Nếu là ngày thường, Tống Hành Chỉ mà bám đuôi dai dẳng như thế, chắc chắn tôi sẽ gào lại để phân cao thấp với anh ta. Nhưng giờ tôi đang say đến chóng mặt, bị Tống Hành Chỉ gào vào tai lại càng choáng váng hơn. Tôi đành thỏa hiệp: "Huynh đẹp, huynh đẹp nhất được chưa?"

Nói xong, tôi lảo đảo bước ra khỏi phòng: "Ta đi vệ sinh đây..."

Tranh thủ lúc Tống Hành Chỉ chưa kịp gào lên bảo tôi làm mất phong hóa giữa thanh thiên bạch nhật, tôi nhanh chóng đóng sầm cửa lại. Nhắc lại lần nữa, ai thích cái tên ngốc Tống Hành Chỉ này đúng là m/ù mắt.

Giải quyết xong xuôi quay lại, tôi mới phát hiện mình không tìm thấy căn phòng cũ nữa. Mấy cánh cửa ở đây trông y hệt nhau, các bạn ạ! Tôi nhớ hình như là căn thứ mấy từ bên trái sang nhỉ? Thôi mặc kệ, tôi đẩy bừa một cánh cửa rồi bước vào. Ai dè lại nhìn thấy Thẩm Lập và Tống Thanh Hà...

Vừa nhìn thấy họ, nỗi chua xót khó tả trong lòng tôi bỗng trào dâng, đến cả đôi mắt cũng cay xè. Tôi vội vàng bưng chén trà lên uống một ngụm để kìm nén màn sương đang dâng lên trong mắt. Ai ngờ vì say nên tay tôi r/un r/ẩy, làm đổ nửa chén trà còn lại lên người Tống Thanh Hà.

... Đang lúc nơm nớp lo sợ chờ đợi cơn gi/ận dữ của Thẩm Lập, anh lại khẽ nhíu mày, hỏi một câu khó hiểu: "Muội uống rư/ợu rồi à?"

Cái giọng điệu gì thế này! Chỉ cho phép huynh và người tình nhỏ của huynh đến đây ăn cơm, không cho phép ta uống rư/ợu à? Cảm giác chua xót trong mắt tôi càng đậm thêm, tôi sụt sịt mũi, không trả lời mà quay sang xin lỗi Tống Thanh Hà: "Xin lỗi tỷ, Thanh Hà tỷ, muội không cố ý đâu."

"Không sao đâu."

Tống Thanh Hà dịu dàng quá, hèn gì Thẩm Lập lại thích tỷ ấy. Một người hiểu lễ nghĩa như vậy thì mười Hứa Mãn Mãn cũng không sánh bằng.

"Hứa Mãn Mãn, muội đi vệ sinh kiểu gì thế hả?"

Tống Hành Chỉ gào lên xông vào. Thấy Thẩm Lập và Tống Thanh Hà, anh ta cũng ngẩn người. Quả nhiên, tình yêu làm người ta m/ù quá/ng, Tống Hành Chỉ nhìn thấy họ hẹn hò, đ/au lòng đến mức nói năng chẳng thèm suy nghĩ: "Muội... đi vệ sinh ở tận đây sao?"

Thẩm Lập, Hứa Mãn Mãn, Tống Thanh Hà... mọi người nhìn nhau trân trối.

Tôi quay đầu, kéo Tống Hành Chỉ rời đi, ở lại thêm chút nữa chắc tôi khóc mất. Tôi thừa nhận, tôi thích Thẩm Lập rồi, hu hu hu, nhưng nam chính chỉ có thể là của nữ chính, tôi không thể giống Hứa Mãn Mãn trước kia đi phá hoại tình cảm của người ta, sẽ bị đem cho chó ăn mất!

Thế nhưng cái tên ngốc Tống Hành Chỉ này, vì muốn thể hiện trước mặt Tống Thanh Hà, anh ta giữ ch/ặt tôi lại và hỏi: "Muội nói lại lần nữa xem, ta và Thẩm Lập ai đẹp trai hơn?"

Đồ ch*t ti/ệt này! Thật sự là đem lời dạy "thà phá mười ngôi chùa còn hơn phá một cuộc hôn nhân" của tôi vứt cho chó ăn rồi. Giờ tôi chỉ muốn rời khỏi đây thật nhanh, đành nói dối cho qua chuyện: "Huynh huynh huynh, huynh đẹp nhất, huynh là đẹp nhất thiên hạ."

