Giây tiếp theo, cây bút chì 2B vốn dĩ muốn đ/âm về phía tôi lại đ/âm mạnh vào cổ họng cô ấy, m/áu tươi ấm nóng b/ắn tung tóe lên mặt tôi.
Tất cả mọi người la hét bỏ chạy tán lo/ạn.
Loa phát thanh lúc này vang lên: “Còn đúng ba mươi phút nữa là kết thúc môn thi này…”
Còn kim đồng hồ treo tường dừng lại đúng 16:30.
16:30.
Là thời điểm cô ấy tự kết liễu đời mình!
Trong khoảnh khắc, nước mắt tôi trào ra như suối,
Trái tim như bị ai đó bóp nghẹt, đ/au đớn đến mức tôi gần như không thể thở nổi.
Tôi đi/ên cuồ/ng đ/ấm vào ngựk mình, gào thét trong sự cuồ/ng lo/ạn.
Bố mẹ bị tôi dọa cho h/oảng s/ợ, chân tay luống cuống đ/è tôi lại.
Nhưng tôi vùng ra khỏi sự trói buộc, gào khóc bò dậy:
“Vãn Tình đâu! Cô ấy ở đâu! Con phải đi tìm cô ấy!”
Bố mẹ hoảng lo/ạn ôm ch/ặt lấy tôi, mẹ khóc đến mức không thở nổi, tuyệt vọng gào lên:
“Ngôn Xuyên, đừng như vậy nữa!”
“Vãn Tình nó tự nghĩ quẩn mà t/ự s*t, đó là số mệnh, sao con không chịu buông tha cho chính mình, đó đâu phải lỗi của con!”
Lời của mẹ không hề an ủi được tôi,
Trái lại, nó như một con d/ao sắc bén rạ/ch toạc vết thương sâu kín nhất trong lòng tôi.
Sự hối h/ận tột cùng gần như làm tôi ngạt thở.
Tôi vừa khóc vừa gào lên trong sự sụp đổ: “Là con, chính con đã hại ch*t cô ấy!”
“Hôm đó chúng con bị bọn c/ôn đ/ồ chặn ở đầu ngõ, nhưng con lại bỏ mặc Vãn Tình một mình rồi ngồi xe chạy thoát!”
“Vãn Tình… cô ấy vì con mà không muốn sống nữa!”
Tôi đ/au đớn gào khóc,
Trước mắt toàn là hình ảnh tôi hèn nhát bỏ rơi cô ấy mà chạy.
Lúc đó, tôi quá sợ hãi.
Tôi chỉ nghĩ đến việc phải chạy thoát, nghĩ đến kỳ thi đại học không thể bỏ dở giữa chừng.
Bố mẹ tôi đã khổ cực cả đời, họ đặt hết kỳ vọng lên vai tôi, tôi không thể để họ thất vọng thêm nữa.
Tôi không thể để đám c/ôn đ/ồ này h/ủy ho/ại cuộc đời mình.
Vì thế tôi đã chạy trốn.
Cô ấy tuyệt vọng gọi tên tôi từ phía sau, còn tôi thì thúc giục tài xế lái xe đi thật nhanh.
Tôi trơ mắt nhìn cô ấy bị đám c/ôn đ/ồ lôi vào trong ngõ tối.
Tôi lờ đờ, mụ mị bước vào phòng thi, nhưng không thể làm nổi một câu hỏi nào.
Tôi nhớ đến hình ảnh bố mẹ đổ mồ hôi trong nhà máy, nhớ đến hình ảnh Tô Vãn Tình luôn dịu dàng và kiên định bảo vệ tôi.
Tôi ôm hy vọng mong manh, nhưng lại sợ hãi phải đối diện với sự thật.
Cho đến khi cô ấy đầu tóc rối bời, toàn thân đầy m/áu xuất hiện trước mặt tôi, hỏi tôi làm bài xong chưa.
Tôi không ngờ rằng, ngay giây phút tôi bỏ rơi cô ấy, cô ấy đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Cô ấy gục xuống trong vũng m/áu, đưa tay vuốt ve má tôi:
“Ngôn Xuyên… hẹn gặp lại ở đại học…”
Khoảnh khắc đó, tôi không thể kìm nén được nữa, gào khóc đến lạc cả giọng.
Nhưng, Vãn Tình của tôi đã ch*t rồi, không bao giờ quay lại được nữa.
Không phải là hẹn gặp lại lần sau.
Mà là… hẹn gặp lại ở đại học.
Sau đó, tôi quỳ trước mặt bố mẹ Tô Vãn Tình, liên tục dập đầu xin lỗi họ.
Khi biết được toàn bộ sự thật, bố mẹ Tô Vãn Tình đã sụp đổ ngay tại chỗ,
Họ gi/ận dữ tột độ và đá/nh tôi một trận thừa sống thiếu ch*t, nhưng dù có bao nhiêu phẫn nộ cũng không thể đổi lại mạng sống của con gái họ.
Mẹ Tô trừng mắt nhìn tôi đầy c/ăm h/ận:
“Mày đã hại ch*t Vãn Tình của tao, trả Vãn Tình lại cho tao! Trả con gái tao lại đây!”
Tim tôi đ/au như c/ắt, chỉ biết rơi lệ, mặc cho họ trút gi/ận.
Sau đó, tôi và bố mẹ ngày nào cũng đến c/ầu x/in họ tha thứ,
Bố Tô ném chiếc khăn quàng cổ đan dở vào mặt tôi, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi đầy lạnh lùng:
“Người mày cần xin lỗi nhất là Vãn Tình, chứ không phải chúng tao!”
“Muốn được tha thứ, mày tự xuống dưới đó mà c/ầu x/in con bé!”
Sau ngày hôm đó, tôi mất trí.
Đến tận bây giờ, tôi mới hiểu ra.
Những gì tôi trải qua trong vòng lặp,
Những lời cô ấy nói, những việc cô ấy làm, đều là sự phản chiếu của thực tại.
Chính tôi đã khiến ký ức bị trộn lẫn, khiến mọi thứ trở nên méo mó.
Còn tôi, vẫn cứ ích kỷ và hèn nhát.
Lần này đến lần khác bỏ mặc cô ấy.
Lần này đến lần khác làm tổn thương và nghi ngờ cô ấy.
Trong ý thức, tôi chỉ muốn chạy trốn và phủ nhận tất cả,
Mà chưa từng nghĩ rằng, tôi chưa bao giờ nói với cô ấy một câu: Xin lỗi.
“Là con hại ch*t Vãn Tình, là con có lỗi với cô ấy!”
Tôi đ/ấm mạnh vào ngựk mình, sự hối h/ận mãnh liệt khiến tôi hoàn toàn sụp đổ.
Bố mẹ cuối cùng cũng nhận ra tôi đã nhớ lại tất cả, họ không còn tiếp tục che giấu nữa.
“Ngôn Xuyên, mọi chuyện đã qua rồi, đừng hànhz hạz bản thân mình nữa…”
“Đã 3 năm rồi, ba năm nay năm nào đến kỳ thi đại học con cũng phát b/ệnh, con cứ lặp đi lặp lại việc bị Vãn Tình gi*t trong ảo giác, con muốn tự trừng ph/ạt mình đến bao giờ nữa?”
“Mẹ thực sự không chịu nổi nữa, trái tim mẹ như vỡ vụn rồi!”
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ rơi lệ.