Ôn Thời Nghiễn thấy vậy vội vàng tiến lên, nắm lấy tay Tô Lệnh Vi, mắt đỏ hoe:
“Lệnh Vi, anh yêu em thật lòng, anh không thể nhìn em ở bên cạnh Thẩm Mặc Trần.”
Tô Lệnh Vi mạnh mẽ hất tay hắn ra, gào lên:
“Yêu tôi, anh yêu tiền của tôi thì có!”
Lời vừa dứt, Ôn Thời Nghiễn cười lạnh:
“Tô Lệnh Vi, cô thì tính là người tốt gì? Miệng thì nói yêu sâu đậm Thẩm Mặc Trần và Thẩm Thư Dục, cuối cùng chẳng phải vẫn coi nó như công cụ để c/ứu chữa Tiểu Trạch sao?”
“Cô chưa bao giờ tin tưởng người yêu của mình, chính tay cô đẩy con mình vào phòng phẫu thuật, cô thì cao thượng hơn tôi bao nhiêu?”
Tô Lệnh Vi giơ tay, vệ sĩ bên cạnh tiến lên bóp cổ Ôn Thời Nghiễn.
Cô đỏ mắt gào lên: “C/âm miệng!”
Động tĩnh đá/nh thức Ôn Ngữ Trạch đang ngủ, đứa trẻ chạy xộc ra ngoài.
Nhìn thấy Ôn Thời Nghiễn bị bóp cổ, nó lập tức lao tới đ/ấm đ/á túi bụi vào chân Tô Lệnh Vi.
“Buông bố con ra! Chắc chắn mẹ bị tên mặt hoa da phấn Thẩm Mặc Trần kia mê hoặc rồi!”
“Tất cả tại hắn, lúc trước bố nên để hắn và Thẩm Thư Dục ch*t đi cùng nhau, như vậy sẽ không còn ai cản mắt chúng ta nữa!”
Lời vừa dứt, Ôn Ngữ Trạch há miệng cắn mạnh vào cánh tay Tô Lệnh Vi.
Tô Lệnh Vi cứng đờ cả người, không thể tin nổi nhìn đứa trẻ trước mắt.
Cô không ngờ một đứa trẻ năm tuổi lại có thể thốt ra những lời như vậy.
Cô nén đ/au trên tay, lạnh lùng ra lệnh cho vệ sĩ:
“Đưa Ôn Thời Nghiễn đi, cùng với tất cả bằng chứng giao nộp cho cảnh sát.”
Nói xong, cô không nhìn lại Ôn Thời Nghiễn và Ôn Ngữ Trạch đang vùng vẫy phía sau, quay người bước nhanh rời đi.
Trở về nhà, Tô Lệnh Vi thức trắng đêm thu thập toàn bộ bằng chứng, công khai tất cả sự thật ra công chúng.
Video vừa đăng tải, cả mạng xã hội lập tức bùng n/ổ.
Lời nhục mạ của cư dân mạng ồ ạt đổ dồn về phía Ôn Thời Nghiễn.
Các đồng nghiệp từng làm việc cùng Thẩm Mặc Trần khi thấy nội dung đính chính đều vô cùng hối h/ận, thi nhau đăng bài xin lỗi, nói rằng không nên nhẹ dạ tin vào lời nói một phía của Ôn Thời Nghiễn.
Phía bên kia, Thẩm Thanh Hòa huy động tất cả các mối qu/an h/ệ, tài nguyên để truy tìm tung tích Thẩm Mặc Trần, nhưng không thu hoạch được gì.
Cô tìm đến Tô Lệnh Vi, nhìn thấy cô ngồi thất thần trong phòng khách, nỗi gi/ận dữ tích tụ bấy lâu nay bùng n/ổ, cô tiến lên t/át thẳng vào mặt Tô Lệnh Vi:
“Nếu không phải tại cô, sao Thư Dục lại ch*t, sao anh trai tôi lại mất tích?”
Tô Lệnh Vi không đứng dậy, cứ thế ngồi suy sụp, trong đầu không thể kiểm soát được mà hiện lên từng mảnh ký ức về cô và Thẩm Mặc Trần.
Cô thích nghe kể chuyện trước khi ngủ, anh đều ôm và dỗ dành cô mỗi đêm;
Cô thích hoa hồng, anh m/ua cả trang viên cho cô;
Khi đó, mắt Thẩm Mặc Trần sáng rực khi vẽ ra viễn cảnh đám cưới và những ngày tháng tương lai của họ.
Sau khi cô sinh con, anh ôm cô khóc vì xúc động;
Trước khi gặp anh, cô không tin vào tình yêu, không nghĩ rằng mình sẽ gặp được người yêu khắc cốt ghi tâm, cũng không có một mái nhà ấm áp, là anh đã xông vào thế giới của cô, khiến thế giới của cô có màu sắc.
Rõ ràng mọi thứ đều đang tốt đẹp dần lên, vậy mà lại bị chính tay cô phá hủy.
Cô ôm ngựk đ/au đớn đến mức không thở nổi, nước mắt lã chã rơi.
Bỗng nhiên, cô nhớ đến đoạn video giám sát hôm đó, khi Thẩm Mặc Trần rời đi, anh đã vứt bỏ nhẫn cưới.