Đều tại sự đáng yêu mà ra!

Chương 1

10/08/2026 06:25

"Bố ơi!"

"Bố ơi!"

"Bố ơi!"

Bạch Dịch Thần khóa cửa tiệm bánh lại, vừa quay người thì một đứa bé đột nhiên chạy về phía cậu, ôm ch/ặt lấy đùi cậu bằng giọng nói mềm mại gọi bố.

Cậu cúi đầu nhìn kỹ, đó là một...

Đứa trẻ đáng yêu quá trời!

Khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa, phần má bầu bĩnh ánh lên sắc hồng non mềm, da trắng môi đỏ, hàng lông mi vừa dài vừa cong, đọng vài giọt nước mắt lấp lánh, tóc dày hơi xoăn, trên gương mặt nhỏ xíu là những đường nét xinh xắn đến từng chi tiết.

Nhưng Bạch Dịch Thần bóp nhẹ má đứa bé, dịu dàng nói: "Bé con, mình không phải là bố của em đâu nhé."

"Anh chính là bố của con!" Đứa bé tội nghiệp, cả người bám ch/ặt lấy đùi cậu, khóc lóc gào lên, "Bố đừng đừng bỏ con mà."

"Con ngoan lắm, con không kén ăn, không quấy khóc, còn biết quét nhà lau nữa..."

"Đúng rồi!"

"Con còn xinh đẹp cực kỳ nữa."

Đứa bé cố gắng trợn to đôi mắt, cố tỏ ra đáng yêu hơn nữa.

Bản thân nó đã đáng yêu rồi, cố tình làm nũng lại còn giống như nhân vật Q-version trong truyện tranh hay hoạt hình.

Khiến Bạch Dịch Thần muốn bế lên hôn một cái, muốn quá, muốn quá...

Và cậu cũng đã làm thật, cậu chịu không nổi nhất là khi có đứa nhỏ đáng yêu nào đó làm nũng ngay trước mặt mình.

Bạch Dịch Thần bế "món đồ treo" đang bám trên đùi mình lên, hôn một cái thật đã.

Má đứa bé mềm mềm, hôn vào giống như đang hôn trong kẹo bông gòn vậy.

Đứa bé dùng đôi tay nhỏ ôm cổ cậu, cũng chụt chụt hôn lên mặt cậu một cái: "Bố tin con là con trai của bố rồi chứ?"

Bạch Dịch Thần lắc đầu kiên nhẫn nói: "Tôi còn chưa từng yêu ai, không thể nào có con được."

Từ Hữu Lạc dùng bàn tay nhỏ sờ một cái lên mặt mình: "Ồ,"

"Con không phải là con trai hiện tại của bố."

"Con là con trai tương lai của bố đó."

Bạch Dịch Thần đời nào tin, kiên nhẫn hỏi: "Bé con, em gi/ận dữ với bố mẹ rồi bỏ nhà đi trốn à?"

"Tức gi/ận quá nên một mình chạy ra ngoài?"

Ngoài lý do này ra, cậu thật sự không nghĩ ra vì sao đứa bé này lại đột nhiên vô cớ nhận mình làm bố.

Đứa bé nghiêm túc nói: "Thông tin tố (pheromone) của bố có mùi kem tươi, việc bố thích nhất làm là làm bánh, trái cây bố thích nhất là dâu tây, bố dị ứng với ngô, còn gh/ét leo núi, môn thể thao bố thích nhất là bơi lội..."

Bạch Dịch Thần bế đứa bé mà tay suýt run, trong đôi mắt đẹp lướt qua một tia bối rối.

Cậu nhíu mày, nghi hoặc nói: "Chuyện này... sao em biết?"

Những thứ cậu thích, gh/ét, hoàn toàn giống y như những gì đứa bé vừa nói.

"Bố ơi, con thật sự là con trai tương lai của bố mà!" Đứa bé vùi đầu vào cổ cậu mà khóc lóc.

"Con vô tình tìm được một cuốn sách phép thuật, chính nó đã đưa con về quá khứ."

Nó ướt nhẹp hai mắt: "Con tốn rất nhiều công sức mới tìm được bố đó."

Bạch Dịch Thần không hề lay động, cậu mới ng/u mà tin cái lời m/a q/uỷ từ miệng đứa bé này.

Đứa bé ngẩng đầu lên, thở dài, ghé sát tai cậu nhỏ giọng nói: "Dưới tuyến mùi (gland) của bố còn có một nốt ruồi đỏ nữa."

