Trần Tuyết tưởng tôi về nhà để khóc lóc kể khổ nên không còn ngăn cản tôi nữa.

Sau khi ra khỏi khu chung cư, tôi đến văn phòng luật sư mà một người bạn giới thiệu.

Luật sư Chu xem xong ảnh chụp bản thỏa thuận và bản ghi âm, thần sắc nghiêm nghị:

“Trước tiên hãy giữ kỹ bản gốc, tiến hành giám định chữ ký càng sớm càng tốt, nếu có bằng chứng khác thì càng tốt.”

Tôi gật đầu: “Trong phòng sách có camera giám sát.”

Trước đây, vì thấy đồ trang sức và tài liệu quan trọng của mình bị lục lọi vài lần một cách khó hiểu, tôi đã lắp một chiếc camera phía trên tủ tài liệu trong phòng sách.

Trần Tuyết hoàn toàn không biết chuyện này.

Luật sư Chu nhắc nhở tôi: “Còn một chuyện nữa.”

“Ba mươi vạn tệ này chưa chắc đã là một khoản đầu tư bình thường như họ nói.”

“Tôi khuyên anh nên kiểm tra tài khoản của vợ và dòng tiền trong hôn nhân.”

Lòng tôi chùng xuống.

Tối hôm đó, tôi ngồi trong phòng khách sạn, đăng nhập vào tài khoản chung của gia đình.

Tôi lật xem từng giao dịch trong nửa năm qua của Trần Tuyết.

Rất nhanh, tôi nhìn thấy cái tên Vương Thiến.

Ba tháng trước, Vương Thiến đúng là đã chuyển ba mươi vạn tệ cho Trần Tuyết.

Nhưng chỉ chưa đầy hai ngày sau khi số tiền đó đổ về, Trần Tuyết đã chia làm năm lần chuyển ngược lại vào hai tài khoản khác của Vương Thiến.

Tôi tiếp tục kiểm tra ngược về trước, phát hiện trong nửa năm qua, Trần Tuyết đã chuyển cho Vương Thiến ít nhất hai mươi sáu vạn tệ.

Đồng thời, còn có vài khoản v/ay từ phía người thân.

Tôi lưu lại toàn bộ dòng tiền, rồi liên lạc với vài người họ hàng mà tôi quen biết.

Ban đầu, họ còn ấp úng.

Cho đến khi tôi nói rõ việc Trần Tuyết dùng căn nhà trước hôn nhân của tôi để làm vật bảo đảm giả, họ mới chịu nói ra sự thật.

Hóa ra, năm ngoái Vương Thiến hợp tác với người khác mở một quán ăn.

Quán kinh doanh chưa đầy bốn tháng đã thua lỗ nặng nề.

Để lấp đầy lỗ hổng, Trần Tuyết đã lén tôi đầu tư hơn hai mươi vạn tệ.

Sau đó, cả hai không cam tâm mất tiền, lại muốn tiếp tục v/ay n/ợ để gỡ gạc.

Chúng nó đã rêu rao với người thân rằng Trần Tuyết có một căn nhà trong khu vực trường điểm tại trung tâm thành phố trị giá hơn hai triệu tệ.

Ngay cả khi đầu tư thất bại, cũng có thể b/án nhà để trả n/ợ.

Tôi tắt máy tính, hủy thẻ phụ đứng tên Trần Tuyết, rồi tắt luôn tính năng thanh toán chia sẻ trong gia đình.

Ngày hôm sau, bố vợ cầm thẻ phụ của tôi đến siêu thị thanh toán.

Quẹt ba lần, lần nào cũng báo giao dịch thất bại.

Ông ta lập tức gọi điện cho tôi.

“Lâm Phong, con làm gì cái thẻ rồi? Sao không quẹt được?”

Tôi lạnh lùng đáp: “Con khóa rồi.”

Giọng bố vợ cao vút lên: “Mày khóa rồi thì chúng tao ăn cái gì? Mau khôi phục thẻ lại ngay!”

“Trần Tuyết có lương, trong tay ông cũng có số tiền mà cô ấy chuyển cho ông suốt nửa năm qua.”

“Không cần thiết phải tiêu tiền của con.”

Đầu dây bên kia im lặng một thoáng.

Ngay sau đó, bố vợ gi/ận quá hóa thẹn: “Cái gì mà của con, của tao? Mày nhất định phải phân chia rạ/ch ròi với người một nhà như thế sao?”

“Nếu mày còn như vậy, ngày mai tao sẽ đến tận đơn vị của mày, để lãnh đạo của mày phân xử!”

Tôi nhìn những đoạn video đã lưu trong máy tính, thản nhiên nói: “Đi đi.”

“Video ông hất bát canh nóng vào người tôi, cùng giấy chẩn đoán của b/ệnh viện, tôi sẽ giao hết cho đơn vị công tác và cảnh sát.”

Bố vợ hoàn toàn không tin tôi dám làm lớn chuyện.

Sáng sớm hôm sau, ông ta thực sự dẫn theo Trần Cường chặn ngay cửa công ty.

Tôi vừa xuống xe, ông ta đã ngồi bệt xuống bậc thang, đ/ập đùi kêu khóc:

“Mọi người mau lại đây xem này!”

“Con rể muốn b/án nhà đuổi bố vợ, đến cơm cũng không cho chúng tôi ăn!”

Không ít đồng nghiệp dừng bước.

Trần Cường đỡ ông ta dậy, mắt đỏ hoe hùa theo: “Bố tôi đã hơn sáu mươi tuổi rồi, anh rể còn ép ông ấy phải ngủ ngoài đường.”

“Mọi người giúp chúng tôi phân xử đi!”

Tôi không tranh cãi, trực tiếp liên lạc với bảo vệ và ban quản lý.

Sau đó, tôi lấy ra những tài liệu đã chuẩn bị sẵn.

“Đây là giấy tờ chứng minh căn nhà là tài sản trước hôn nhân của tôi, và giấy chẩn đoán vết bỏng do b/ệnh viện cấp.”

“Tôi không có nghĩa vụ pháp lý phải phụng dưỡng bố vợ, càng không có nghĩa vụ phải miễn phí gánh vác toàn bộ cuộc sống cho gia đình ba người nhà em vợ.”

Bố vợ lao vào định cư/ớp tài liệu trên tay tôi.

Bảo vệ lập tức chặn ông ta lại.

Người phụ trách ban quản lý trầm giọng cảnh cáo: “Đây là khu vực văn phòng, nếu các người còn tụ tập gây rối, chúng tôi sẽ báo cảnh sát xử lý.”

Ánh mắt của những đồng nghiệp đang đứng xem bắt đầu thay đổi.

Có người thì thầm:

“Nhà trước hôn nhân của con rể, sao lại để gia đình em vợ ở suốt nửa năm?”

“Lại còn hất cả canh nóng vào người, thật quá đáng.”

Bố vợ thấy không ai giúp mình, tiếng khóc nhỏ dần.

Sau khi lủi thủi rời đi, ông ta lại quay sang gửi một bài viết dài trong nhóm gia đình để tố cáo tôi.

Một vài người họ hàng không biết chuyện hùa theo chỉ trích tôi.

Tôi không vội thanh minh.

Chỉ gửi toàn bộ hóa đơn chi tiêu trong nửa năm qua và ảnh chụp vết bỏng vào nhóm.

Cuối cùng đính kèm một câu:

[Ai cho rằng tôi nên tiếp tục cung cấp nhà ở và tiền sinh hoạt, có thể tự mình đóng góp tài sản và thẻ ngân hàng ra đây.]

Nhóm chat im lặng tức thì.

Mười phút sau, bác cả của Trần Tuyết đột nhiên gửi một ảnh chụp màn hình chuyển khoản.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
4 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mười năm phù hoa lỡ hẹn ngày về

Chương 16
Thẩm Diên đã dành trọn bảy năm để đồng hành cùng Hoắc Đình, từ một gã trai nghèo hai bàn tay trắng trở thành ông trùm quyền lực một tay che trời tại cảng thành. Thế nhưng, từ một đôi vợ chồng ân ái, nương tựa lẫn nhau cho đến khi trở thành kẻ thù nhìn nhau đầy chán ghét, họ chỉ mất vỏn vẹn ba năm. Tất cả cũng chỉ vì Trần Tiểu Nguyệt, một góa phụ làm nghề rửa chân có con nhỏ, mà họ đã làm ầm ĩ đến mức không thể cứu vãn. Hoắc Đình đưa mẹ con Trần Tiểu Nguyệt đi công viên giải trí vào đúng ngày kỷ niệm, cô liền lái xe lao thẳng vào trong, đâm nát toàn bộ hiện trường; Hoắc Đình tặng biệt thự xa hoa cho Trần Tiểu Nguyệt, cô liền cho người canh giữ trước cổng khu nhà, giăng biểu ngữ bêu rếu Trần Tiểu Nguyệt là kẻ thứ ba đê tiện phá hoại hạnh phúc gia đình; Hoắc Đình bỏ vốn mở studio cho Trần Tiểu Nguyệt, cô liền ngày ngày chặn trước cửa, khiến công việc kinh doanh của ả ta không thể tiến triển dù chỉ một bước.
0