Kể từ đó, Tào Nhượng không bao giờ có được một giấc ngủ yên ổn.
Ban ngày, hắn còn có thể miễn cưỡng giữ vẻ bình tĩnh.
Nhưng cứ đến đêm, Chiêu Ninh lại xuất hiện bên cạnh hắn.
Có khi đứng dưới chân giường.
Có khi nằm bò trên xà nhà.
Thường thấy nhất là cảnh nàng ngồi trước gương đồng, từng cây từng cây kim vàng cắm trên tâm khẩu được rút ra.
Mỗi khi một cây kim bị rút, trên ngựk Tào Nhượng lại xuất hiện một lỗ m/áu tương tự.
Thái y đã kiểm tra cho hắn.
Nhưng không tài nào tìm ra nguyên nhân b/ệnh.
Khi ngọn đèn tục mệnh đầu tiên tắt ngấm, cả hoàng cung vang lên một tiếng chuông trầm đục.
Tào Nhượng nhân lúc hỗn lo/ạn xô ngã Cố Huyền Âm, xoay người chạy trốn khỏi Trích Tinh Đài.
Cố Huyền Âm không đuổi theo.
Nàng nhìn ngọn đèn đã tắt, khóe môi ngược lại lộ ra một nụ cười.
Tôi bỗng chốc hiểu ra.
Tào Nhượng có thể chạy thoát là do nàng cố ý.
Hoàng đế nhanh chóng được đưa vào tẩm điện.
Chỉ trong nửa canh giờ, ông ta đã già đi mười tuổi.
Tóc tai trở nên bạc trắng, trên mặt cũng đầy rẫy nếp nhăn.
Ông ta nằm trên giường, gi/ận dữ đ/ập vỡ bát th/uốc.
“Quốc sư!”
“Tại sao đèn tục mệnh của trẫm lại tắt?”
Cố Huyền Âm quỳ trước giường.
“Tào Nhượng đã h/ủy ho/ại vật dẫn m/áu.”
“Hắn còn đích thân thừa nhận, công chúa Chiêu Ninh là do hắn dùng thất tinh châm h/ãm h/ại mà ch*t.”
Đồng tử hoàng đế co rút dữ dội.
“Hồ đồ!”
“Tào Nhượng trung thành tận tụy với trẫm, sao có thể mưu hại công chúa?”
Cố Huyền Âm lấy ra một lá bùa lưu âm.
Trong lá bùa truyền ra giọng nói đầy sợ hãi của Tào Nhượng.
“Công chúa có phượng mệnh, là vật dẫn luyện đan tốt nhất...”
“Ngỗ tác Giang nhận ra đan sa, nếu không trừ khử hắn, bí mật sẽ không giấu được...”
Trong tẩm điện im phăng phắc.
Sắc mặt hoàng đế ngày càng khó coi.
Ông ta tất nhiên biết những gì Tào Nhượng nói đều là thật.
Nhưng ông ta không thể thừa nhận.
Một khi thừa nhận, thế nhân sẽ biết ông ta vì trường sinh mà hại ch*t con gái ruột, lại còn gi*t tôi diệt khẩu.
Hoàng đế im lặng một lúc, đột nhiên hạ lệnh:
“Tào Nhượng mưu hại Chiêu Ninh, vu oan người vô tội, lập tức bắt giữ.”
“Dù sống hay ch*t, cũng phải mang hắn về đây!”
Cố Huyền Âm cúi đầu.
“Bệ hạ thánh minh.”
Sau khi ra khỏi tẩm điện, tôi đi theo bên cạnh nàng.
“Nàng sớm đã biết hoàng đế sẽ đổ hết tội lỗi lên đầu Tào Nhượng.”
Cố Huyền Âm như cảm nhận được điều gì, quay đầu nhìn lại.
Nàng dừng chân dưới hành lang, nhìn bầu trời âm u.
“Một kẻ vẫn chưa đủ.”
