Nguyễn Liễu Vận chỉ hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đồng ý. Dù sao thì việc tôi đồng ý truyền tu vi cho Ninh Thanh Thanh là tốt nhất, bớt một chuyện thì đỡ phiền phức hơn. Hơn nữa, vốn dĩ bà ta cũng chẳng có mấy tình cảm với đứa con gái này. Giờ đây tôi tự nguyện c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với bà ta, Nguyễn Liễu Vận còn mừng không kịp.

Ninh Thanh Thanh cụp mắt, hàng mi dài cong vút che đi vẻ đắc ý trong đáy mắt. Anh cả Ninh Nghị lại kinh ngạc nhìn tôi, hơi thở trở nên dồn dập: “Không được.”

Anh hai trong lòng cũng cảm thấy không dễ chịu. Dù sao thì tôi cũng là đứa trẻ do chính tay anh ấy nuôi lớn. Cả ba anh em đều vì Ninh Thanh Thanh lưu lạc chốn phàm trần mà oán h/ận tôi, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc hoàn toàn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với tôi. Bùi Tử Phục cũng nhíu mày, ánh mắt nhìn tôi đầy phức tạp.

Ninh lão tam hừ lạnh một tiếng: “Anh cả, anh hồ đồ rồi, chẳng lẽ anh còn luyến tiếc nó? Anh quên rồi sao, nó đã hại Thanh Thanh thảm hại đến mức nào?”

Ninh Thanh Thanh ngẩng đầu lên đúng lúc, đôi mắt đẫm lệ: “Em biết, các anh đều không nỡ bỏ Ninh Chiêu. Dù sao chị ấy cũng đã ở bên các anh bao nhiêu năm nay, tình nghĩa bao năm đâu phải nói bỏ là bỏ được.”

“Em là đứa em gái vừa mới xuất hiện, sao có thể so được với địa vị của Ninh Chiêu trong lòng các anh chứ?”

Dáng vẻ này của cô ta khiến mọi người càng thêm xót xa, chút luyến tiếc ít ỏi còn sót lại dành cho tôi trong lòng họ lập tức tan thành mây khói.

Cuối cùng, vẫn là Nguyễn Liễu Vận chốt hạ: “Được, đã con nhất quyết như vậy, thì ta sẽ chiều theo ý con.”

Nói đoạn, bà ta giơ tay kết ấn. Ngay giây tiếp theo, một hư ảnh khế ước Thiên Đạo màu vàng hiện ra, trong đó còn in dấu khí tức thần h/ồn của Nguyễn Liễu Vận. Đồng thời, trên bầu trời Thiên Nguyên Tông bất chợt vang lên một tiếng sấm sét kinh người.

--Thiên Đạo đã chấp thuận.

Tôi nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hẳn đi. Gông cùm Thiên Đạo đ/è nặng trong cơ thể tôi suốt mấy năm qua lập tức biến mất. Tu vi vốn dĩ trì trệ nay đã bắt đầu nới lỏng, linh khí trong người cuồn cuộn dâng trào.

Hệ thống reo hò: 【Ký chủ, chúng ta đoán không sai!】

Vì đã nói ra lời, tôi đương nhiên sẽ giữ lời. Không cần họ thúc giục, tôi dứt khoát tự tay đào ra Thiên phẩm Lôi linh căn của chính mình. Linh căn vương vấn những tia sét màu tím lơ lửng giữa không trung, linh khí thuần khiết nồng đậm. Chỉ riêng khí tức tràn ra ngoài thôi cũng đủ khiến mọi người kinh hãi không thôi.

Vừa nhìn thấy Thiên linh căn, mắt Ninh Thanh Thanh sáng rực lên, lòng tham trong đáy mắt giấu thế nào cũng không hết. Ngựk cô ta phập phồng dữ dội: Tốt quá rồi, linh căn này sau này sẽ là của mình.

Cô ta cong môi cười: “Ninh Chiêu, Thiên phẩm Lôi linh căn của cô, tôi xin nhận lấy nhé.”

“Không cần khách sáo.”

Tôi mỉm cười với cô ta, vô cùng tận tâm giúp cô ta đưa linh căn vào cơ thể. Mọi người đều mong chờ nhìn theo. Ngay khoảnh khắc Lôi linh căn đi vào cơ thể, tim Ninh Thanh Thanh đ/ập lo/ạn nhịp. Cô ta dường như đã thấy được khoảnh khắc mình bước lên thiên thang. Ninh Thanh Thanh cô, sau này nhất định phải dẫm đạp tất cả mọi người dưới chân.

Ninh Thanh Thanh ôm ngựk, cảm nhận nguồn lôi linh lực dồi dào trong cơ thể, khóe miệng nhếch lên. Cô ta chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi: “Trâm ngọc và vòng tay đó, cô tiện thể đưa cho tôi luôn đi, dù sao cô cũng là kẻ phế nhân, giữ lại cũng chẳng ích gì.”

Tôi không trả lời, chỉ mỉm cười nhìn cô ta. Đúng là tham lam thật đấy.

Ninh Thanh Thanh bĩu môi, giả vờ như tủi thân, nhưng trong đáy mắt toàn là sự khiêu khích.