Nhanh lên đi huynh ơi, chân mày Thẩm Lập nhíu ch/ặt đến mức kẹp ch*t người được rồi kìa, huynh không cảm nhận được cái khí trường lạnh lẽo này sao? Ở lại nữa là mất mạng chứ ở đó mà đẹp với chả trai.

Tôi cố hết sức kéo áo Tống Hành Chỉ đi ra ngoài. Ai ngờ Thẩm Lập chặn tôi lại, anh gỡ tay tôi đang nắm áo Tống Hành Chỉ ra rồi nói: "Đi về với ta."

Bốn chữ này lạnh như băng. Tôi vừa mở miệng định phản bác thì đã bị Thẩm Lập ôm ngang eo, bế bổng lên như bế trẻ con. Trước khi đi còn không quên nói một câu: "Xin phép cáo từ."

Sau đó để lại Tống Hành Chỉ đang ngẩn ngơ và Tống Thanh Hà đang nở nụ cười trên môi. Ồ, còn mang theo cả tôi đang ngẩn ngơ nữa.

Ra khỏi Túy Yên Lâu, Thẩm Lập bế tôi lên xe ngựa.

"Haha, ở đây không cần bế đâu, haha."

Tôi khẽ cựa quậy người muốn thoát khỏi Thẩm Lập, không ngờ anh lại siết ch/ặt tay hơn.

"Tại sao không cần bế, vì ta không đẹp trai bằng Tống Hành Chỉ?"

Giọng Thẩm Lập hơi khàn, đôi môi mỏng dán sát vào tai tôi, hơi nóng phả ra khiến tai tôi ngứa ngáy. Tôi khẽ nghiêng đầu giải thích: "Cũng không phải..."

Khoan đã! Hình như tôi hiểu ra rồi. Vì tôi đã nói trước mặt người trong lòng Thẩm Lập rằng tình địch của anh đẹp hơn anh, làm anh không vui. Nhưng Thẩm Lập ngại nói ra nên chỉ có thể lôi tôi đi, dùng cách nói bóng gió để nhắc nhở tôi. Chậc chậc, lòng tự tôn ch*t ti/ệt của đàn ông.

Hiểu ra những khúc mắc này, tôi liền đổi giọng: "Ca ca đừng gi/ận mà, muội biết sai rồi."

Trước đây mỗi khi gây họa, chỉ cần ôm cổ Thẩm Lập làm nũng là anh sẽ giải quyết mọi chuyện cho tôi. Sau khi làm phiền buổi hẹn của Thẩm Lập và Tống Thanh Hà, vì sợ hãi nên đã lâu rồi tôi không dám gần gũi anh, nhưng lần này, tôi liều rồi! Hy vọng Thẩm Lập có thể tha thứ cho mọi chuyện của tôi, lạy trời lạy phật.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Là nữ phụ, tôi không xứng chạm vào nam chính? Nhưng anh ta cứ nhất quyết đòi như vậy

Chương 20
Tôi vốn sinh ra đã có cảm giác xứng đáng cực cao, thứ gì muốn có thì chưa bao giờ là không lấy được. Thế nên sau lần thứ 99 dụ dỗ vị "Phật tử" giới kinh đô thất bại, tôi quyết định dùng biện pháp mạnh, trực tiếp đè ngửa anh ta ra. Nhưng ngay khi tôi dùng còng tay tình thú khóa anh ta vào đầu giường, tôi chợt nghe thấy tiếng lòng của anh ta. 【Vợ hôm nay chủ động quá! Biết thế này mình nên tự còng tay mình lại từ lâu rồi!】【Trên người cô ấy thơm quá... là hoa hồng sao?】【Không được, không được nhìn ngực, nhìn rồi thì đêm nay chắc chắn không nhịn nổi mất...】【Thẩm Xác, mẹ kiếp, nhịn đi! Bây giờ mà chiều theo cô ấy thì sau này cô ấy sẽ thấy mình quá dễ dãi mà không biết trân trọng đâu!】 Động tác của tôi khựng lại, ngẩng đầu nhìn Thẩm Xác. Anh ta mím chặt môi, sắc mặt lạnh lùng, trông như một người đàn ông giữ gìn trinh tiết thà chết không khuất phục. Thế nhưng, tiếng lòng trong đầu anh ta vẫn đang điên cuồng chạy chữ.
Tình cảm
0