“Những kẻ đã hại chàng, không một ai thoát được.”
Đêm đó, Tào Nhượng chạy trốn vào một lò đan bỏ hoang phía Tây thành.
Đó từng là nơi hoàng đế bí mật luyện trường sinh đan.
Dưới lò đan ch/ôn vùi hàng chục th* th/ể.
Xuân Đào, cũng ở trong số đó.
Tào Nhượng phóng hỏa đ/ốt lò đan, muốn biến bằng chứng cuối cùng thành tro bụi.
Nhưng lửa vừa bùng lên, ngoài cửa cung đã vang lên tiếng bước chân đều đặn.
Cố Huyền Âm dẫn hoàng đế, tông thất và các đại thần trong triều đứng ngoài cửa.
Hoàng đế mặt mày xanh mét.
“Đây là nơi nào?”
Cố Huyền Âm nhìn về phía lò đan đang ch/áy ngùn ngụt.
“Bệ hạ chẳng phải luôn muốn biết kẻ nào đang quấy nhiễu quốc vận Đại Ung sao?”
“Câu trả lời, nằm ở bên trong.”
Đúng lúc này, một kẻ toàn thân bốc ch/áy lao ra từ trong lò đan.
Chính là Tào Nhượng.
Hắn ngã xuống trước mặt hoàng đế, đ/au đớn lăn lộn.
H/ồn phách Chiêu Ninh đứng sau lưng hắn, đôi tay đ/è ch/ặt lấy vai hắn.
Tào Nhượng nhìn hoàng đế, đột nhiên cười lớn.
“Bệ hạ, nô tài không giữ được bí mật nữa rồi.”
“Những người phụ nữ bị móc tim kia--”
“Đều là do chính tay người chọn cả đấy!”
Lời Tào Nhượng vừa dứt, tất cả mọi người đều nhìn về phía hoàng đế.
Hoàng đế tái mặt.
“đi/ên rồi.”
“Tên nô tài này đi/ên rồi!”
Ông ta chỉ vào Tào Nhượng, nghiêm giọng ra lệnh cho cấm quân:
“Còn không mau bắt hắn lại!”
Hai thị vệ tiến lên đ/è Tào Nhượng xuống.
Lửa trên người Tào Nhượng đã được dập tắt.
Khuôn mặt hắn bị đ/ốt đến mức m/áu th!t lẫn lộn, vẫn còn đang cười.
“Bệ hạ, người sợ cái gì?”
“Chẳng phải người nói, chỉ cần luyện được trường sinh đan, ch*t vài kẻ thấp kém cũng chẳng đáng là bao sao?”
Hoàng đế vớ lấy thanh ki/ếm bên hông thị vệ, đích thân gi*t ch*t hắn.
Nửa đêm, Cố Huyền Âm nhìn hương lư, khẽ nói:
“Còn lại hai kẻ.”
Tôi biết nàng đang nói đến ai.
Hoàng đế.
Và Tạ Lâm Chu.
Tôi đang cảm thấy nghi hoặc, cửa phòng bỗng bị đẩy ra.
Tạ Lâm Chu đứng ngoài cửa với thần sắc lạnh lùng.
Trong tay chàng cầm bức tranh chiêu h/ồn trận mà Cố Huyền Âm giấu trong mật thất.
“Sư tỷ, tỷ không thể thắp đèn tục mệnh nữa.”
“Cứ tiếp tục thế này, Đại Ung sẽ vo/ng.”
Cố Huyền Âm nhìn chàng.
“Đặt trận đồ xuống.”
Tạ Lâm Chu nắm ch/ặt trận đồ.
“Ta đã nói hết mọi chuyện cho bệ hạ rồi.”
“Cấm quân đang trên đường tới.”
“Sư tỷ, đi cùng ta.”
“Chỉ cần tỷ chịu từ bỏ Giang Nghiên Xuyên, ta sẽ đưa tỷ về Vu Sơn.”