Cô sốt ba mươi tám độ năm, nhờ Lục Kình đi m/ua th/uốc, hắn bảo bóng đèn nhà An Trĩ bị hỏng, hắn đang sửa, bảo cô tự đặt đồ ăn ngoài.
Cô đặt bánh kem mừng sinh nhật, dặn hắn xong việc thì về sớm, hắn cũng nói An Trĩ chuyển nhà bận không xuể, hắn phải sang giúp.
Lần nào, hắn cũng không chút do dự mà chọn An Trĩ.
An Trĩ khoác chiếc áo khoác đó lên người, lúc này mới muộn màng nhìn Giang Trì Uẩn một cái:
“Uẩn Uẩn, trên người cậu cũng là đồ ngủ nhỉ, hay là cho cậu mặc nhé.”
Miệng cô ấy nói vậy, nhưng hoàn toàn không có ý định cởi áo khoác ra.
Giang Trì Uẩn nhìn cô ấy, bình tĩnh lên tiếng:
“Được thôi, đưa cho tôi đi.”
An Trĩ sững người.
Cô ấy chỉ nói khách sáo vậy thôi, không ngờ Giang Trì Uẩn lại đòi thật.
Cô ấy vô thức nhìn Lục Kình, im lặng vài giây mới gượng gạo nặn ra một nụ cười, đưa tay định cởi cúc áo.
Lục Kình đưa tay giữ ch/ặt cổ tay cô ấy, nhìn Giang Trì Uẩn với vẻ không tán đồng.
“Thể chất của cô vốn rất tốt, chuyện này cũng phải tranh giành với cô ấy sao?”
“Nếu cô ấy bị cảm lạnh, lại lây sang cho cô thì sao.”
Nói xong, hắn tự tay giúp An Trĩ cài lại cúc áo.
Giang Trì Uẩn thu hết những tương tác thân mật đó vào tầm mắt, nhưng trong lòng lại kỳ lạ thay không hề dấy lên chút gợn sóng nào.
Năm đó khi một nhóm thú nô được đưa đến nhà họ Giang, Lục Kình là kẻ yếu nhất trong số đó.
Vì còn nhỏ, năng lực kém, hắn thường xuyên bị các thú nô khác dồn vào góc cư/ớp thức ăn, gi/ật đuôi.
Thậm chí có lần còn bị nh/ốt vào kho đông lạnh.
Cô nhận được tin liền đi c/ứu hắn, nhưng cũng vô tình bị nh/ốt bên trong.
Khi ấy, cô không chút suy nghĩ liền cởi hết áo khoác ngoài quấn lên người hắn, ôm ch/ặt hắn vào lòng.
Bởi cô biết, sói con chưa trưởng thành không chịu nổi cái lạnh, sẽ để lại di chứng cả đời.
Đến khi được người ta tìm thấy, cô đã lạnh đến mức ý thức mơ hồ.
Sau khi ra ngoài, cô đổ b/ệnh một trận nặng, từ đó về sau cứ mỗi lần trở trời chuyển mùa là lại sốt ho, chỉ cần một chút gió máy là đổ b/ệnh.
Mỗi tháng đều phải nhờ Lục Kình dùng năng lượng của thương lang để điều dưỡng một lần mới có thể chống đỡ được.
Thế mà cứ đứng trước mặt An Trĩ, hắn lại quên sạch sành sanh.
Giang Trì Uẩn nhìn đôi tai sói rủ xuống của Lục Kình, và trạng thái hoàn toàn không phòng bị trước mặt An Trĩ, đến cả sức để tức gi/ận cô cũng chẳng còn.
Thôi vậy.
Cô nghĩ thông suốt rồi, thứ phải tranh giành mới có được thì chẳng có nghĩa lý gì.
Đã không dạy được con sói này, vậy thì cô đổi con khác.
Cô quay người bước đi, không ngoảnh đầu lại để lại một câu:
“Có lẽ vẫn còn dư chấn, đi lánh nạn ở khu an toàn của các anh đi.”
Lối vào khu an toàn của thú nhân nằm ở tầng hầm B1, Giang Trì Uẩn đứng ở cửa đợi Lục Kình đến mở.
Nhưng An Trĩ đi từ phía sau cô tới, thạo đường quen lối nhấn vào một chỗ, rồi chớp chớp mắt trước camera.
Tiếng cạch vang lên, cửa mở ra.
Cô ấy bước vào trước.
Các thú nhân bên trong nhìn thấy cô ấy, nhao nhao chào hỏi:
“Tiểu Trĩ đến rồi à?”
“Thế Lục Kình cũng đến hả? Hai người đúng là hình với bóng nhỉ.”
Một thiếu niên thú nhân cười hì hì tiến lại gần: “Lục ca, lại dẫn chị dâu đến chơi à?”
An Trĩ cười vỗ vào đầu cậu thiếu niên kia một cái: “Đừng có gọi bậy, chị dâu chính chủ ở đây này.”
Giang Trì Uẩn nhìn An Trĩ chào hỏi thân thiết khắp nơi, cuối cùng cũng lên tiếng:
“An Trĩ, cậu đến đây nhiều lần rồi sao?”
An Trĩ còn chưa kịp nói, Lục Kình đi theo phía sau đã tiếp lời:
“Cô biết mà, bố cô ấy sau khi uống rư/ợu hay động tay động chân, cô ấy là con gái nhỏ, những lúc như thế đành đến tìm tôi, tôi bèn đưa cô ấy đến đây lánh nạn.”
Giang Trì Uẩn nghe xong, chỉ thấy một sự hoang đường.
Cô đã nói với Lục Kình rất nhiều lần rằng cô muốn đến đây xem thử.
Vì nơi này mới là thế giới thực sự của thú nhân, là vùng an toàn và nhà thực sự trong thâm tâm họ.
Cô muốn tìm hiểu bạn bè của hắn nhiều hơn, muốn hiểu cuộc sống của hắn.
Nhưng lần nào hắn cũng từ chối.
Hắn nói nơi này không có gì vui, nói người ngoài không được tự tiện ra vào, đưa ra đủ loại lý do.
Cho nên cô chưa từng đến đây.
Giang Trì Uẩn khẽ thở hắt ra, bình tĩnh nói:
“Tôi từng nói với An Trĩ, chuyện như thế này có thể gọi điện trực tiếp cho tôi, tôi cũng đã đưa chìa khóa nhà tôi cho cậu ấy--”
Lời còn chưa dứt, trong góc tối bỗng vang lên một tiếng gầm rú.
Một con thú nhân biến dị không biết từ đâu lao ra, đôi mắt đỏ ngầu, đang lao thẳng về phía họ.
Giang Trì Uẩn chưa kịp phản ứng, đã bị Lục Kình ôm ch/ặt vào lòng bảo vệ.
Bả vai hắn bị móng vuốt sắc nhọn rạ/ch một đường, m/áu tươi tuôn trào.
Giang Trì Uẩn ch*t lặng tại chỗ, nhìn vết thương trên vai hắn, đại n/ão trống rỗng.
Con thú nhân kia gặp phải vật cản, liền quay sang vồ lấy An Trĩ.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, An Trĩ gi/ật lấy một sợi dây chuyền trên cổ.
Phía dưới dây chuyền treo một viên tinh thể, đang tỏa ra ánh sáng mờ nhạt.