"Mẹ, mẹ thật sự muốn trơ mắt nhìn con bị nh/ốt lại sao?!"
"Con là con trai của mẹ, đứa con trai duy nhất! Sau này công ty chẳng phải vẫn do con kế thừa sao, h/ủy ho/ại con thì mẹ được lợi ích gì?"
Tôi bật cười nhìn nó:
"Kiều Nam, con nghĩ mình còn tư cách làm người thừa kế của mẹ sao?"
Ngay từ khoảnh khắc trọng sinh trở về, tôi đã yêu cầu nhân sự sa thải toàn bộ chức vụ của Kiều Nam tại công ty.
Nhưng nó không hề để tâm.
Nó tự cho rằng mình là đứa con trai duy nhất của tôi, việc kế thừa gia nghiệp đã là đinh đóng cột, chưa bao giờ tự phản tỉnh xem mình đã làm sai điều gì.
Tôi trả lời nó:
"Kiều Nam, con sẽ không phải là người thừa kế của mẹ."
"Còn về phần bé con, nếu nó muốn học, tương lai của tập đoàn Nam Anh có thể giao vào tay nó."
Tôi nhìn con gái, thấy rõ ánh sáng bừng lên trong mắt nó lúc này.
Tôi sẽ trao cho nó quyền tự do lựa chọn.
Nếu nó chỉ muốn sống một cuộc đời bình yên, tôi sẽ lập quỹ tín thác để đảm bảo nó cả đời không phải lo cơm áo gạo tiền.
Khi Kiều Nam bị cảnh sát áp giải rời đi, thần trí nó vẫn còn chút mơ hồ.
Chuyện này cứ thế khép lại.
Trong thời gian đó, Thẩm Tư Niên dường như cuối cùng cũng tỉnh ngộ.
Ông ta hạ mình, ngày ngày đến trước mặt tôi và con gái để sám hối, xin lỗi.
"Là bố m/ù quá/ng, là bố có lỗi với con, tha thứ cho bố được không?"
Thấy tôi thờ ơ, ông ta chuyển hướng sang con gái:
"Con gái à, bố là bố của con mà, chẳng lẽ con thật sự muốn trơ mắt nhìn bố và mẹ con ly hôn sao?"
Con gái nhìn tôi một cái, khi ngước lên nhìn Thẩm Tư Niên, ánh mắt nó kiên định hơn hẳn.
"Ông đang sợ hãi sao?"
"Cái gì?"
"Tôi nói ông đang sợ hãi, chứ không phải thật sự biết lỗi. Ông chỉ đột nhiên nhận ra rằng, rời khỏi đôi cánh của mẹ tôi, ngoài kia trời đang mưa tầm tã."
Con gái đanh mặt lại, nghiêm nghị lên tiếng.
Tôi phải cố nhịn cười.
Kể từ khi tôi quyết định ly hôn với Thẩm Tư Niên, cuộc sống của ông ta ở công ty rất khó khăn.
Thẩm Tư Niên ở công ty bao nhiêu năm nhưng chưa bao giờ đạt được thành tích nào nổi bật.
Ông ta vốn dĩ không có năng lực.
Ngày trước tôi chỉ thấy ông ta vẻ ngoài điển trai, lại không có năng lực, dễ kiểm soát nên mới chọn cho ông ta ở rể.
Làm chồng tôi lâu quá, ông ta nhất thời không nhận rõ thân phận của mình.
Hiện tại trong giới ai cũng biết tôi ly hôn với ông ta, e là không ít người bắt đầu xa lánh ông ta.
Thẩm Tư Niên không chịu được sự chênh lệch về thân phận nên mới tìm đến.
Thẩm Tư Niên bị con gái vạch trần bộ mặt thảm hại nhất, nổi trận lôi đình, chỉ tay vào mũi con gái gầm lên:
"Đứa con này nói nhảm cái gì thế, bố là bố của con!"
Con gái cắn ch/ặt môi, hốc mắt đỏ hoe.
Tôi xót xa vô cùng, lập tức giơ tay t/át Thẩm Tư Niên một cái, rồi ra lệnh cho bảo vệ lôi ông ta ra ngoài.
"Ly hôn, người này không được phép bén mảng đến gần trang viên nhà họ Kiều nữa."
Nếu nói Kiều Nam là tỉnh táo làm á/c, thì Thẩm Tư Niên chính là kẻ giả c/âm giả đi/ếc, giúp kẻ á/c làm điều sai trái.
Mà tất cả những điều này chỉ vì Thẩm Yên Nhiên có gương mặt rất giống mối tình đầu của ông ta.
Ngày trước vì muốn bám lấy tôi, Thẩm Tư Niên đã nhẫn tâm vứt bỏ người yêu lâu năm.
Giờ đây khi đã bước sang tuổi trung niên, ông ta lại hối h/ận, muốn bù đắp.
Cách bù đắp của ông ta không thể là hy sinh con gái tôi.
Bản án nhanh chóng được tuyên.
Ngày hôm đó Thẩm Tư Niên gần như đứng không vững, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Ông ta lảo đảo bước đến trước mặt tôi, hỏi tôi:
"Nếu anh không dung túng Thẩm Yên Nhiên, liệu chúng ta có không đi đến bước đường này không?"
Tôi không trả lời.
Thẩm Tư Niên lại hỏi:
"Em, đã từng thật lòng yêu anh chưa?"
"Từng yêu."
Tôi trả lời thành thật.
Nghe vậy, toàn thân Thẩm Tư Niên r/un r/ẩy, nước mắt vỡ òa.
"Xin lỗi, thực sự xin lỗi..."
Tôi không nhìn ông ta suy sụp, đ/au khổ thế nào nữa, nắm tay con gái bước về phía trước.
Trang viên nhà họ Kiều, nắng vàng rực rỡ.
Kiều Anh mặc chiếc váy xinh xắn, đang tưới nước trong vườn hoa.
Gương mặt nó thư thái, ánh mắt trong veo và thuần khiết.
Trải qua b/ạo l/ực mạng, bị người thân nhất phản bội, nhưng nó vẫn giữ được sự dịu dàng và lương thiện trong cốt cách.
Sau biến cố này, nó đã học được cách không cần phải lấy lòng ai, không đặt kỳ vọng vào những kẻ không xứng đáng, mà thay vào đó là sự kiên cường và tỉnh táo.
Tôi đứng cách đó không xa, hốc mắt đỏ hoe.
Con gái đột nhiên quay đầu nhìn tôi, nụ cười rạng rỡ và nhẹ nhõm:
"Mẹ ơi, hôm nay thời tiết thật đẹp."
Tôi mỉm cười gật đầu với nó.
Gió thu dịu dàng, ánh hoàng hôn buông xuống.
Nắm tay con gái, dạo bước trên con đường nhỏ trong vườn.
Cô gái nhỏ của tôi cuối cùng đã thoát khỏi vũng bùn, vươn mình đón nắng.
Quãng đời còn lại, bình an mỗi năm, rạng rỡ mỗi năm.