Sau đó, tôi vào tù thăm mấy gã c/ôn đ/ồ năm xưa đã thay nhau xâm hại Vãn Tình.
Thấy tôi, bọn chúng đều lộ vẻ k/inh h/oàng, ánh mắt đầy tuyệt vọng.
“Sao mày lại đến nữa! Rốt cuộc mày muốn thế nào!”
“Bọn tao đều bị mày đá/nh tàn phế rồi, mày biến bọn tao thành kẻ hoạn quan, bọn tao cũng ngồi tù rồi, tại sao mày vẫn không chịu buông tha cho bọn tao!”
Tôi nhếch mép cười lạnh: “Tao đợi ngày bọn mày ra tù, để gi*t ch*t bọn mày thêm lần nữa.”
Trong những khoảng thời gian tinh thần tỉnh táo,
Tôi làm việc b/án mạng, tiền ki/ếm được đều đưa bố mẹ gửi cho cha mẹ của Vãn Tình.
Bố mẹ không nói một lời, chỉ lặng lẽ làm theo.
Lại một mùa thi đại học nữa đến, tôi một lần nữa rơi vào vòng lặp.
Lần này, tôi nhìn thấy bạn gái mình - Tô Vãn Tình - đứng trong một luồng sáng.
Khi cây bút chì 2B đ/âm vào cổ họng tôi, cô ấy mỉm cười với tôi:
“Ngôn Xuyên… hẹn gặp lại lần sau.”
Tôi mãn nguyện rơi lệ: “Được, hẹn gặp lại lần sau.”
(Hết)