Động tác gắp thức ăn của Chu Hy Hy khựng lại, nhận ra mình đã lộ tẩy, mặt cô ấy tái mét.
Phó Quân Diễn ngồi đó, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, thấy vậy liền cười khẩy.
“Sao nào? Vừa nãy còn vui vẻ thế cơ mà, giả vờ như thật vậy.”
“Mới đó đã không diễn tiếp được rồi sao?”
Vai Chu Hy Hy run lên, cô đành đá/nh liều đưa miếng tôm vừa gắp vào miệng.
Giây tiếp theo, cô liền nhổ ra.
“Sao tôm này lại khó ăn thế này?”
Sau khi Chu Hy Hy thốt lên, tôi khẽ cười nhạt.
“Không phải vì tôm khó ăn đâu.”
“Mà là vì, mười năm nay kể từ khi tôi kết hôn với Phó Quân Diễn, ngày nào anh ta cũng chỉ bắt tôi ăn đúng ba món này.”
“Cơ thể tôi đã sớm phát t/ởm những mùi vị này rồi.”
Chu Hy Hy kinh ngạc trố mắt, định nói gì đó.
Phó Quân Diễn bên cạnh đột ngột hất đổ toàn bộ thức ăn trên bàn xuống đất, mặt mày sa sầm.
“Anh biết ngay là em sẽ không ngoan ngoãn nghe lời mà!”
“Đã không muốn ăn thì mấy ngày tới nhịn luôn đi!”
Chu Hy Hy sững sờ một lúc, rồi nắm ch/ặt tay phản bác.
“Tôi chỉ là thấy những món này thật kinh t/ởm... Những món Chu Hy Hy thích ăn, tại sao anh cứ phải ép tôi ăn mỗi ngày?”
Cô ấy đỏ hoe mắt trừng Phó Quân Diễn.
“Anh ép tôi làm thế thân cho Chu Hy Hy như vậy, anh đã bao giờ cân nhắc đến cảm nhận của cô ấy chưa?!”
Tôi nhắm mắt thở dài.
Những lời chất vấn kiểu này, mười năm qua tôi không biết đã nói bao nhiêu lần.
Lần nào cũng chỉ có một kết quả.
Quả nhiên.
“Bốp” một tiếng, một cái t/át giáng mạnh vào mặt Chu Hy Hy, đá/nh đến mức biểu cảm của cô ấy cũng thoáng chốc thất thần.
“C/âm miệng! Cô chẳng qua chỉ là kẻ thay thế cho cô ấy, có tư cách gì mà nhắc đến cô ấy với tôi!”
“Nếu không phải vì Chu Hy Hy đã ch*t, cô nghĩ tôi sẽ cưới cô sao?”
Chu Hy Hy ôm mặt, ngây dại nhìn anh ta.
Hai dòng nước mắt vô thức trào ra.
Phó Quân Diễn sững sờ một chút, ánh mắt r/un r/ẩy, sau đó vội vàng đưa tay lau đi những giọt nước mắt ấy.
“Xin lỗi bảo bối, anh không cố ý...”
Anh ta ôm ch/ặt lấy Chu Hy Hy, liên tục xin lỗi.
Tôi nhìn cảnh họ ôm nhau, khẽ nói.
“Bây giờ cô đã biết tại sao tôi nói Phó Quân Diễn hại tôi thành ra thế này chưa?”
Tôi kể cho Chu Hy Hy nghe từng câu từng chữ về chuyện của tôi và Phó Quân Diễn, từ lúc quen biết đến khi cưới nhau.
Khi mới quen anh ta, Phó Quân Diễn hoàn toàn không nhắc đến việc mình từng có một người vợ cũ là “ánh trăng sáng” đã sớm qu/a đ/ời.
Anh ta thay tôi đuổi bọn l/ưu ma/nh quấy rối.
Dù mưa hay nắng, anh ta đều lịch thiệp đưa tôi về nhà, dù bản thân có ốm đ/au cũng phải đến đi cùng tôi qua những đoạn đường đêm.
Khoảng thời gian yêu tôi nhất, dù thất nghiệp không có tiền, anh ta vẫn m/ua những loại hoa khác nhau tặng tôi mỗi ngày.
Tôi đã từng nghĩ đó là tình yêu.
Cho đến sau khi cưới, tôi phát hiện ra cuốn nhật ký tình yêu cũ của anh ta và Chu Hy Hy trong két sắt được giấu kín.
Lúc đó mới biết, tất cả những gì anh ta làm cho tôi đều chỉ là sao chép lại quá trình yêu đương của anh ta và Chu Hy Hy.
Khi tôi cãi nhau to với anh ta và chất vấn tại sao.
Anh ta chỉ vuốt ve mặt tôi, cười một cách mê muội.
“Ai bảo em có khuôn mặt giống cô ấy đến vậy.”
“Hơn nữa, anh đâu có phải không yêu em.”
“Anh chỉ là chỉ yêu cái cơ thể này của em mà thôi.”
Tôi bị anh ta ép đến phát đi/ên.
Mười năm sau đó, tôi vô số lần muốn ly hôn, nhưng cũng vô số lần thất bại.
“...Vậy nên cô biết tại sao tôi bảo cô nói cho anh ta biết cô chính là Chu Hy Hy rồi chứ?”
Chu Hy Hy tái mặt, xót xa nhìn tôi.
【Xin lỗi, tôi không biết anh ta lại đối xử với cô như vậy.】
【Tôi chỉ xem trên Sổ Sinh Tử thấy nói anh ta rất yêu cô, yêu đến mức sắp phát đi/ên rồi...】
【Cô yên tâm! Tôi nhất định sẽ tìm cách khiến anh ta phải xin lỗi cô.】
Tôi nhìn vẻ chân thành của cô ấy, cười đến mức nước mắt chực trào ra.
Cuối cùng cũng hiểu tại sao Chu Hy Hy mất đã nhiều năm như vậy mà Phó Quân Diễn vẫn không thể quên được.
Cô ấy thực sự rất tốt.
Thậm chí còn bắt đầu tìm cách giúp tôi ly hôn với Phó Quân Diễn, rồi trả lại cơ thể cho tôi.
Thảo nào có thể làm âm sai dưới âm phủ.
Tuy nhiên, Phó Quân Diễn đâu có dễ bị lừa như vậy.
Chu Hy Hy vừa lén tải một bản thỏa thuận ly hôn từ máy tính xuống.
Phó Quân Diễn đã phát hiện ra.
Anh ta không màng đến cơ thể chưa hồi phục của Chu Hy Hy, cưỡng ép cô xuất viện.
Sau đó túm tóc lôi cô vào “phòng cải tạo” đó, nghiến răng nghiến lợi.
“Nói bao nhiêu lần rồi, đừng hòng ly hôn với anh, sao em cứ không chịu nghe lời thế!”
“Chu Hy Hy đến ch*t cũng không ly hôn với anh, sao em dám làm thế!”
Chu Hy Hy bị trói ch/ặt vào một chiếc ghế.
Giây tiếp theo, dòng điện chạy qua chiếc ghế, liên tục truyền vào người cô ấy.
Cô ấy làm âm sai hơn mười năm, đã bao giờ phải chịu nỗi đ/au thế này?
Chỉ có thể co quắp ở đó mà gào thét.
Cho đến khi cô ấy không còn phát ra tiếng nữa.