Đã năm năm rồi cha không gọi tên tôi.
“Cha?”
Ông gắng sức nhấc tay phải lên, khẽ xoa đầu tôi.
“Trở về... là tốt rồi.”
Nước mắt trong nháy mắt làm nhòe đi tầm nhìn.
Tôi quỳ bên đầu gối ông, như hồi còn nhỏ, vùi mặt vào lòng bàn tay ông.
“Con xin lỗi.”
“Cha, con xin lỗi.”
Ông không thể nói thành câu hoàn chỉnh, chỉ có thể từng chút một vuốt ve mái tóc tôi.
Bà Cố đứng bên cửa, lấy tay che miệng lặng lẽ rơi lệ.
Khoảnh khắc đó tôi cuối cùng cũng hiểu ra, điều cha mong muốn chưa bao giờ là việc tôi ki/ếm về cho nhà họ Khương bao nhiêu bạc, cũng không phải là việc tôi khiến Lục Hoài Cẩn phải trả giá đắt đến mức nào.
Ông chỉ muốn tôi trở về.
Trở về từ mối tình đã tiêu tốn mất bảy năm ấy, thực sự trở về bên cạnh ông.
Đến chạng vạng, Xuân Đào bưng một chiếc hộp gỗ đi vào.
“Tiểu thư, Tạ đại nhân gửi đến ạ.”
Tôi mở hộp gỗ ra.
Bên trong không có châu báu, cũng không có khế đất.
Chỉ có hai tấm thiệp mời hội đèn lồng Thượng Nguyên, cùng một mảnh giấy ngắn:
【Nếu Khương cô nương rảnh rỗi, Tạ mỗ muốn mời cô đi xem đèn.】
Tống Thanh Hòa ghé mắt nhìn sang, lập tức cười đầy ẩn ý.
“Tạ đại nhân đợi em suốt ba tháng, mà chỉ dám mời em đi xem đèn thôi sao?”
“Ngài ấy đợi em lúc nào chứ?”
“Cái ngày em xuống phía Nam, ngài ấy có đến tiễn, chỉ là em đã ra khỏi thành rồi.”
“Hôm qua còn đến hỏi đoàn lương thực khi nào về kinh.”
Tôi cất tấm thiệp vào hộp gỗ.
“Thế cũng chưa gọi là đợi.”
“Em không đi à?”
“Có nói là không đi đâu.”
Bảy năm trước, cũng chính tại hội đèn lồng Thượng Nguyên.
Vì bàn tay của một thiếu niên chìa ra, tôi liền đinh ninh đó là bến đỗ của cả đời mình.
Giờ đây đối diện với một lời mời, tôi không muốn vội vàng hứa hẹn tương lai.
Chỉ là một buổi xem đèn mà thôi.
Thích thì đi.
Không thích thì từ chối.
Không n/ợ nần, cũng chẳng cần phải báo đáp.
Đó mới chính là dáng vẻ một mối qu/an h/ệ nên có khi bắt đầu.
Ngày hội Thượng Nguyên, tôi khoác lên mình chiếc váy dài màu đỏ lựu một lần nữa.
Khi Xuân Đào chải đầu cho tôi, nhìn tôi trong gương đồng, đôi mắt cô ấy bỗng đỏ hoe.
“Tiểu thư lại giống như ngày trước rồi.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Không giống.”
Tôi năm mười bốn tuổi ngây thơ nhiệt huyết, tưởng rằng thích một người là phải dốc hết tất cả.
Tôi năm mười sáu tuổi ngồi trước bàn trang điểm, lần đầu tiên nhận được tin hoãn cưới.
Tôi năm mười chín tuổi vì Lục Hoài Cẩn mà tr/ộm con dấu riêng của cha, rồi lại hối h/ận khôn nguôi sau khi cha đổ b/ệnh.
Tôi năm hai mươi mốt tuổi tỉnh dậy từ cơn mê, quên đi tất cả, nhưng cuối cùng cũng có dũng khí x/é bỏ hôn thư.
Họ đều là tôi.
Tôi không quay về bảy năm trước.
Cũng không để bản thân của bảy năm chờ đợi khổ sở ấy biến mất.
Tôi chỉ là cuối cùng cũng sẵn lòng ôm lấy cô ấy, thừa nhận những vết thương cô ấy từng chịu, tha thứ cho những lỗi lầm cô ấy từng phạm, rồi cùng cô ấy bước tiếp về phía trước.
“Đi thôi, Xuân Đào, đi xem đèn.”