Trước khi vỏ sò trăng khép lại, cô cúi người chỉnh lại mái tóc rối của tôi.
"Tô Nghiễn Sơn, tốt nhất là ngươi đừng đi quá xa."
"Đợi ta tìm thấy ngươi, rồi sẽ tính sổ với ngươi sau."
Tôi nhìn cô, hồi lâu không thốt nên lời.
Vẫn như mọi khi, chẳng chịu nói lấy một lời tử tế.
Lạc Trưng cuối cùng cũng nói với Yến Thương Nguyệt rằng trong Nam Hải Quy Khư có lưu truyền một loại cấm thuật.
Người Cải mỗi trăm năm có thể ngưng kết một viên mệnh châu, cả đời nhiều nhất là chín viên.
Mỗi khi mất đi một viên, sẽ tổn hại mười năm tuổi thọ.
Nếu dùng chín viên mệnh châu để thắp sáng tế đàn Quy Khư, rồi dùng chính mạng sống của người thi thuật để h/iến t/ế, có lẽ có thể cưỡng ép triệu hồi vo/ng h/ồn.
Nhưng đây chỉ là truyền thuyết, suốt hàng ngàn năm qua chưa từng có ai thành công.
Lạc Trưng nói xong, Yến Thương Nguyệt im lặng rất lâu.
Tôi cứ ngỡ cô ấy sẽ từ bỏ.
Khoảnh khắc tiếp theo, cô lại giơ tay đặt lên ngựk mình.
Ánh sáng xanh nhạt xuyên thấu lồng ngựk, một viên mệnh châu trong suốt chậm rãi ngưng kết trong lòng bàn tay cô.
Ngay khoảnh khắc viên ngọc rời khỏi cơ thể, cô phun ra một ngụm m/áu tươi.
"Yến Thương Nguyệt!"
Tôi lao tới, nhưng lòng bàn tay lại xuyên qua cơ thể cô.
Lạc Trưng đỡ lấy cô, nghiêm giọng nói:
"Chín viên mệnh châu phải để dành cho tế đàn Quy Khư, giờ nàng ngưng châu làm gì?"
"Viên này không phải dùng để hồi sinh."
Yến Thương Nguyệt lau vết m/áu bên khóe môi, đưa mệnh châu vào trong vỏ sò trăng.
"Th* th/ể hắn đã mất h/ồn ba tháng rồi. Nếu không có thứ gì bảo vệ linh h/ồn, dù có tìm được cấm thuật thì cũng không kịp nữa."
Mệnh châu hòa vào giữa mày tôi.
Ánh sáng xanh ấm áp bao bọc lấy linh h/ồn tôi.
Sức mạnh vô hình vốn trói buộc tôi biến mất, tôi cuối cùng có thể rời khỏi vùng biển ch/ôn x/ác, nhưng vẫn chỉ có thể đi theo bên cạnh Yến Thương Nguyệt.
Lạc Trưng nhìn cô.
"Chẳng phải nàng luôn oán h/ận hắn cư/ớp mất minh châu, khiến nàng không thể trở về Nam Hải sao?"
"Giờ hắn ch*t rồi, tại sao nàng còn phải c/ứu hắn?"
Thần sắc Yến Thương Nguyệt lạnh đi đột ngột.
"Không liên quan đến ngươi."
Cô mang theo vỏ sò trăng, không hề ngoảnh đầu lại.
Yến Thương Nguyệt giấu vỏ sò trăng vào hang đ/á ven biển, rồi một mình đến bến cảng nơi nhà họ Tô từng neo đậu quan thuyền.
Nơi đó giờ chỉ còn lại những bức tường đổ nát.
Sau khi phủ Trấn Hải Hầu bị định tội, doanh trại thủy sư do cha quản lý cũng bị Bùi Tĩnh Hoàng niêm phong. Những thuộc hạ cũ, người ch*t thì ch*t, kẻ bị lưu đày thì lưu đày.
Yến Thương Nguyệt đứng trên bến tàu hoang phế, lấy ra một chiếc vỏ ốc.
Bên trong truyền ra tiếng nói của cha:
"Nếu ba ngày sau ta không trở về, hãy giao vật này cho Nghiễn Sơn."
"Bảo nó, đừng tin tưởng Tô Hoài Cẩn."
Đây là vỏ ốc truyền âm cha để lại.
Yến Thương Nguyệt nghe hai lần, sau đó nhảy xuống biển.
