Đều tại sự đáng yêu mà ra!

Chương 13

10/08/2026 06:27

Đại ca là chủ quán bar, tên là Phó Xuyên, cũng là ân nhân của Thiện Thủy. Bố mẹ Thiện Thủy đều mất sớm, anh bỏ học đi làm từ hồi cấp hai, lại còn phải nuôi một người em trai, thời gian đầu không ít lần bị b/ắt n/ạt, sau đó mới gặp được Phó Xuyên.

Phó Xuyên nói có thể tài trợ cho anh đi học, trang trải cuộc sống, điều kiện duy nhất là sau khi lớn lên phải làm việc cho ông. Sau khi tốt nghiệp, Thiện Thủy tìm đến Phó Xuyên trong lòng đầy thấp thỏm, anh không rõ ông sẽ bắt mình làm gì, cuối cùng Phó Xuyên bảo anh đến quán bar này làm bartender. May quá... may mà là một công việc đàng hoàng. Lúc đó Thiện Thủy suýt nữa thì sợ ch*t khiếp.

Thiện Thủy có thiên phú pha chế cực cao, cũng rất thích làm việc với rư/ợu, quan trọng là lương cao lại còn được nghỉ hai ngày cuối tuần. Chỉ là Thiện Thủy không tài nào hiểu nổi người đại ca này, cũng chẳng tiếp xúc nhiều với ông. Ngoại trừ việc mỗi tháng đều đặn vài ngày ông lại tìm anh pha rư/ợu, mà lần nào cũng uống sạch ba bốn mươi ly. Đại ca thì không sợ uống ch*t, nhưng anh thì pha chế đến mệt đ/ứt hơi.

Lần trước Bạch Dịch Thần tìm anh, lúc anh quay lại thì vừa vặn bị đại ca mới bước vào quán nhìn thấy. Đại ca dặn anh lần sau cậu ấy đến thì báo cho ông một tiếng, Thiện Thủy vốn dĩ nhớ chuyện này, nhưng Bạch Dịch Thần nói cậu có một đứa con. Anh bận kinh ngạc nên quên sạch sành sanh chuyện đó.

Ba người kia có tên mật danh riêng, lần lượt là Đại Nhất, Đại Nhị, Đại Tam. Đại Nhất nói: "Đại ca, người đó không đến, còn đá/nh nhau với bọn em một trận."

Thiện Thủy đứng bên cạnh không nhịn được, lỡ tay rót quá nhiều vodka. Đại ca tửu lượng tốt, nên cũng không thành vấn đề. Thiện Thủy bưng ly rư/ợu trái cây đến trước mặt ông: "Đại ca, em đã bảo là đám thuộc hạ của anh hấp tấp lắm mà, lúc đó nên để em ra gọi cậu ấy lại mới phải."

Đại Nhị nghe vậy thì bất mãn hừ một tiếng.

"Đại ca, sao anh lại muốn gặp Thần Thần thế?"

Chỉ gặp một lần mà đã nhớ mãi không quên... chẳng lẽ là yêu từ cái nhìn đầu tiên sao!

Thiện Thủy: "Khụ khụ..."

"Cái đó... đại ca à, anh bỏ cuộc đi."

"Thần Thần của chúng em là hoa đã có chủ rồi."

"Thậm chí còn có con... khụ... rồi ấy."

Đại ca nhấp một ngụm rư/ợu: "Tôi không có hứng thú với cậu ta."

Thiện Thủy: "Vậy tại sao?"

Đại ca: "Cậu ta bị b/ệnh khiếm khuyết tuyến thể."

Thiện Thủy kinh ngạc: "Sao anh biết!"

Đại ca: "Tôi cũng bị."

Thiện Thủy kinh ngạc tập hai: "Sao anh cũng bị?!!"

Chẳng phải b/ệnh này vạn người mới có một ca sao? Sao quanh anh lại có tận hai người?

-

Bạch Dịch Thần bắt xe về đến nhà, vừa mở cửa đã thấy Hoa Hoa đợi sẵn ở cửa, Bạch Dịch Thần bế Hoa Hoa lên hôn một cái.

"Bé cưng, con không biết bố vừa lợi hại thế nào đâu, một mình đá/nh bại ba tên Alpha đấy."

Nếu không phải thấy Thiện Thủy nhắn tin giải thích ba người đó không phải người x/ấu thì cậu đã báo cảnh sát rồi. Còn về cái tên "đại ca" gì đó, để tính sau đi. Nghe có vẻ là người không dễ chọc.

Bạch Dịch Thần đổ đầy thức ăn cho mèo vào bát của Hoa Hoa, rồi tự nấu một tô mì đơn giản cho mình. Ăn no xong, cậu ôm chú mèo đã ăn no nê, cuộn mình trên sofa, cậu mở điện thoại, gửi lời chào tới đối tượng kết hôn tương lai của mình.

Bạch Dịch Thần: (Chào anh.jpg)

Đợi mãi rất lâu sau đối phương vẫn không trả lời tin nhắn của cậu. Tại sao không trả lời tin nhắn của cậu? Đang bận sao? Bạch Dịch Thần lướt xem các video ngắn dạy làm bánh ngọt, cứ lướt vài cái lại mở WeChat ra kiểm tra một lần, mỗi lần đều im lìm không động tĩnh. Đợi mãi, đợi mãi, rồi cũng ngủ thiếp đi.

-

Khi Bạch Dịch Thần gửi lời chào, Từ Bách sợ đến suýt thì ném điện thoại đi.

"Từ Hữu Lạc!"

"Từ Hữu Lạc!"

Trẻ con ham ngủ, ngủ sớm, Từ Hữu Lạc lúc này đang ngủ trong phòng ngủ, đáng tiếc là không được nằm trong lòng anh Bạch, không có giấc mơ cổ tích về lâu đài bánh kem ngọt ngào.

Từ Bách lay đứa trẻ đang ngủ say dậy.

Từ Hữu Lạc hừ một tiếng, mơ màng mở mắt.

"Nhạc Nhạc, giúp chú nhỏ một tay đi."

"Con phải trả lời thế nào đây?"

Nhóc quay mặt đi, quay lưng về phía anh.

"Ôi trời, rốt cuộc là chú yêu hay con yêu hả?"

Từ Bách vỗ một cái vào đầu nhóc.

"Nói bậy bạ gì thế..."

Từ Hữu Lạc khó khăn ngồi dậy, dụi dụi mắt, tóc tai bù xù như cái ổ gà.

"Con mới bốn tuổi, chú lại bắt một đứa trẻ bốn tuổi dạy chú cách nhắn tin với đối tượng thầm thương tr/ộm nhớ sao?"

Từ Bách không còn gì để nói, tự mình quay về phòng nhìn chằm chằm vào cái sticker "Chào anh" kia suốt nửa ngày.

Trả lời cái gì đây?

Từ Bách suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng cũng trả lời một câu "Chào anh".

Chỉ là rất lâu rất lâu sau, đối phương cũng không gửi thêm tin nhắn nào nữa.

Đêm khuya khoắt, Từ Bách lại đá/nh thức đứa cháu nhỏ đang ngủ say của mình.

"Nhạc Nhạc, Nhạc Nhạc?"

"Cháu thấy tại sao anh ấy không trả lời chú nhỉ?"

Từ Hữu Lạc liếc nhìn lịch sử trò chuyện, cuộc đối thoại vô cùng đơn giản.

【Bạch Dịch Thần】: (Chào anh.jpg)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi điểm số thành tiền tệ, tôi và anh trai trở thành công cụ kiếm tiền của bố mẹ

Chương 10
Trong nhà tôi, điểm số chính là tiền tệ. Đứa trẻ nào thi tốt sẽ được ở phòng ngủ chính và có quần áo mới để mặc, đứa nào thi kém sẽ bị phạt đứng ngoài ban công chép bài đến tận nửa đêm. Lên cấp ba, bố mẹ ngày nào cũng cãi vã, cuối cùng đi đến quyết định ly hôn. Cả hai đều không ai chịu nhường ai, khi phân chia quyền nuôi con, họ đã dùng tôi và anh trai ra làm một vụ cá cược: "Ai nuôi đứa con thi đỗ trường trọng điểm trước, người đó chứng minh được mình đã chọn đúng người." Bốn năm sau đó, anh trai được bố đưa đi, còn tôi dưới sự thúc ép của mẹ mà học hành bán sống bán chết. Mỗi khi sắp không trụ nổi nữa, mẹ lại cho tôi xem một đoạn video bố gửi đến: anh trai đi nghỉ mát ở bãi biển, anh trai nhận được đôi giày phiên bản giới hạn vào dịp sinh nhật, anh trai đứng trên bục nhận giải. "Nếu con không nỗ lực, cả đời này con cũng không bằng nó." Tôi liều mạng học đến mức sụt mười lăm cân, liều mạng học đến mức lọt vào top 100 của thành phố trong kỳ thi đại học. Ngày nhập học, cuối cùng tôi cũng cảm thấy mình có thể đứng ngang hàng với anh trai. Thế nhưng, tôi lại nhìn thấy anh ở bậc thềm trước cửa thư viện. Anh đang bán những bản chép tay, mười tệ một bản. Trong kẽ móng tay anh dính đầy vết bẩn đen sì, vẻ mặt trống rỗng và rệu rã. Thấy tôi, anh theo bản năng lùi lại hai bước.
Vườn Trường
0