“Trông thì người ngợm ra dáng, hóa ra lại là loại cặn bã hạng nhất.”

Những lời chỉ trích, mỉa mai của mọi người dội thẳng lên đầu Thẩm Nghiên.

Cái hình tượng mà anh ta cố công xây dựng bấy lâu nay lập tức sụp đổ hoàn toàn.

Anh ta tái mét mặt mũi, môi r/un r/ẩy, hồi lâu không thốt lên được lời nào.

“Tri Dư, em nghe anh giải thích, tất cả chỉ là do anh uống say nên nói nhảm thôi…”

Anh ta hoàn toàn hoảng lo/ạn, vươn tay định kéo vạt áo tôi.

Tôi gh/ê t/ởm lùi lại một bước để tránh, rồi lấy ra một túi rác ném xuống chân anh ta.

Chiếc túi bung ra, bên trong là chiếc vòng ngọc đã g/ãy làm đôi.

“Không cần giải thích nữa.”

Tôi cúi đầu nhìn anh ta, lạnh lùng nói.

“Tiền bồi thường, trong vòng ba ngày phải chuyển vào tài khoản của luật sư, thiếu một xu thôi, chúng ta ra tòa.”

“Còn nữa, đừng bao giờ đến làm bẩn mắt tôi thêm lần nào nữa.”

“Dù sao thì, rác rưởi thì nên nằm ở trong thùng rác.”

Nói xong, tôi quay sang vẫy tay với bảo vệ đứng gần đó.

“Người này không phải nhân viên công ty chúng tôi, gây rối trật tự nghiêm trọng, đuổi ra ngoài.”

Mấy nhân viên bảo vệ tiến lên kẹp lấy cánh tay Thẩm Nghiên, lôi xềnh xệch ra cửa.

“Lâm Tri Dư! Cô không được đối xử với tôi như thế!”

“Anh sai rồi! Anh thực sự sai rồi! Cho anh một cơ hội đi!”

Tiếng c/ầu x/in của anh ta xa dần sau cánh cửa kính.

Tôi chỉnh lại mái tóc, quay người đi về phía thang máy.

Trong lòng không hề vương vấn, chỉ thấy vô cùng sảng khoái. Thẩm Nghiên tưởng đây đã là thảm kịch lớn nhất rồi sao?

Tính thời gian, gã bạn trai cũ đòi tiền không được của Tống D/ao chắc cũng sắp tìm đến tận cửa rồi.

Không còn sự che chở của tôi, chuỗi ngày khổ ải của đôi uyên ương này mới chỉ bắt đầu mà thôi.

Chiều cuối tuần, tôi đang đi massage thì điện thoại rung liên tục.

Là hàng loạt tin nhắn WeChat từ chủ nhà căn hộ cũ, kèm theo vài đoạn video quay lén.

“Tiểu Lâm à! Cô chuyển đi đúng là sáng suốt nhất!”

“Cái gã bạn trai cũ của cô đúng là xui tận mạng, đắc tội với loại người bất hảo nào rồi!”

Tôi bấm vào xem video.

Góc quay từ phía cầu thang, cửa căn hộ mở toang.

Bên trong là một mớ hỗn độn, một gã đàn ông vạm vỡ đầy hình xăm đang túm ch/ặt tóc Tống D/ao.

Tống D/ao khóc đến mức lớp trang điểm nhòe nhoét, trông thảm hại vô cùng.

“Con khốn này! Lấy tiền của tao rồi đi nuôi thằng mặt trắng này à?”

“Hôm nay không đưa ra năm vạn tệ tiền chia tay, tao rạ/ch nát mặt mày!”

Thẩm Nghiên đứng bên cạnh mặt c/ắt không còn giọt m/áu, đến một tiếng cũng không dám ho he.

Trong video, để bảo vệ chân ái của mình, anh ta nghiến răng móc thẻ tín dụng ra.

R/un r/ẩy quẹt sạch hạn mức trên máy quẹt thẻ của gã c/ôn đ/ồ.

Xem video, tôi cười lạnh.

Đây chính là chân ái mà anh ta hằng mong ước, hóa ra lại là một quả bom n/ổ chậm.

Chị chủ nhà vẫn đang đi/ên cuồ/ng nhắn tin.

“Gã c/ôn đ/ồ lấy tiền rồi bỏ đi, kết quả cô đoán xem?”

“Đôi cẩu nam nữ đó tự đá/nh nhau ngay trong nhà luôn!”

Ngay sau đó, chị ấy gửi thêm một đoạn ghi âm, giọng Thẩm Nghiên đầy vẻ hung hăng.

“Tống D/ao, cô rốt cuộc có trái tim không hả? Tôi vì cô mà quẹt sạch cả thẻ!”

“Giờ trong nhà không còn thứ gì, đến cái áo sơ mi trắng tôi mặc đi họp ngày mai cô cũng không giúp tôi giặt à?”

Giọng Tống D/ao đáp trả ngay lập tức.

“Thẩm Nghiên, anh bị đi/ên à! Anh đến cái máy giặt cũng không m/ua nổi, bắt tôi phải giặt tay?”

“Anh nhìn bộ móng tay mới làm của tôi đi! Tôi vì anh mà phải ăn mì gói rồi đấy, anh còn muốn bắt tôi làm giúp việc à?”

“Không có tiền thì đừng có giả vờ làm đại gia! Đến bạn gái cũ còn không giải quyết được, anh còn ra dáng đàn ông không hả!”

Sau một tiếng xoảng của chậu rửa mặt bị ném, đoạn ghi âm kết thúc.

Tôi bưng tách trà hoa nhài lên nhấp một ngụm, chỉ thấy vô cùng hả hê. Thẩm Nghiên giờ chắc sắp phát đi/ên rồi.

Anh ta quen với việc nhà cửa ngăn nắp, quen với áo sơ mi được ủi phẳng treo đầu giường.

Anh ta tưởng thiên hạ ai cũng dễ lừa như tôi, giờ thì cuối cùng cũng đ/á phải tấm sắt rồi.

Chiều tối, bên ngoài đổ mưa lớn.

Tôi vừa xong việc, điện thoại có cuộc gọi từ số lạ, linh tính mách bảo đó là Thẩm Nghiên.

Tôi nhấn nút nghe và bật loa ngoài, đầu dây bên kia truyền đến tiếng thở hổ/n h/ển nặng nề của anh ta.

“Tri Dư, Tri Dư, đừng cúp máy.”

Anh ta nức nở.

“Dạ dày anh đ/au quá, anh ăn mì gói khô khốc cả ngày nay rồi, đến một ngụm nước nóng cũng không có.”

“Anh muốn uống món cháo hải sản em nấu quá.”

“Tri Dư, anh hối h/ận rồi. D/ao D/ao cô ta căn bản không yêu anh, cô ta còn lấy tr/ộm tiền mặt trong ví anh nữa…”

“Cô ta kh/inh thường anh. Chỉ có em là đối tốt với anh nhất, chỉ có em là không chê bai anh.”

“Anh sai rồi, anh thực sự biết lỗi rồi. Em đang ở đâu? Anh đến tìm em được không?”

Nghe những lời khóc lóc thảm thiết của anh ta, tôi chỉ thấy buồn nôn.

Anh ta đâu có yêu tôi.

Chỉ là thấy món đồ chơi mới không biết nghe lời lại còn biết cắn người, nên lại nhớ đến con giúp việc phiên bản cũ là tôi mà thôi.

“Thẩm Nghiên, đi ch*t đi.”

Tôi lạnh lùng nói một câu, dứt khoát cúp máy rồi chặn số.

Tôi gọi xe về căn hộ của mình.

Xe dừng trước cửa chung cư, mưa vẫn rơi không dứt.

Cửa xe còn chưa mở, tôi đã nhìn thấy Thẩm Nghiên qua khung cửa kính.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi tàn lửa tắt, tình tan theo gió biển

Chương 11
Đêm thứ ba của chuyến du lịch tốt nghiệp, mọi người quây quần bên đống lửa trại chơi trò Sự thật hay Thách thức. Chai rượu xoay trúng bạn gái tôi, Ôn Mộ Lê, cô ấy chọn Thách thức. Cậu bạn thân của cô ấy, Quý Dữ Bạch, cười hì hì đưa ra thử thách: "Mở album ảnh của cậu ra, cho mọi người xem những tấm ảnh gần đây nhất đi." Ôn Mộ Lê lộ vẻ bất lực, nhưng dưới sự cổ vũ của mọi người, cô ấy vẫn mở điện thoại ra. Tấm đầu tiên là cảnh Quý Dữ Bạch khoác tay qua eo cô, cả hai cười nói thân mật. Tấm thứ hai, cậu ta mặc bộ vest cao cấp, còn cô ấy mặc váy dạ hội, tay khoác tay cậu ta đứng trước gương, trông như một cặp đôi đang thử lễ phục cưới. Cả người tôi như bị tạt một gáo nước lạnh: "Đây... đây là chuyện từ khi nào vậy?" Quý Dữ Bạch khẽ cười, giọng điệu nhẹ tênh: "Tuần trước đi dạo phố, thấy tiệm váy cưới có chương trình khuyến mãi nên tiện thể thử chơi thôi mà. Thẩm Từ, mọi người đều là anh em với nhau, cậu sẽ không đến mức để ý chuyện này chứ?" Ôn Mộ Lê đứng dậy từ bên cạnh, chắn trước mặt cậu ta, giọng điệu thậm chí còn mang theo vẻ trách móc: "Anh nhất định phải làm mất hứng mọi người vào lúc này sao?"
Vườn Trường
1
Bái Thần Chương 7
Eo Mỹ Nhân Chương 8