!

Bạch Dịch Thần đặt đứa bé xuống, nửa ngồi xổm nhìn nó, nốt ruồi đỏ sau gáy cậu vốn không có mấy người biết...

Trong đầu cậu lướt qua vô số hình bóng của những người xung quanh cũng như những người cậu từng tiếp xúc.

Cậu tính tình ôn hòa, đối xử với mọi người niềm nở, chưa từng kết th/ù với ai...

Bạn bè xung quanh cũng không có con, cũng không thể nào thật sự tìm một đứa bé đến trêu cậu kiểu này được.

Bạch Dịch Thần hỏi: "Em biết những chuyện này bằng cách nào?"

"Ai nói cho em biết?"

Đứa bé đ/au lòng muốn vỡ tan: "Ô ô ô, bố vẫn không tin con à."

Nói xong liền từ trong túi mình lấy ra một chiếc túi niêm phong trong suốt, bên trong đựng mấy sợi tóc.

Đứa bé: "Con chính là sợ bố không tin, nên đã chuẩn bị sẵn tóc của mình trước."

"Bố không tin thì chúng ta có thể đến b/ệnh viện xét nghiệm DNA."

Bạch Dịch Thần đưa tay xoa trán.

So với b/ệnh viện, cậu có nơi tốt hơn để đi--

Đồn công an.

Viên cảnh sát nhìn đứa bé mặt đầy vết nước mắt, ôm ch/ặt Bạch Dịch Thần không chịu buông tay, nghi ngờ nói: "Đây thật sự là đứa bé đi lạc."

Đứa bé: "Con không phải!"

Bạch Dịch Thần: "Là."

Viên cảnh sát kiên nhẫn hỏi đứa bé: "Bé con, em tên gì?"

"Bố em lại tên gì?"

Đứa bé nói: "Con tên Từ Hữu Lạc, bố con tên Bạch Dịch Thần."

Viên cảnh sát lại hỏi Bạch Dịch Thần: "Anh tên gì? Cho xem chứng minh nhân dân."

Bạch Dịch Thần đưa chứng minh nhân dân cho cảnh sát, viên cảnh sát nhìn thấy tên liền ngẩng mắt liếc cậu một cái.

Bạch Dịch Thần: "Tôi đúng là tên Bạch Dịch Thần, nhưng đứa bé này, cậu ta thật sự không phải là..."

Đứa bé đột nhiên khóc ầng ĩ: "Ô ô ô ô~ Bố con không thèm nhận con nữa rồi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đồng nghiệp lén ăn mất bánh ú dịp Đoan Ngọ, tôi khiến hắn phải hối hận không kịp

Chương 7
Đoan Ngọ năm nay tôi không về được, mẹ đặc biệt gói bánh ú gửi cho tôi. Đến khi đi công tác về, tôi mới phát hiện kiện hàng đã bị đồng nghiệp tên Chu Nhiên ký nhận. Tôi tìm Chu Nhiên hỏi chuyện, cậu ta thản nhiên đáp: "Anh Triệu, bánh ú của anh tôi ăn thử một cái, vị khá ngon, chỗ còn lại tôi đã chia cho mọi người ăn giúp anh rồi. Có điều thịt muối hơi mặn, nên tôi lấy cho mấy con mèo hoang dưới lầu ăn rồi." Tôi giận đến run cả người: "Đó là mẹ tôi đặc biệt gửi cho tôi, cậu dựa vào đâu mà chưa hỏi ý kiến đã tự tiện bóc đồ của tôi, còn tự ý xử lý giúp tôi nữa!" "Ôi chao anh Triệu, anh cần phải vậy không?" Cậu ta hùng hồn nói: "Tôi giúp anh xây dựng mối quan hệ tốt với đồng nghiệp, anh không cảm ơn tôi thì thôi còn trách tôi à? Chẳng qua chỉ là vài cái bánh ú thôi mà? Chúng tôi còn chưa chê mẹ anh ở quê, tay chân không sạch sẽ đâu đấy nhé?" Tôi tức đến nghẹn lời. Hôm sau, Chu Nhiên lại tiếp tục không hỏi ý kiến tôi mà cầm lấy chỗ vải thiều trên bàn tôi ăn. Tôi nhìn cậu ta, không ngăn cản. Đó là loại vải Tăng Thành Quải Lục mà sếp tặng cho khách hàng lớn, mỗi quả trị giá 200 nghìn nhân dân tệ.
Tình cảm
0