“Nó đã chịu trừng ph/ạt rồi, con không cần vì loại người như nó mà gánh nghiệp chướng!”
Tôi nắm ch/ặt tay, lòng không cam tâm quay mặt đi.
“Nhưng nó vốn dĩ đáng ch*t!”
Kỳ nghỉ hè cách đây không lâu, gia đình Tần Hiểu Lệ đến Vân Thành du lịch.
Nó không biết sống ch*t thế nào lại đòi uống nước suối.
Đúng lúc mẹ tôi đi ngang qua khuyên ngăn, nói nước suối có ký sinh trùng không uống được.
Vậy mà nó không những không biết ơn.
Trái lại còn coi thường mẹ tôi, nói bà là dân sơn cước quê mùa hẹp hòi.
Đến cả chút nước suối cũng không muốn chia cho du khách.
S/ỉ nh/ục chưa đủ, nó còn xô đẩy mẹ tôi, khiến bà ngã xuống rồi bỏ chạy.
Khi bố và cậu tìm thấy mẹ tôi, bà đã rơi vào hôn mê.
Đầu bà bị đ/ập vào đ/á.
Tuy nhặt lại được một mạng, nhưng lại trở thành người thực vật.
Suốt kỳ nghỉ hè, bà nằm trên giường b/ệnh không ăn không uống, hình dáng hốc hác.
Ban đầu tôi không biết hung thủ là ai.
Cho đến khi tôi nhìn thấy bài đăng du lịch mà Tần Hiểu Lệ đăng rồi xóa trước khi vào học.
Vì vậy những gì nó phải chịu đựng bây giờ, đều là quả báo.
Tôi đang suy nghĩ thì bạn cùng phòng đột nhiên gửi tin nhắn cho tôi.
[A Đóa, tin mới đây!]
[Tần Hiểu Lệ đang lúc đi/ên cuồ/ng ăn uống trong ký túc xá thì đột nhiên nôn mửa!]
[Thứ ăn vào nôn ra hết sạch! Còn nôn ra cả đống sâu bọ!! Siêu kinh t/ởm!!!]
[Mọi người đều nói nó có thể bị nhiễm ký sinh trùng rồi, đ/áng s/ợ quá!]
Tôi cầm điện thoại, vẻ mặt vô cảm.
Không ai biết rõ chuyện gì đã xảy ra với nó hơn tôi.
Những thứ nó nôn ra.
Không phải ký sinh trùng, mà là cổ trùng.
Là loại cổ tôi hạ cho nó, tổng cộng có hai loại.
Những thứ nó nôn ra chỉ là loại không gây hại gì đáng kể.
Quan trọng là loại Tử Mẫu Cổ kia.
Trong cơ thể mẹ tôi là một con Mẫu Cổ.
Trong cơ thể Tần Hiểu Lệ là bảy con Tử Cổ.
Chúng sẽ hút hết chất dinh dưỡng từ thức ăn nó nạp vào, truyền hết cho Mẫu Cổ.
Mẫu Cổ lại cung cấp cho mẹ tôi.
Loại Tử Mẫu Cổ này tuy không có khả năng cải tử hoàn sinh.
Nhưng đủ để khiến b/ệnh tình của mẹ tôi khỏi hẳn, khôi phục sức khỏe.
Cái giá phải trả, đương nhiên là sức khỏe của Tần Hiểu Lệ.
Còn về cái Mỹ Nhân Yêu đó, tôi sớm biết nó chẳng có tác dụng gì.
Chẳng qua chỉ là đò/n đá/nh lạc hướng đề phòng chuyện bại lộ mà thôi.
Thứ thực sự có ích chính là Tử Cổ tôi đã gieo vào trong hạt Mỹ Nhân Yêu từ trước.
Phải ấp bảy con Tử Cổ liên tục mới có thể đá/nh thức Mẫu Cổ trong cơ thể mẹ tôi.