Dưới đáy biển chìm một chiếc quan thuyền g/ãy làm đôi.
Một năm trước, mười vạn thạch lương thực c/ứu đói triều đình cấp cho phía đông nam đã biến mất trên biển. Bùi Tĩnh Hoàng lúc đó vẫn còn là thái nữ, tuyên bố quan thuyền gặp bão, không một ai sống sót.
Cha tôi lại luôn nghi ngờ có ẩn tình khác.
Yến Thương Nguyệt tìm thấy một chiếc hộp đồng dưới đống h/ài c/ốt của thợ thuyền.
Trong hộp có một cuốn sổ sách đã qua xử lý bằng dầu trẩu.
Sổ sách ghi lại nơi thực sự mà số lương thực c/ứu đói đã tới.
Bùi Tĩnh Hoàng để gom đủ số bạc cần thiết cho việc đoạt ngôi, đã ra lệnh cho quốc cữu Ngụy Định Xuyên cấu kết với hải tặc, b/án số lương thực c/ứu đói sang nước khác.
Để diệt khẩu, họ đã đục thủng quan thuyền, hại ch*t hơn ba trăm người.
Cha tôi điều tra ra manh mối, đang định giao bằng chứng cho tiên đế, thì Bùi Tĩnh Hoàng đã ra tay trước, dùng long bào và mật thư giả mạo để vu khống nhà họ Tô mưu phản.
Yến Thương Nguyệt khép cuốn sổ lại.
Nước biển xung quanh cuộn trào dữ dội, đàn cá hoảng lo/ạn tản ra.
Tôi biết, cô ấy nổi gi/ận rồi.
Cô nhìn về hướng kinh thành, giọng nói lạnh băng.
"Bùi Tĩnh Hoàng."
"Ngươi tốt nhất là nên sống cho lâu một chút."
Nửa tháng sau, Yến Thương Nguyệt mang tôi tới kinh thành.
Ngày thứ bảy sau khi Bùi Tĩnh Hoàng đăng cơ, vùng duyên hải phía đông nam liên tiếp xảy ra sóng thần.
Thuyền cống phẩm mất tích kỳ lạ, nước biển tràn vào ruộng đồng, hàng vạn dân chúng mất nhà cửa.
Dân gian đều nói, đây là sự trừng ph/ạt của Hải thần dành cho Trấn Hải Hầu vì ch*t oan.
Bùi Tĩnh Hoàng gi*t một nhóm dân chúng truyền tin đồn, nhưng tin đồn lại càng lan truyền rộng rãi hơn.
Yến Thương Nguyệt thuê một ngôi nhà hoang ở phía nam thành, giấu vỏ sò trăng vào mật thất dưới lòng đất.
Cho đến khi hoàng cung dán thông báo, chiêu m/ộ thuật sĩ có thể hóa giải họa biển, cô mới lấy ra một viên ngọc màu xanh thẫm.
Định Phong Châu.
Đó là bảo vật mà các đời tế thần tộc Cải đời đời canh giữ, có thể khiến sóng gió dừng lại, cũng có thể hiệu lệnh hải thú.
Cô muốn dâng nó cho Bùi Tĩnh Hoàng.
Tôi chắn trước mặt cô.
"Không được đi."
"Bùi Tĩnh Hoàng thâm đ/ộc đa nghi, một khi phát hiện ra thân phận của nàng, tuyệt đối sẽ không tha cho nàng đâu."
Yến Thương Nguyệt xuyên qua linh h/ồn tôi, đi đến trước vỏ sò trăng.
Cô cúi đầu nhìn th* th/ể tôi.
"Tô Nghiễn Sơn, ta đi đòi n/ợ thay cho ngươi."
"Hãy ngoan ngoãn đợi ta ở đây."
Tôi nhìn cô, cuối cùng cũng hiểu cô vào cung là vì mục đích gì.
Trong hoàng cung, Bùi Tĩnh Hoàng đang nổi trận lôi đình vì họa biển.
Khâm thiên giám nói Hải thần gi/ận dữ, cần hoàng đế đích thân tới Đông Hải tế lễ. Bùi Tĩnh Hoàng không muốn rời kinh thành, càng sợ gặp nguy hiểm trên biển, liền ra lệnh ch/ém đầu giám chính ngay tại chỗ.
M/áu tươi chưa kịp dọn dẹp, nội thị đã vội vàng vào báo: