Tôi nhìn chằm chằm vào Nguyễn Khê Nguyệt đang không ngừng s/ỉ nh/ục mình, nhưng Lục Cảnh Hằng vẫn bất động như núi. Thậm chí, ánh mắt anh ta nhìn tôi còn đầy vẻ cợt nhả và mỉa mai.

Nhìn kìa, Lục gia có thể đi đến bước đường phá sản, đúng là do họ tự gieo gió gặt bão. Đến nước này rồi mà vẫn tưởng rằng sau khi đ/á tôi đi là có thể làm cho Lục gia huy hoàng trở lại. Thật nực cười!

Thấy ánh mắt tôi nhìn mình đầy vẻ châm chọc, Lục Cảnh Hằng trầm mặt xuống:

"Cô dù có nhìn tôi thế nào đi nữa, tôi cũng không nhường cô đâu."

"Thay vì ở đây kéo dài thời gian, chi bằng hãy nghĩ xem sau khi thua, cô định lấy đâu ra số tiền cược gấp đôi đó."

"Nếu cô thật sự không lấy ra được, tôi có thể cùng cô một chuyến về nhà họ Tô, chỉ là không biết họ có chịu giúp cô chi trả hay không thôi."

Vừa dứt lời, đứa bé trong bụng tôi lập tức trầm giọng xuống:

【Hừ, trong tay chẳng có gì mà còn vênh váo, không biết trong đầu chứa thứ gì nữa.】

【Muốn tranh quyền, chút th/ủ đo/ạn này vẫn chưa đủ đâu.】

【Mẹ, bốn lá bài trên tay, có thể đá/nh ra rồi.】

Tôi gật đầu, ngẩng lên đối diện với hai người họ lần nữa. Nhưng lần này thì khác, trên mặt tôi tràn đầy sự tự tin của người nắm quyền kiểm soát. Ánh mắt này, Lục Cảnh Hằng đã từng thấy khi tôi giành được dự án có độ khó cực cao kia.

"Lục Cảnh Hằng, tôi đâu có nói là lá bài này tôi không đỡ được."

Nói xong, tôi rút bốn lá bài đó đặt lên bàn. Khoảnh khắc nhìn rõ quân bài, văn phòng lập tức im phăng phắc.

5、

Một bộ tứ quý nằm yên lặng trên bàn. Nếu như trước đó lá bài này chẳng có tác dụng gì, thì trong tình thế cả hai người họ đều đã hết bài, đây chính là đò/n kết liễu.

"Hai người có ai đỡ được không?"

Tôi mỉm cười nhìn họ, đáy mắt là sự tự tin tuyệt đối. Lục Cảnh Hằng hoàn toàn tối sầm mặt, anh ta quay sang nhìn Nguyễn Khê Nguyệt, ánh mắt chất vấn cô ta đã chia bài kiểu gì.

Nguyễn Khê Nguyệt đứng bật dậy, không thể tin nổi nhìn xuống mặt bàn:

"Sao có thể chứ, làm sao có thể có bài liên tiếp được, rõ ràng là tôi đã..."

Lời còn chưa dứt, Lục Cảnh Hằng đã ngắt lời:

"Đủ rồi! Chúng ta không đỡ được! Cô đá/nh tiếp đi!"

"Chẳng qua chỉ là một quân bài nhỏ mà thôi, đừng tưởng mình có thể lật kèo!"

Lục Cảnh Hằng dù sao cũng thông minh hơn Nguyễn Khê Nguyệt, biết chuyện tráo bài không thể để lộ ra ngoài nên lập tức lên tiếng chặn họng.

Nguyễn Khê Nguyệt đổ mồ hôi trán, rõ ràng biết mình suýt chút nữa đã làm hỏng chuyện.

"Nếu hai người không đỡ, vậy tôi đá/nh tiếp đây."

Sau đó, dưới sự chứng kiến của mọi người, tôi đá/nh ra lá bài đã giấu kín bấy lâu.

"Vậy thì thùng phá sảnh này, xem hai người có đỡ được không."

Trận đấu chính thức kết thúc. Dù tôi vẫn còn một lá bài trên tay, nhưng thùng phá sảnh thì không lá bài nào trong tay họ có thể đỡ được.

"Nếu không đỡ, vậy tôi đá/nh nốt lá bài còn lại đây."

Lục Cảnh Hằng và Nguyễn Khê Nguyệt đã hoàn toàn bị chấn động. Thấy họ không có phản ứng, tôi ném lá K bích cuối cùng xuống bàn. Sau đó, tôi vẫy tay gọi bộ phận pháp lý mang hợp đồng đến:

"Đã phân định thắng thua, vậy nội dung trong bản hợp đồng này, xem thiếu gia Lục thực hiện thế nào đây."

"À đúng rồi, cô trợ lý nhỏ của anh chắc không trả nổi số tiền lớn thế này đâu, vậy đi, anh chuyển năm triệu tệ cho tôi thay cô ta, coi như xóa n/ợ cho cô ta."

"Thật ra mà nói, nhìn hai người diễn sâu như vậy, tôi cũng thấy khá là thú vị."

Những người xung quanh cũng bị cú lật kèo bất ngờ này dọa cho một phen, đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía tôi.

"Trời đất, vẫn là tổng giám đốc Tô, nhẫn nhịn lâu như vậy chỉ để chờ khoảnh khắc này, chúng ta còn phải học hỏi nhiều."

"Tôi đã bảo là tổng giám đốc Tô chắc chắn thắng mà, lúc nãy các người cứ chê bai, giờ thì thấy bị vả mặt chưa!"

Thậm chí có vài người gan dạ còn tiến lại gần bàn, kiểm tra lại bộ bài tôi vừa đá/nh ra:

"Đúng là thùng phá sảnh thật, chúng tôi vừa nhìn chằm chằm vào đây, bài không có vấn đề gì, xem ra tổng giám đốc Lục phen này phải 'chảy m/áu' rồi."

"Tổng giám đốc Tô giỏi thật, bảo sao từ khi cô ấy về, lợi nhuận Lục Thị năm nào cũng phá kỷ lục."

Theo tiếng bàn tán của nhân viên ngày càng lớn, mặt Lục Cảnh Hằng càng lúc càng đen. Nói tôi giỏi thì không sao, nhưng không được nói tôi giỏi hơn anh ta, đó chính là đang vả vào mặt anh ta.

Lục Cảnh Hằng càng nghĩ càng tức, trực tiếp đ/ập mạnh bài xuống bàn. Hành động này khiến th/ần ki/nh đang căng như dây đàn của Nguyễn Khê Nguyệt đ/ứt phựt.

Cô ta nhảy dựng lên, chỉ thẳng vào mũi tôi mà m/ắng nhiếc:

"Sao có thể như vậy! Rõ ràng tôi chia cho cô toàn bài rá/ch! Tại sao lúc nãy cô không đá/nh!"

"Có phải cô tráo bài không! Làm sao có thể có thùng phá sảnh! Làm sao có thể có bài trùng nhau! Cô đang gian lận!"

"Thiếu gia Lục, em thật sự đã luyện cách chia bài mà, cô ta không thể nào thắng được, không thể nào!"

Câu nói này đã phơi bày toàn bộ mục đích sắp đặt ván bài của Lục Cảnh Hằng.

【Hai đứa ng/u ngốc, ngay từ đầu đã rơi vào bẫy của ta rồi, đến tận bây giờ mà vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra sao.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
2 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trắc phi tráo con bằng xác hài nhi, kiếp này ta trọng sinh cứu mẫu thân

Chương 9
Ta là phúc tinh trăm năm mới gặp của Đại Lương. Kiếp trước, Cố Nhu Trinh nhờ vào phúc vận của ta mà từ trắc phi bước lên ngôi hậu, vậy mà đêm trước ngày đại lễ đăng cơ, ả lại sai người đóng đinh ta sống vào trong quan tài. Ta khóc lóc gọi ả là mẫu phi, hỏi rằng rốt cuộc bản thân đã làm sai điều chi. Ả cách lớp ván quan tài mà cười. "Đồ ngu muội, ngươi thật sự coi ta là thân mẫu sao?" "Năm đó ta sinh hạ thai chết, vừa hay gặp lúc ngươi chào đời. Nếu không nhờ Phạm ma ma giúp ta đánh tráo các ngươi, thì ta làm sao có được ngày hôm nay?" Đinh quan tài xuyên qua tấm gỗ, cắm phập vào vai ta. Ả cúi người sát vào khe hở, giọng nói thấp xuống. "Mẫu thân ngươi đến chết vẫn tìm kiếm ngươi. Tiếc thay, bà ấy ngay cả một tiếng gọi mẹ của ngươi cũng chẳng được nghe." Khi cơn gió lạnh lại ùa đến, ta thế mà lại trở về ngày bản thân chào đời. Bà đỡ bế ta lên rồi bước ra ngoài, mẫu thân nằm trong vũng máu, ngay cả mắt cũng chẳng buồn mở. Ta há miệng, dốc hết sức bình sinh mà gào khóc. Kiếp này, kẻ nào cũng đừng hòng mang ta rời xa người!
Nữ Cường
Cổ trang
0