Vì vậy tôi mới nhất quyết bắt Tần Hiểu Lệ phải ăn Mỹ Nhân Yêu bảy ngày.
Còn mấy hạt Mỹ Nhân Yêu có lỗ mọt mà cảnh sát nhìn thấy, cũng là do tôi cố tình để lại.
Chỉ là những hạt đậu bình thường bị sâu đục mà thôi.
“A Đóa, đừng gây ra án mạng.”
“Hồi đó mẹ cho phép con theo ông ngoại học cổ thuật là để con tự bảo vệ mình.”
“Trước đây con hạ cổ là để c/ứu mẹ, cũng coi như là món n/ợ Tần Hiểu Lệ n/ợ mẹ.”
“Giờ mẹ và nó coi như xong n/ợ, đừng tiếp tục nữa.”
Tôi nhìn dáng vẻ tâm huyết của mẹ, chỉ biết gật đầu.
Sau đó nắm tay lấy con Mẫu Cổ ra khỏi cơ thể bà.
Đó là một con bọ cánh cứng nhỏ màu vàng, một khi rời khỏi vật chủ sẽ lập tức rơi vào trạng thái ngủ đông.
Tương ứng, Tử Cổ cũng sẽ lập tức ch*t đi và tan biến.
Tôi cẩn thận cất nó vào lọ, để mẹ yên tâm.
Sau khi x/ác định bà đã hoàn toàn bình phục, tôi mới trút được gánh nặng.
Để không khiến phía nhà trường nghi ngờ, tôi vội vã quay trở lại.
Vừa về đến ký túc xá, bạn cùng phòng lập tức xúm lại.
“Tần Hiểu Lệ đi kiểm tra rồi! Nó thực sự bị nhiễm ký sinh trùng!”
“Nghe nói trong ruột dày đặc toàn là sâu!”
Tôi làm vẻ mặt buồn nôn, nhưng trong lòng không chút gợn sóng.
Dù sao đó cũng là cổ trùng tôi hạ.
Chẳng qua chỉ là loại cổ trùng bình thường để đá/nh lạc hướng, không khác gì ký sinh trùng.
Cũng có thể dùng phương pháp diệt ký sinh trùng để điều trị.
Tôi giả vờ ngạc nhiên, hỏi nó bị nhiễm như thế nào.
“Hình như là vì kỳ nghỉ đi du lịch, không cẩn thận uống phải nước ngoài trời!”
“Thật là quá đ/áng s/ợ!”
“May mà tớ không có tiền đi du lịch, giữ được cái mạng nhỏ!”
Tôi cũng cảm thán vài câu, sau đó chuyển sang chủ đề khác.
Ngày hôm sau, tôi tranh thủ lúc không có tiết học đến b/ệnh viện thăm Tần Hiểu Lệ.
Nó như một bộ xươ/ng khô nằm nửa người trên giường.
Ánh mắt trống rỗng vô h/ồn, tóc thưa thớt.
Hoàn toàn không còn vẻ rạng rỡ của thiếu nữ tuổi đôi mươi.
Bố mẹ Tần Hiểu Lệ thấy tôi đến thì rất cảm động.
Họ rời khỏi phòng b/ệnh để lại không gian riêng cho chúng tôi.
Tần Hiểu Lệ nhìn tôi, vẻ mặt hơi bất ngờ.
“Không ngờ người cuối cùng đến thăm tao lại là mày.”
“Lâm Hạo thằng cha đó đã chặn tao từ lâu rồi, mấy đứa chị em tốt thường ngày nịnh hót tao cũng chẳng thèm ngó ngàng.”
Tôi nhìn nó, không nói một lời.
Tần Hiểu Lệ dường như không nhận ra cảm xúc của tôi.
Nó thở dốc một chút, rồi lại bắt đầu lải nhải.
“A Đóa, tao trước đây không nên b/ắt n/ạt mày, cũng không nên nghi ngờ mày sau khi mày thể hiện thiện chí.”