Trời vừa hửng sáng, anh ấy đã rón rén thức dậy.
Tôi giả vờ ngủ, nheo mắt nhìn anh.
Anh nhẹ nhàng đi vào bếp, nấu cháo, rán trứng, hâm nóng bánh bao.
Sau đó vội vàng ăn phần của mình, rồi để phần của tôi trong nồi giữ ấm.
Anh đi đến cửa, lại quay trở lại, hôn nhẹ lên trán tôi, rất khẽ.
Sau khi cửa đóng lại, tôi đợi vài phút rồi lập tức bật dậy.
Không kịp ăn sáng, tôi đeo khẩu trang chạy ra hiệu th/uốc m/ua hai loại que thử th/ai khác nhau.
Về nhà chui tọt vào nhà vệ sinh, tay run đến mức suýt không mở nổi bao bì.
Những phút chờ đợi đó là những phút dài nhất trong cuộc đời tôi.
Hai vạch.
Cả hai cái đều hai vạch.
Tôi ngồi trên bồn cầu, chân mềm nhũn đến mức không đứng dậy nổi.
Thật sự có th/ai rồi.
Những gì bình luận nói đều là thật.
【Đã bảo mà, có th/ai là cái chắc!】
【Nữ chính Lâm Tri Diên sắp đến nơi rồi kìa.】
【Ngày tháng tốt đẹp của nữ phụ sắp hết rồi, nam chính vừa khôi phục trí nhớ là người đầu tiên đ/á cô ta, ai bảo cô ta lừa nam chính lâu như vậy.】
Tôi chợt nhớ lại cảnh lần đầu gặp Lục Trầm Chu.
Anh ấy gặp t/ai n/ạn ở công trường, được đưa đến b/ệnh viện, sau gáy đầy m/áu.
Nhưng gương mặt đó, khí chất đó, nhìn là biết không phải người bình thường.
Tôi bị m/a xui q/uỷ khiến, nói với anh ấy khi anh vừa tỉnh lại:
"Năm vạn tiền viện phí là tôi đóng đấy, tôi là ân nhân c/ứu mạng của anh."
Tôi cứ tưởng anh sẽ cảm kích đến rơi nước mắt, cho tôi vài trăm nghìn thậm chí cả triệu tiền báo đáp.
Kết quả anh thật thà nói:
"Cảm ơn cô, nhưng tôi chỉ là người khuân gạch ở công trường thôi... Tôi sẽ cố gắng trả lại tiền cho cô."
Lúc đó tôi ngẩn người.
Nhưng gương mặt anh ấy quá đẹp trai, lại còn phục tùng tôi mọi việc, qua lại vài lần, chúng tôi thành đôi.
Sau đó tôi bỏ việc y tá, được anh ấy nuôi.
Tôi chê anh nghèo, ngày nào cũng m/ắng anh, bắt anh làm việc này việc nọ, hơi tí là bảo anh "cút ra ngoài".
Anh chưa bao giờ nói một chữ "không".
Bây giờ nghĩ lại, tôi đối xử với anh tệ như vậy, sao anh còn có thể đối xử tốt với tôi đến thế?
Tôi ôm mặt, khóc không thành tiếng.
【Giờ mới biết khóc à? Trước đó đi đâu rồi.
【Nữ phụ cũng đáng thương, hư vinh nhất thời sướng, nhưng lò hỏa táng thì không tránh được đâu.】
Tôi từ nhà vệ sinh đi ra, rửa mặt, nhìn mình trong gương với đôi mắt sưng đỏ.
Không được, tôi không thể ngồi chờ ch*t.
Bình luận nói tôi "dựa vào cái bụng để làm lo/ạn, ch*t bám dai dẳng", vậy thì tôi sẽ không làm lo/ạn, không ch*t bám nữa.
Tôi phải tìm cách sống sót, còn phải giữ lấy đứa bé.
Nhưng... Lục Trầm Chu sau khi khôi phục trí nhớ, liệu có còn tốt với kẻ lừa dối anh như tôi không?
Tôi ngồi bên giường ngẩn người, chợt nhớ đến những lời m/ắng nhiếc anh trước đây.
"Anh chỉ là đồ phế thải", "Tôi m/ù mắt mới theo anh", "Cả đời này anh cũng không m/ua nổi nhà".
Lúc đó anh chỉ im lặng, rồi càng làm việc cật lực hơn, khuân gạch, chạy shipper.
Tôi ôm ngựk, nơi đó đ/au nhói.
Chiều đến, tôi cố gượng dậy ra ngoài m/ua đồ ăn, muốn học cách nấu nướng.
Trước đây toàn là Lục Trầm Chu về nấu, tôi còn chẳng thèm bước chân vào bếp.
Loay hoay suốt hai tiếng, xào được đĩa rau xanh đen ngòm, canh cà chua trứng thì mặn đến đắng ngắt.
Cuối cùng tôi đành nấu hai gói mì tôm, thêm quả trứng ốp, coi như tạm là bữa tối.
Lục Trầm Chu tối về, thấy căn nhà được dọn dẹp, lại thấy trên bàn bày mì tôm và hai món "ẩm thực đen tối", cả người sững sờ.
"Em... làm à?" Giọng anh căng cứng.
Tôi cúi đầu: "Ừm, anh nếm thử đi."
Anh cầm đũa, ăn một miếng rau xanh đen ngòm kia, mặt không đổi sắc nuốt xuống: "Ngon lắm."
Sống mũi tôi cay cay, suýt nữa bật khóc.
Anh đặt đũa xuống, nhíu mày nhìn tay tôi: "Sau này đừng làm nữa, đợi anh về làm là được."
Tôi lắc đầu nguầy nguậy: "Không thể để anh làm hết mọi việc... Anh khuân gạch đã mệt lắm rồi."
Lục Trầm Chu im lặng vài giây, đột nhiên nắm lấy tay tôi: "Rốt cuộc em bị sao vậy?"
【Nam chính không được chạm vào cô ta!】
【Nữ phụ này đột nhiên như thông suốt ấy nhỉ, giờ lại giả vờ thế này?】
【Dù có vậy cũng không thay đổi được sự thật là cô ta lừa nam chính, nam chính khôi phục trí nhớ chắc chắn sẽ tính sổ với cô ta!】
Tôi sợ hãi rút tay về: "Không, không có gì."
Anh nhìn tôi, trong ánh mắt có sự xót xa, có nghi ngờ, và cả một loại cảm xúc mà tôi không gọi tên được.
Tôi ngồi đứng không yên, sợ anh nhìn ra điều gì đó.
3.
Những ngày tiếp theo, tôi như biến thành một người khác.
Không còn ngủ nướng đến tận trưa, mà dậy sớm ăn sáng cùng Lục Trầm Chu.
Anh đi làm rồi tôi giặt quần áo, mặc dù làm hỏng một bộ đồ công nhân của anh, rồi thử học nấu ăn, mặc dù vẫn là một thảm họa.
Lục Trầm Chu mỗi lần về, đều lặng lẽ nhận lấy việc trong tay tôi, ấn tôi xuống sofa:
"Nghỉ ngơi đi, để anh làm."
【Giả vờ hiền thục cái gì chứ, trước đây lúc đá/nh m/ắng nam chính sao không nghĩ đến việc tốt với anh ấy?】