Cuối cùng tôi nhắc nhở:
"Sếp, nếu tôi nhớ không lầm, đây là bản thiết kế do chính tay anh vẽ."
Giải Quan Thành cứng họng.
Hắn không còn gì để nói, cũng chẳng còn lý lẽ gì nữa.
"Mà sếp này, tại sao lại là màu đỏ?"
Nghe thấy câu hỏi này, Giải Quan Thành nhìn tôi đầy khó hiểu.
"Không phải cô nói thích màu đỏ sao?"
Tay tôi siết ch/ặt lại.
Tôi liếc nhìn hắn, rồi bình thản dời tầm mắt đi chỗ khác.
"Thật ra cũng không thích đến mức đó."
Vì dời tầm mắt nên tôi không nhìn thấy biểu cảm của hắn, chỉ cảm thấy hắn đã im lặng một hồi lâu, đến khi mở miệng lần nữa, giọng nói đã không còn chút cảm xúc nào.
"Không thích thì vứt đi."
Thế là cuối cùng tôi vẫn không thể mặc được chiếc váy cao cấp đó.
Tôi đành mặc chiếc váy kiểu dáng tương tự bạch nguyệt quang mà mình đã m/ua trước đó.
Tuy cũng rất đẹp, nhưng luôn thiếu đi một chút sự kinh diễm.
Không còn cách nào khác.
Lệnh của sếp chính là phương hướng của sự sống.
Buổi dạ tiệc này là tiệc sinh nhật con gái của một vị tổng giám đốc nào đó, nam chính Trình Tử An bắt buộc phải có mặt, Giải Quan Thành chính là muốn thông qua cơ hội này mà đưa tôi đến trước mặt Trình Tử An.
Trên đường lái xe đến đó, Giải Quan Thành cứ nhìn điện thoại rồi nhìn tôi, lại nhìn tôi rồi nhìn điện thoại.
Vì tác phong chuyên nghiệp, tôi bắt đầu nhập vai ngay lúc này, nở một nụ cười yếu đuối như nước lọc.
"Sao thế sếp? Trên lưng anh có bọ chét à?"
Sắc mặt Giải Quan Thành đen lại, bắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
"...Lát nữa nếu không cần nói thì đừng nói gì cả."
"Vâng sếp."
Tôi giữ nụ cười yếu đuối.
"Em biết rồi, không nói gì cả, cứ nói là em lại không giống cô ấy nữa."
Giải Quan Thành siết ch/ặt nắm đ/ấm.
Xe Rolls-Royce kéo dài quả nhiên rất thoải mái, không chỉ rộng rãi mà tốc độ còn nhanh, chẳng mấy chốc đã đến địa điểm tổ chức tiệc.
Lúc sắp xuống xe, Giải Quan Thành đột nhiên kéo tôi lại.
Tôi khó hiểu quay đầu nhìn, hắn tránh né ánh mắt tôi.
"Nếu cô không muốn đi, bây giờ vẫn có thể từ bỏ."
Lòng tôi xao động, dần hiểu ra ý hắn.
Tôi do dự nắm lấy tay hắn.
Tay Giải Quan Thành rất lạnh, lúc bị tôi nắm lấy còn khẽ run lên.
Hắn đang căng thẳng.
Phát hiện ra điều này, tôi không khỏi lo lắng.
"Sao thế? Công ty sắp phá sản rồi à, anh không còn tiền trả nốt số còn lại sao?"
Giải Quan Thành khựng lại, mạnh mẽ rút tay về, giọng điệu cũng trở nên cứng nhắc.
"Xuống xe."
Thấy hắn trở lại bình thường, tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Có tiền trả nốt là được rồi.
Bận rộn hai tháng trời, chính là vì ngày hôm nay.
Sau khi xuống xe, tôi hít sâu một hơi, như người lính chuẩn bị xuất kích.
Giải Quan Thành đưa tay ra cho tôi khoác, đồng thời thì thầm nhắc nhở bên tai tôi.
"Thắng hay thua đều trông cậy vào hôm nay đấy."
Tôi khẽ gật đầu, trong lòng cảm thán.
Thế thì chắc chắn là thua rồi.
Dù sao tôi cũng biết kịch bản mà.
Việc tôi cần làm là phát triển theo đúng cốt truyện gốc, quyến rũ nam chính thất bại trong buổi tiệc, sau đó bị nam chính nổi gi/ận đuổi ra khỏi nước.
Tất nhiên, trên bề mặt là bị trục xuất, thực tế là tôi cầm tiền ki/ếm được thời gian qua rồi cao chạy xa bay ngay lập tức.
Những tình tiết sau đó chẳng liên quan gì đến tôi nữa.
Giải Quan Thành cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Sau khi vào tiệc, Giải Quan Thành cho tôi một ánh mắt, tôi lập tức hiểu ý hắn, rời khỏi hắn rồi đi đến khu vực đồ ăn.
Phải ăn no mới có sức làm việc chứ.
Đôi khi phải thán phục sức mạnh của kịch bản, tôi còn chưa ăn được hai miếng thì bên cạnh đã có người đứng.
"Nhan Nhan...?"
Tôi suýt chút nữa nghẹn miếng bánh kem, vội vàng quay đầu lại.
Chà, nhan sắc này chỉ kém Giải Quan Thành một chút xíu thôi.
Đây chắc là nam chính rồi.
Nhìn thấy tôi quay đầu, nam chính thoáng vẻ thất vọng, sau đó nở một nụ cười lịch thiệp.
"Xin lỗi, tôi nhận nhầm người."
"Không sao."
Tôi nặn ra nụ cười đã tập luyện bấy lâu, không dấu vết lau đi vệt kem dính trên tay.
Anh ta tiếp tục hỏi: "Tôi là Trình Tử An, tôi nên gọi cô là gì?"
Tôi: ?
Không phải chứ, kịch bản không phải là tôi quyến rũ nam chính sao, sao nam chính này trông có vẻ vồ vập thế nhỉ?
Trong lòng tôi thắc mắc, nhưng khuôn mặt vẫn tỏ vẻ yếu đuối.
"Chào anh, tôi là Quan Diệu Diệu."
"Diệu Diệu." Anh ta không chút khách sáo mà gọi một cách thân mật.
"Tôi có thể mời cô một điệu nhảy không?"
...?
Phát triển nhanh thế sao?
Tôi lén liếc nhìn Giải Quan Thành đang xã giao đằng xa, rồi vẫn đặt tay vào tay Trình Tử An.
Ch*t thì ch*t, dù sao cũng chỉ có lần này thôi.
Nhạc nhảy rất hay, Trình Tử An nhảy cũng rất đẹp.
Điểm duy nhất không ổn là không biết tại sao, tôi cứ cảm thấy sau lưng lành lạnh.
Theo nhịp điệu ngày càng sôi động, Trình Tử An quay tôi ngày càng nhanh, tôi dù sao cũng là kẻ tay ngang, chẳng được mấy vòng đã thấy chóng mặt, được anh ta đỡ lấy trong lòng.
Tôi tuy chóng mặt nhưng vẫn cứng đờ người, không dấu vết lùi lại một chút, nhưng lại bị Trình Tử An kéo ngược trở lại.
Tay anh ta đặt lên eo tôi.
Tôi hít một hơi lạnh.