Thế nhưng, Ninh Thanh Thanh còn chưa kịp vui mừng được bao lâu, biến cố k/inh h/oàng đã xảy ra!

Cảnh thoát th/ai hoán cốt, tu vi bùng n/ổ như trong tưởng tượng không hề xuất hiện. Thay vào đó, lôi linh lực bạo ngược lập tức n/ổ tung, càn quét đi/ên cuồ/ng vào những kinh mạch tàn tạ của Ninh Thanh Thanh. Thiên phẩm Lôi linh căn của tôi vốn cực thuần cực dương, tự mang chính khí hạo nhiên, là thứ khắc tinh nhất đối với tà m/a ngoại đạo.

Ninh Thanh Thanh dựa vào hệ thống hoang dã để cư/ớp đoạt khí vận của người khác, là điều Thiên Đạo không dung thứ. Thiên phẩm Lôi linh căn vừa vào cơ thể cô ta, sẽ theo bản năng coi cô ta là tà m/a để trấn áp, sao có thể tha cho cô ta được?

“A!! đ/au quá--!!”

Ninh Thanh Thanh phát ra tiếng thét x/é lòng. Cô ta co gi/ật toàn thân, vùng vẫy đi/ên cuồ/ng trên giường, mười ngón tay bấu ch/ặt vào thành giường đến mức đầu ngón tay nứt toác, m/áu chảy đầm đìa. Gương mặt vốn dĩ thanh tú ngoan hiền ngày nào, giờ đây vặn vẹo dữ tợn.

“C/ứu tôi, c/ứu tôi với... tôi đ/au quá...”

Cơn đ/au cùng cực khiến cô ta ngay cả một câu nói hoàn chỉnh cũng không thốt nên lời. Vốn dĩ cô ta chỉ bảo hệ thống hoang dã tạo ra ảo ảnh, làm cho linh căn trông như bị tổn thương, tu vi tan biến, chứ thực chất không hề nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng giờ đây, mọi chuyện đã thực sự xảy ra rồi.

Mọi người lúc này mới bừng tỉnh, chính điện lập tức rơi vào cảnh hỗn lo/ạn. Nguyễn Liễu Vận lập tức giơ tay, truyền linh khí không ngừng nghỉ vào cơ thể Ninh Thanh Thanh. Những người khác cũng vội vàng ra tay, chạy đua với thời gian để cố gắng ổn định vết thương cho cô ta.

Thế nhưng lôi linh lực chí dương chí cương gặp mạnh càng mạnh. Những luồng linh lực c/ứu viện này tràn vào không những không thể trấn áp được nó, ngược lại còn bị nó nuốt chửng, trở thành chất xúc tác.

“Không, phụt--!!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Bồi thường bảo hiểm

Chương 16
Tôi là điều tra viên về lĩnh vực bồi thường bảo hiểm, chuyên khám phá những vụ giết vợ để lừa tiền bảo hiểm. Vào nghề chín năm, tôi đã xử lý mười một vụ. Mười một người chồng, thủ đoạn mỗi người một khác, nhưng quy trình lại giống nhau đến kỳ lạ. Đầu tiên mua hợp đồng bảo hiểm, sau đó tạo thành thói quen, cuối cùng chờ một “tai nạn”. Từ lúc ký hợp đồng đến khi xảy ra sự cố, trung bình mất khoảng sáu trăm ngày. Vụ ngắn nhất chỉ mất chín mươi bảy ngày. Một trong những công việc thường ngày của tôi là sàng lọc danh sách những “người vợ có nguy cơ cao”, sau đó giao cho bộ phận thẩm định bảo hiểm để đặc biệt theo dõi. Tháng này, danh sách có hai cái tên bị đánh dấu đỏ. Dòng thứ hai: Sở Chi, 31 tuổi, số tiền bảo hiểm 20 triệu tệ, người mua bảo hiểm là chồng của cô ấy. Sở Chi chính là tôi. Ngày ký hợp đồng là 14 tháng 3, tức ngày thứ hai sau kỷ niệm mười năm ngày cưới của chúng tôi. Hôm nay là ngày thứ 142. Theo quy trình, bây giờ đáng lẽ phải là giai đoạn “tạo thói quen”. Mà quả thực, chúng tôi có một thói quen bất di bất dịch: mỗi tối thứ Tư đều chạy bộ, chạy dọc bờ sông bốn cây số. Nửa đoạn đường sau không có lấy một camera giám sát. Thói quen này đã được chúng tôi duy trì suốt năm năm. Còn hợp đồng bảo hiểm thì chỉ mới có từ năm nay. Điều anh ta không biết là, ngày thứ ba sau khi nhìn thấy danh sách, tôi cũng mua cho anh ta một hợp đồng. Số tiền bảo hiểm giống hệt. Điều khoản cũng giống hệt. Giờ đây, mỗi tối thứ Tư, chúng tôi vẫn đúng giờ chạy bộ bên nhau, là cặp vợ chồng ân ái nhất trong mắt người ngoài. Bờ đê tối đen. Anh ta tưởng mình đang chờ một “tai nạn”. Nhưng thực ra... Là tai nạn đang chờ anh ta.
Hiện đại
Tội Phạm
Trinh Thám
0