Đứa trẻ này, rốt cuộc là cậu sinh cùng với ai cơ chứ!!!
Từ Hữu Lạc vỗ vỗ cái đầu nhỏ của mình: "Đúng rồi, con nên có thêm một người bố nữa mới đúng."
"Bố của con..."
"Đúng vậy, con nên có hai người bố."
Từ Hữu Lạc gật đầu với Bạch Dịch Thần.
"Người bố kia của con lợi hại lắm luôn."
"Ông ấy tên Từ Bách, là một võ sĩ quyền anh cực kỳ cừ khôi, Alpha cấp S, cao lớn vạm vỡ, dịu dàng chu đáo..."
"Còn, còn, còn..."
Bộ n/ão nhỏ bé không nghĩ ra thêm được từ nào nữa.
"Tóm lại là, cực kỳ cực kỳ tốt. Quan trọng nhất là, bố ơi, hai người ở tương lai siêu siêu ân ái luôn."
"Tâm đầu ý hợp... ừm... còn gì nữa nhỉ? Thôi bỏ đi, cái này không quan trọng."
"Đúng rồi! Bố lên mạng là có thể tra được thông tin của ông ấy đấy."
Từ Hữu Lạc vừa nói vừa quan sát sắc mặt cậu, Bạch Dịch Thần trầm ngâm: "Tốt đến thế sao?"
"Ừm ừm ừm, tốt lắm, siêu tốt luôn."
Bạch Dịch Thần vỗ vỗ mặt nhóc: "Về nhà rồi nói tiếp, bố phải đi nướng bánh đây."
Từ Hữu Lạc ngoan ngoãn ngồi vào một chiếc bàn nhỏ trong tiệm bánh, khuôn mặt đầy vẻ sầu muộn, cứ mân mê những món đồ chơi trên bàn, trông chẳng có chút hứng thú nào để chơi cả.
Bước vào căn bếp, Bạch Dịch Thần mặc đồng phục đầu bếp chuẩn bị bận rộn, cậu đứng trước bàn làm bếp hơi ngẩn người.
Từ Bách?
Thật khiến người ta tò mò.
Liệu có phải là kiểu người đáng yêu không nhỉ?
Bạch Dịch Thần từ nhỏ đã thích những thứ dễ thương, hoàn toàn không có sức đề kháng với những gì có ngoại hình đáng yêu.
Chỉ cần vẻ ngoài hợp ý cậu, cậu sẽ có sự bao dung vô hạn, ví dụ như đứa nhóc nhỏ nhắn tự xưng là con trai tương lai của mình vừa đột nhiên xuất hiện này.
Thực ra bản thân cậu da dẻ trắng trẻo, sở hữu gương mặt nhỏ nhắn, khi nói chuyện lúm đồng tiền nơi khóe miệng ẩn hiện, đôi mắt tròn xoe với hai mí rõ ràng.
Cậu thích những thứ dễ thương, hoàn toàn có thể soi gương rồi tự nựng mặt mình.
Nhưng mà, nựng mình sao bằng nựng người khác được.
Anh họ xa của cậu từng sinh một đứa bé, lần đầu Bạch Dịch Thần gặp là lúc nhóc mới khoảng một tuổi.
Khuôn mặt bé tí, th!t trên mặt cứ núng nính, cậu chỉ cần mở bàn tay ra là bao trọn được khuôn mặt nhóc. Thế là cậu đưa tay đặt lên hai bên má nhóc, nựng nựng nựng...
Cái miệng nhỏ ở giữa bị hai khối th!t trên mặt ép đến mức suýt chút nữa không nhìn thấy đâu,
Sau đó, đứa trẻ đó khóc, tiếng khóc vang dội cả một vùng, làm kinh động đến tất cả người lớn có mặt ở đó.
Ai nấy đều nhìn về phía Bạch Dịch Thần - "kẻ đầu sỏ".
Bạch Dịch Thần ngơ ngác, luyến tiếc buông tay xuống, cậu không cố ý mà...
Giờ thì đứa trẻ đó cứ thấy cậu là trốn, rõ ràng mới một tuổi, sao lại th/ù dai như vậy chứ?
Hoàn toàn không hợp lẽ thường.
Sau đó cậu chẳng còn cơ hội nào để chơi với trẻ con, à không... là chăm sóc trẻ con nữa.
Vậy mà giờ đây, con trai cậu lại đột ngột xuất hiện!
Bạch Dịch Thần ngoài mặt thì đang suy nghĩ nhưng thực tế trong đầu lại trống rỗng.
Thôi vậy,
Đã đáng yêu thì nhận thôi.
DNA đâu có biết nói dối.
-
Thông tin cá nhân của Từ Bách quả nhiên tra là thấy ngay.
Ba năm trước sau khi giành chức vô địch quyền anh thế giới, anh ấy thi đấu thêm vài trận nữa rồi tuyên bố giải nghệ.
Khi đó anh ấy đã đạt được Grand Slam, sau này đến làm huấn luyện viên thể hình tại một phòng gym cao cấp.
Video có lượt xem cao nhất về anh ấy chính là trận đấu ba năm trước, Bạch Dịch Thần tò mò nhấn vào.
Ngay đoạn đầu đã là cảnh anh ấy đá/nh đối thủ đến mức mũi sưng vù, m/áu chảy ròng ròng, trên người đầy những vết bầm tím. Bạch Dịch Thần vội vàng bịt mắt Nhạc Nhạc lại rồi nhanh chóng tắt video.
Trời đất ơi,
Tà/n nh/ẫn quá, b/ạo l/ực quá,
Cơ ngựk to thật đấy, khụ khụ, cơ bắp, cơ bắp to thật...
Bạch Dịch Thần cắn ch/ặt môi dưới, nhìn những ngón tay trắng trẻo thon dài của mình, khẽ nhíu mày, ngón tay mình hình như còn chẳng to bằng mạch m/áu của người ta nữa.
Bạch Dịch Thần bế Nhạc Nhạc đặt trước mặt mình, đôi môi r/un r/ẩy: "Người vừa rồi... thật sự là đại bố của con sao?"
"Là, là, là chồng tương lai của bố?"
Từ Hữu Lạc chột dạ gật đầu: "Đúng ạ."
"Họ đang thi đấu thôi, bình thường đại bố dịu dàng lắm."
"Bình thường anh ấy..."
"Bình thường... đến con kiến cũng chẳng dám giẫm, trời mưa còn che ô cho ốc sên nữa cơ..."
Bạch Dịch Thần: "..."
Cậu gật đầu, khẽ nhíu mày, xem ra chỉ số thông minh của người này cũng không bình thường lắm.
Từ Hữu Lạc: "Con biết anh ấy làm việc ở đâu, ngày mai chúng ta đi gặp anh ấy đi."
Bạch Dịch Thần căng thẳng: "Còn phải đi gặp nữa sao?"
Từ Hữu Lạc khẳng định: "Tất nhiên là phải gặp rồi, nếu không thì làm sao con được sinh ra chứ?"
Sau khi ăn tối xong, Bạch Dịch Thần liếc nhìn Nhạc Nhạc đang chơi với mèo, chính x/ác hơn là Nhạc Nhạc đơn phương trêu chọc Hoa Hoa, còn Hoa Hoa thì chẳng thèm để ý đến nhóc.