Tôi vốn phản ứng chậm chạp, người xung quanh đều cười tôi ngốc.
Trong một buổi họp lớp, tôi vào nhầm phòng, vô tình đụng độ nữ tổng tài hào môn Nhan Dạ Tịch đang bị hạ th/uốc.
Đến khi tôi kịp phản ứng, chúng tôi đã...
Sau sự việc đó, chúng tôi kết hôn. Sau khi cưới, cô ấy luôn nhượng bộ tôi, ai cũng nói tôi là kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc.
Cho đến khi cô ấy lâm b/ệnh nặng, thoi thóp nắm lấy tay tôi, hơi thở yếu ớt:
“Nếu có kiếp sau…”
Lời chưa dứt, cô ấy đã đột ngột qu/a đ/ời, nhắm mắt không yên.
Đúng lúc tôi đang đ/au đớn khôn cùng, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận chạy ngang:
【Nam phụ có thể đi ch*t được không, làm lỡ dở cả đời của nam nữ chính】
【Trong lòng nữ chính chỉ có nam chính là ánh trăng sáng, nam phụ không hề nhận ra nữ chính không yêu mình sao】
Tôi sững sờ hồi lâu.
Kết hôn mấy chục năm, cô ấy quả thực rất ít khi cười với tôi.
Thì ra vinh hoa phú quý tôi đang sở hữu, chẳng qua chỉ là chiếm lấy tổ chim của người khác.
Nhắm mắt mở ra lần nữa, tôi đã quay về cái ngày vào nhầm phòng đó.
1.
“Chúng ta kết hôn đi.”
Giọng của Nhan Dạ Tịch vang lên trên đỉnh đầu.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Trước mắt vẫn còn lấp lánh ánh đèn lạnh lẽo của phòng chăm sóc đặc biệt.
Cô ấy nằm trên giường b/ệnh, bàn tay g/ầy chỉ còn trơ xươ/ng, nắm ch/ặt cổ tay tôi không buông.
Hơi thở yếu ớt rặn ra nửa câu “Nếu có kiếp sau”.
Chưa kịp nhắm mắt, cô ấy đã ngừng thở.
Ba mươi năm hôn nhân.
Tôi vẫn luôn tưởng rằng đó là vì cô ấy không nỡ rời xa tôi.
Nhan Dạ Tịch ngồi trên ghế sofa, cúc áo sơ mi bung mất hai chiếc.
Vành tai vẫn còn ửng đỏ vì mới tỉnh dậy, cô ấy nhíu mày nhìn tôi, như thể không hài lòng vì tôi mãi không đáp lời.
Tôi chậm chạp lắc đầu.
“Không cần đâu. Thực sự thấy áy náy thì cô đưa tiền cho tôi là được.”
Kiếp trước sống an nhàn đã quen.
Kiếp này không chịu nổi khổ, xin một khoản tiền dưỡng già cũng chẳng quá đáng.
Nhan Dạ Tịch rõ ràng đã sững sờ.
Bình luận lập tức trôi qua:
【Làm cái gì vậy? Nam phụ lại trọng sinh vào đúng lúc này, CP của tôi sắp BE rồi】
【?? Nam phụ này thay tính đổi nết rồi à? Coi như hắn có tự biết mình】
“Anh biết tôi là ai không?”
Tôi chống tay ngồi dậy.
“Sao? Cô muốn quỵt n/ợ à?”
Sắc mặt Nhan Dạ Tịch lạnh đi ngay lập tức.
Cô ấy rút một chiếc thẻ đen từ trong ví đưa tới.
Đầu ngón tay thon dài rõ ràng, tỏa ra ánh sáng trắng lạnh lẽo.
“Không có mật khẩu.”
Khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào chiếc thẻ đen.
Sống mũi tôi hơi cay cay.
Kiếp trước tôi chính là cầm chiếc thẻ này, làm một ông Nhan được người người ngưỡng m/ộ suốt ba mươi năm.
Ăn mặc dùng toàn đồ tốt nhất.
Ngay cả khoản trợ cấp cho bố tôi khi được bình chọn là giáo viên đặc cấp, cũng là cô ấy âm thầm nhờ người quyên góp.
Nhưng tất cả những thứ đó không phải của tôi.
“Tôi có thể quẹt bao nhiêu?”
“Tùy anh.” Cô ấy ngập ngừng, “Anh tên gì?”
Tôi không trả lời.
Nhét thẻ vào túi áo khoác, vơ lấy chiếc túi trên ghế sofa rồi đi thẳng ra cửa.
“Tôi sẽ không quẹt bừa đâu, tạm biệt.”
Đèn hành lang câu lạc bộ làm mắt tôi hoa lên.
Với bộ dạng hiện tại của tôi, họp lớp chắc chắn là không đi được rồi.
Tôi cầm thẻ đi về phía ga tàu điện ngầm, điện thoại của bố tôi vừa vặn gọi tới.
“Hành Tri à, uống ít rư/ợu thôi, đầu óc con vốn đã chậm, uống nhiều vào bị người ta b/án sang Myanmar cũng không biết đâu.”
“Yên tâm đi bố, con đi rồi.”
Bố tôi sững sờ.
“Mới mấy giờ? Họp lớp mà con chỉ ghé qua chào hỏi thôi à?”
“Công ty tăng ca.”
“Con là lễ tân thì tăng ca cái gì?”
“Là lễ tân hành chính.” Tôi nghiêm túc đính chính.
Bố tôi hết cách, lải nhải dặn dò vài câu chú ý sức khỏe rồi cúp máy.
Ngày hôm sau tôi đến công ty ngồi lễ tân đúng giờ.
Tôi sợ viết tiểu thuyết toàn thời gian sẽ ch*t đói, nên tìm một công việc “kiêm nhiệm” là lễ tân.
Việc ít, không ai quản, tiện cho tôi tranh thủ viết bản thảo.
Theo quỹ đạo kiếp trước, vài ngày nữa là tôi bị sa thải.
HR nói công ty làm ăn không tốt.
Đang do dự có nên chủ động nghỉ việc không.
Nghĩ lại thôi vậy.
Bị sa thải thì có N+1, chủ động nghỉ việc thì không có lấy một xu, không đáng.
Ngón tay vừa gõ xong một đoạn cốt truyện tiểu thuyết.
Tiếng giày cao gót nện trên sàn đ/á hoa cương dừng lại ở quầy lễ tân.
Tôi phản ứng mất hai giây mới đứng dậy.
“Chào cô, xin hỏi cô có… lịch hẹn không?”
Ngẩng đầu lên thì chạm vào ánh mắt của Nhan Dạ Tịch.
Cô ấy mặc một bộ váy vest đen, phía sau là trợ lý Văn Lâm, khí chất lạnh đến mức nhiệt độ khu vực lễ tân giảm xuống hai độ.
Bình luận lập tức tràn tới:
【Tổng giám đốc Nhan đến để thu m/ua công ty, nam phụ sẽ không tưởng là đến tìm mình chứ】
【Cái tên lễ tân ngốc nghếch kia nhìn tổng giám đốc Nhan đến ngẩn người, cũng không tự soi gương xem mình có xứng không】
Ồ.
Thì ra công ty sắp bị thu m/ua nên mới c/ắt giảm nhân sự.
Tôi đột nhiên thấy không còn đ/au lòng đến vậy nữa.
“Tìm ông Trương của các cô.” Văn Lâm lên tiếng trước, mỉm cười.
Tôi ngơ ngác gật đầu, dẫn họ đi về phía phòng tiếp khách.
Lúc rót nước thì nghe thấy Văn Lâm thì thầm với Nhan Dạ Tịch.