Đều tại sự đáng yêu mà ra!

Chương 15

10/08/2026 06:28

"Hoặc là, con có thể sống chung với đại bố."

Từ Hữu Lạc tủi thân nói: "Hu hu hu, hai người bố tách rời nhau, sẽ không tốt cho sức khỏe tâm sinh lý và sự phát triển của trẻ nhỏ..."

"Hu hu hu, con thật là một đứa trẻ đáng thương mà."

Bạch Dịch Thần không biết phải đáp lời thế nào, Từ Bách lên tiếng trước: "Sống, sống, sống chung thì không cần đâu nhỉ."

Đôi tay anh r/un r/ẩy, thần sắc căng thẳng, trông vô cùng hoảng lo/ạn.

Từ Hữu Lạc nháy mắt ra hiệu với anh.

"Chú nhỏ, con đang tạo cơ hội cho chú đấy, sao chú không biết trân trọng thế?"

Từ Bách cúi đầu không dám nhìn nhóc.

Từ Hữu Lạc: Thật là gi/ận không làm nên trò trống gì.

Từ Bách đá/nh trống lảng: "Chúng ta gọi món trước đi."

Từ Bách gọi phục vụ, gọi một đống đồ ăn, toàn là những món Bạch Dịch Thần thích. Bạch Dịch Thần hài lòng gật đầu, thầm tăng điểm thiện cảm trong lòng lên một chút.

Sau khi đồ ăn được dọn lên đầy đủ, Từ Hữu Lạc im lặng, chuyên tâm ăn uống. Từ Bách và Bạch Dịch Thần trò chuyện với nhau. Hầu hết là Bạch Dịch Thần nói.

Nhạc Nhạc hiểu rất rõ về cậu, chắc hẳn nhóc đã kể chuyện của cậu cho Từ Bách nghe rồi, nếu không thì sao gọi món nào cũng đúng khẩu vị của cậu như vậy.

Nhưng sự hiểu biết của Bạch Dịch Thần về anh vẫn còn quá ít.

Bạch Dịch Thần hỏi anh: "Anh thực sự sẽ che ô cho ốc sên vào những ngày mưa sao?"

Từ Bách: "Hả?"

Từ Hữu Lạc: "Khụ khụ."

"Hơi nghẹn, con uống chút nước đã."

Từ Bách liếc nhìn nhóc một cái, cuối cùng nói thật: "Tôi chưa từng làm thế."

Bạch Dịch Thần gật đầu: "Ồ."

"Vậy anh có sở thích gì không?"

"Ngoài việc ăn bánh ngọt và thích động vật nhỏ ra."

Đây rõ ràng đều là những thứ cậu thích mà.

Từ Bách vừa nghĩ vừa nói: "Bình thường tôi thích tập luyện, các môn thể thao thông thường tôi đều biết."

"Lúc rảnh rỗi cũng hay chụp vài tấm ảnh."

Từ Hữu Lạc nghe xong trợn tròn mắt nhìn anh, chú nhỏ ơi, những tấm ảnh chú chụp đó mà cũng kể cho anh ấy nghe được sao?

Bạch Dịch Thần: "Anh còn biết nhiếp ảnh à?"

Từ Bách: "Chỉ là, tiện tay, chụp vài cảnh phong cảnh thôi."

Bạch Dịch Thần: "Tôi xem được không?"

Từ Bách: "Để tôi gửi cho anh nhé."

Từ Bách lấy điện thoại ra, lục trong album ảnh tìm hai tấm phong cảnh gửi cho cậu, may mà bình thường anh cũng có chụp vài tấm phong cảnh.

Bạch Dịch Thần: "Phong cảnh cũng khá đẹp..." Chỉ là kỹ thuật nhiếp ảnh không ra làm sao cả.

Bạch Dịch Thần trả điện thoại lại cho anh, hỏi thẳng thừng: "Anh thích tôi à?"

Từ Bách quên cả cầm điện thoại, buột miệng nói: "Thích."

Từ Hữu Lạc bỏ cả bát cơm, ngẩn người nhìn hai người.

Từ Bách nói tiếp: "Tôi, tôi, tôi, tôi thực sự rất thích anh."

Từ Hữu Lạc nghe thấy câu này liền nhìn Từ Bách với ánh mắt ngưỡng m/ộ.

Không ngờ chú nhỏ lúc đá/nh bóng... bóng gì ấy nhỉ?

Thôi bỏ đi, chú nhỏ lúc đá/nh bóng vẫn rất ra trò đấy chứ.

Bạch Dịch Thần: "Nhưng chúng ta mới gặp nhau có hai lần, anh thích tôi điểm nào?"

"Hay là... chỉ vì đứa trẻ?"

Từ Bách há miệng nhưng không phát ra được âm thanh nào, vội vàng đứng dậy hét lớn: "Tôi yêu anh từ cái nhìn đầu tiên."

Người trong nhà hàng đều đổ dồn ánh mắt về phía họ. Bạch Dịch Thần lấy tay che mặt, sao ai cũng thích tỏ tình với cậu ở nơi công cộng thế... rất ngại đấy biết không.

Từ Bách sợ cậu không tin, vội nói tiếp: "Thật đấy."

"Tôi thực sự rất thích anh."

Bạch Dịch Thần: "Anh ngồi xuống trước đi."

Sau khi Từ Bách ngồi xuống, cổ và mặt đều đỏ bừng, anh cúi đầu, như một đứa trẻ nhận lỗi sau khi làm sai chuyện gì đó. Bạch Dịch Thần thực sự không thể tin nổi, một nhà vô địch quyền anh thế giới, một Alpha cấp cao có thể hạ gục đối thủ bằng một cú đ/ấm, lại có thể như một đứa trẻ trước mặt cậu.

Chỉ là... cũng khá thú vị đấy.

...

Trước khi rời đi cùng Bạch Dịch Thần, Từ Hữu Lạc vỗ nhẹ vào chiếc đồng hồ điện thoại trên cổ tay mình, truyền tin nhắn cho anh bằng ánh mắt.

"Chú nhỏ, chú yên tâm, có chuyện gì thì gọi điện liên lạc nhé."

Từ Hữu Lạc nhướng mày, ánh mắt kiên định, như thể đang nói: "Con nhất định sẽ làm tốt vai trò gián điệp này."

Từ Bách gật đầu trịnh trọng với nhóc.

-

Trở về nhà, Từ Hữu Lạc vừa mở cửa đã thấy Hoa Hoa đang ngồi xổm ở cửa, nhóc cúi người nói chuyện với chú mèo nhỏ: "Hoa Hoa mèo nhỏ!"

"Em nhớ chị à?"

"Meo~"

Từ Hữu Lạc cầm gậy trêu mèo trong hộp ra chơi với mèo, Hoa Hoa vươn móng vuốt ra vồ lấy nhưng mãi không bắt được.

"Meo~"

"Meo~"

Bạch Dịch Thần: "Nhạc Nhạc, lát nữa cho thêm thức ăn vào bát của Hoa Hoa nhé."

"Dạ!" Từ Hữu Lạc đặt gậy trêu mèo xuống, đổ đầy thức ăn vào bát mèo, rồi chạy đến bên cạnh Bạch Dịch Thần, kéo gấu áo cậu, dùng đôi mắt long lanh nũng nịu nói: "Bố nhỏ, con muốn ăn bánh tart trứng Bồ Đào Nha bố làm."

Bạch Dịch Thần: "Bữa tối chưa ăn no sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm