“Vậy ra, các người gọi tôi về là để cư/ớp đồ của tôi sao?”
Tôi đang định ra tay thì giọng của hệ thống bỗng vang lên trong thức hải: 【Ký chủ, tôi đã trở lại rồi đây.】
Ngay giây tiếp theo, Ninh Thanh Thanh đột nhiên phát ra một tiếng thét thảm thiết, phun mạnh một ngụm m/áu tươi.
Lập tức, chính điện trở nên hỗn lo/ạn.
Tôi thu tay lại, xoay người rời đi.
Trên đường đi, hệ thống phát ra tiếng cười “khà khà khà”:
【Trên người Ninh Thanh Thanh cũng có hệ thống, nhưng đó chỉ là một hệ thống hoang dã, chưa từng báo cáo với Chủ Thần.】
【Dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt bản hệ thống sao? Hì hì, tôi đã cho thứ đó một trận tơi bời rồi.】
Tôi cong môi gật đầu: “Không sao là tốt rồi.”
Ngày hôm sau, tôi đang ở trong rừng nghịch ngợm thanh thượng cổ thần ki/ếm Xích Uyên vừa lấy được nửa năm trước, mặt lộ vẻ chê bai.
Thanh ki/ếm này đen sì, trông hơi x/ấu.
Đúng lúc đó, một đệ tử ngoại môn chạy đến báo tin:
“Ninh Chiêu sư tỷ, Tông chủ gọi người đến một chuyến.”
“Thanh Thanh sư tỷ xảy ra chuyện rồi.”
Tôi cạn lời.
Chuyện của Ninh Thanh Thanh đúng là nhiều vô kể.
Tôi cất Xích Uyên đi, thân hình tan biến vào hư không.
Giây tiếp theo, tôi xuất hiện tại tẩm điện của Ninh Thanh Thanh.
Căn phòng này, tôi từng ở suốt nhiều năm.
Giờ đây, cũng coi như là vật quy nguyên chủ.
Tôi có chút thẫn thờ.
Vừa bước vào phòng, đã thấy Nguyễn Liễu Vận và một đám trưởng lão đang vây quanh giường, thay phiên nhau truyền linh lực cho Ninh Thanh Thanh.
Ninh Thanh Thanh sắc mặt trắng bệch, môi thâm tím, linh căn đã bị hủy hoàn toàn.
Cô ta giống như một quả bóng bị xì hơi, linh khí khắp người không ngừng rò rỉ ra ngoài.
Ba người anh trai và Bùi Tử Phục đều túc trực bên giường, gương mặt đầy vẻ lo lắng và sốt sắng.
Thấy tôi xuất hiện, tất cả đồng loạt nhìn sang.
Trong chốc lát, vô số ánh mắt chứa đầy sự nghi kỵ, oán h/ận và phẫn nộ đổ dồn lên người tôi.
Ninh lão tam là người mất kiểm soát trước tiên, mắt đỏ ngầu gào lên:
“Tu vi của Thanh Thanh đã bị hủy rồi, cô hài lòng chưa?”
“Là cô, chính cô đang giở trò! Cô vừa về là Thanh Thanh xảy ra chuyện, chắc chắn là do cô làm.”
Ánh mắt của những người khác nói cho tôi biết, họ cũng nghĩ như vậy.
Họ đều cho rằng tôi đã làm Ninh Thanh Thanh bị thương.
Bùi Tử Phục, thiếu niên từng nói muốn cưới tôi, giờ đây nhìn tôi với ánh mắt đầy thất vọng:
“Ninh Chiêu, sao cô lại trở nên như thế này? Trách tôi thời gian qua vì chuyển tình cảm sang Thanh Thanh mà thấy có lỗi với cô. Giờ nghĩ lại, cô căn bản không xứng.”
Hệ thống ở bên cạnh cà khịa:
【Chậc chậc chậc, gã tra nam này còn tự tin gh/ê g/ớm. Nhưng ký chủ à, tôi nhớ cô từng từ chối hắn mà.】
Phải rồi, tôi đã từng từ chối Bùi Tử Phục.
Đàn ông là gì chứ? Có quan trọng bằng việc tôi phi thăng không?
Tôi đứng tại chỗ, cô đ/ộc một mình nhưng không hề có chút sợ hãi.
“Ồ, vậy các người muốn thế nào?”
Ninh lão tam nghẹn họng, có lẽ hắn không ngờ tôi lại bình tĩnh phản vấn đến thế.
Nguyễn Liễu Vận đắp lại chăn cho Ninh Thanh Thanh rồi mới nhìn tôi với ánh mắt trầm mặc:
“Đã là cô hủy linh căn của Thanh Thanh, vậy thì hãy đưa linh căn của cô cho nó, coi như là bồi thường.”
Tôi không nhịn được mà bật cười: “Được thôi.”
Đúng là buồn ngủ lại gặp chiếu manh.
Không ai ngờ rằng tôi lại đồng ý nhanh gọn đến thế.
Mọi lời chất vấn của Ninh lão tam đều nghẹn lại trong cổ họng.
Anh cả, anh hai há hốc mồm, nhìn nhau ngơ ngác.
Đám trưởng lão đều kinh ngạc nhìn tôi, cứ ngỡ mình nghe nhầm.
Nguyễn Liễu Vận hỏi lại một lần nữa:
“Con... không nói đùa chứ?”
Thực ra dù tôi không đồng ý, họ cũng định cưỡng ép cư/ớp lấy linh căn của tôi để đưa cho Ninh Thanh Thanh.
Tôi nhún vai: “Tôi nói là tôi đồng ý.”
Lại một khoảng lặng bao trùm.
Lần này Ninh Thanh Thanh là người lên tiếng trước.
Cô ta ho khan vài tiếng đầy yếu ớt: “Thực ra chị không cần cố tỏ ra rộng lượng đâu, em hiểu là chị không muốn mà.”
Vừa dứt lời, ánh mắt mọi người nhìn tôi lại thay đổi.
Ninh lão tam, kẻ chỉ biết một đường thẳng, lập tức nghiến răng nghiến lợi quở trách tôi:
“Ninh Chiêu, bớt giở trò tâm cơ đi. Dù cô có muốn hay không, hôm nay cô cũng phải truyền linh căn cho Thanh Thanh.”
Nguyễn Liễu Vận giơ tay ngăn Ninh lão tam lại, quay sang mỉm cười với tôi:
“Chiêu nhi, con càng ngày càng hiểu chuyện rồi.”
“Nhưng con có điều kiện.”
Tôi thực sự không muốn nghe thêm những lời giả tạo của Nguyễn Liễu Vận nữa.
Vừa nghe thấy thế, Ninh lão tam như thể cuối cùng cũng bắt được thóp của tôi:
“Nhìn xem, tôi biết ngay là nó không có ý tốt mà.”
“Không cần nói nhảm với nó nữa, cứ trực tiếp rút linh căn ra truyền cho Thanh Thanh là xong chuyện.”
Anh cả và anh hai đã lặng lẽ lui ra sau lưng tôi, sợ tôi bất ngờ bỏ chạy.
Tôi làm như không thấy, bình thản nhìn Nguyễn Liễu Vận:
“Tôi có thể đưa linh căn cho cô ta, nhưng bà phải đồng ý với tôi một điều kiện--bà phải bẩm báo với Thiên Đạo, đoạn tuyệt qu/an h/ệ mẹ con với tôi, từ nay về sau không còn bất kỳ liên quan gì nữa!”
Tôi và Nguyễn Liễu Vận không phải mẹ con ruột.
Nhưng có qu/an h/ệ nuôi dưỡng.
Chỉ cần mối qu/an h/ệ này còn tồn tại, tôi không thể thực sự c/ắt đ/ứt trần duyên, không thể đạt đến sự siêu thoát thực sự.