“Đã anh thêm cược, thì tôi cũng phải theo. Nếu anh thua, 15% cổ phần còn lại đó, tôi cũng lấy luôn.”

Muốn cư/ớp quyền của tôi, vậy thì tôi sẽ gạt bỏ anh hoàn toàn.

“Sao nào, có cược không?”

“Thua thì anh cuốn gói khỏi hội đồng quản trị, về nhà dưỡng già cho Lục lão gia đi.”

“Thắng thì tôi lui về phía sau, giao quyền quản lý Lục Thị cho anh, để anh làm một Tổng giám đốc Lục Thị thực thụ.”

Lục Cảnh Hằng nghiến răng, nhìn chằm chằm tôi.

Sau hai phút giằng co, đối phương gật đầu đồng ý.

“Được, nhưng lần này phải do tôi quyết định cách chơi!”

Tôi gật đầu, bảo bộ phận pháp lý bổ sung nội dung vào hợp đồng.

Lục Cảnh Hằng chọn cách chơi kinh điển của sò/ng b/ạc: Xì dách (Blackjack).

Chọn cách này cũng khá phù hợp với thân phận một con bạc từng lang bạt sòng bài trước khi liên hôn của anh ta.

【Xì dách? Hắn không nghĩ là vận may của mình tốt lắm đấy chứ?】

【Thứ này ông đây đã chơi nát từ tám trăm năm trước rồi, đấu với hắn, xem ông đây chơi cho hắn ch*t không kịp ngáp!】

Ván bài bắt đầu, thể thức ba ván thắng hai.

Lục Cảnh Hằng rút bài trước, sau đó đến lượt tôi.

【Mẹ, rút thêm lá nữa.】

【Rút tiếp.】

【Mở bài!】

Con trai không còn giấu bài như ván trước, lối đá/nh vô cùng quyết liệt.

“Tổng giám đốc Lục 18 điểm, Tổng giám đốc Tô 21 điểm. Tổng giám đốc Tô thắng.”

9、

Ván thứ hai, tôi rút bài trước.

Từ khi tôi giành được chiến thắng đầu tiên, trạng thái của Lục Cảnh Hằng đã tệ đi trông thấy.

Sau khi tôi rút xong, tay anh ta run lên bần bật khi cầm bài.

“Nếu anh sợ thì có thể dừng lại ngay bây giờ, giữ cho mình chút thể diện.”

Tôi tốt bụng nhắc nhở, nhưng rõ ràng Lục Cảnh Hằng không hề lọt tai.

Anh ta trừng mắt nhìn tôi đầy hung dữ, rồi tự ý rút thêm một lá bài.

Tôi lắc đầu, xem ra trò hề hôm nay có thể kết thúc rồi.

【Mẹ, mở bài đi, mọi chuyện kết thúc rồi.】

So với vẻ mặt căng thẳng tột độ của Lục Cảnh Hằng, tôi tỏ ra vô cùng bình thản và làm chủ tình hình.

“Tôi chọn mở bài.”

Chưa đợi Lục Cảnh Hằng phản ứng, tôi đã lật lá bài trên tay mình ra.

Không thừa không thiếu, vừa tròn 21 điểm.

Điều này cũng có nghĩa là, Lục Cảnh Hằng đã trở thành kẻ thua cuộc toàn diện.

“Không thể nào! Sao cô có thể hai lần đều là 21 điểm! Trò này tôi chơi nát rồi!”

“Cô cả ngày chỉ biết ngồi trong văn phòng làm sao có thể biết chơi! Chắc chắn cô gian lận!”

Lục Cảnh Hằng hoàn toàn sụp đổ, anh ta đứng bật dậy lao thẳng về phía tôi, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm vào người tôi thì bị vệ sĩ chặn lại.

Tôi nhìn anh ta với nụ cười nửa miệng, đứng dậy đi về phía ghế của anh ta.

“Thực ra anh cũng không cần phải sụp đổ như vậy, dù sao bài của anh vẫn chưa lật, nếu hòa thì vẫn còn một tia hy vọng.”

“Đáng tiếc là anh đã tự bỏ cuộc, nhưng mà...”

Tôi ngập ngừng một chút rồi lật lá bài anh ta để lại.

“25 điểm, xem ra ông trời không đứng về phía anh rồi.”

“Ký đi, anh đã thua rồi, lát nữa tôi sẽ đến chỗ Lục lão gia để giải thích tình hình.”

“Còn anh, đã hoàn toàn bị loại khỏi cuộc chơi.”

Nói xong, tôi ra hiệu cho luật sư tiến lên, bắt Lục Cảnh Hằng ký vào hợp đồng.

Lục Cảnh Hằng phản kháng dữ dội, miệng không ngừng nguyền rủa tôi.

“Tôi không ký! Tôi không ký! Tô Thanh Nhất, cô là đồ đàn bà đi/ên! Muốn tôi bị loại! Mơ đi!”

“Đồ tiện nhân... tôi nói cho cô biết chuyện này chưa xong đâu! Chưa xong đâu! Ông nội tôi sẽ không tha cho cô đâu...”

Chưa đợi anh ta m/ắng xong, vệ sĩ đã dùng cà vạt bịt miệng Lục Cảnh Hằng lại.

Thật là ồn ào.

Tôi nhíu mày, bước đến trước mặt Lục Cảnh Hằng.

Lúc này trông anh ta thảm hại hơn trước rất nhiều, bị vệ sĩ ấn xuống, anh ta chỉ có thể quỳ trên sàn mà nhìn tôi.

Tôi không chút do dự, giơ tay t/át anh ta một cái.

“Cái t/át này là thay mặt Lục lão gia dạy dỗ anh.”

Sau đó lại là một cái t/át nữa: “Cái t/át này là vì tôi muốn t/át anh từ lâu rồi.”

“Một thằng ng/u không có n/ão mà cũng đòi mặc cả với tôi.”

“Bây giờ anh ký đi, tôi có thể để anh trở về Lục trạch một cách tử tế. Nếu không muốn, tôi cũng không ngại công khai chuyện hôm nay cho bàn dân thiên hạ biết đâu.”

Lục Cảnh Hằng trợn tròn mắt nhìn tôi, cơ thể bắt đầu phản kháng dữ dội.

Tôi đại khái hiểu anh ta đang nói gì, chẳng qua là nói tôi không dám.

Nhưng tôi có gì mà không dám chứ? Có lẽ ngày hôm qua, tôi sẽ không trực diện đến vậy.

Nhưng bây giờ trong bụng tôi có con trai, một người thừa kế hoàn hảo.

“Anh nói xem, Lục lão gia sẽ chọn đứa cháu trai đã phế thải hay là đứa chắt trai mới có thể bồi dưỡng?”

“Muốn giữ lại cuộc sống thiếu gia hiện tại, thì phải hiểu rõ vị trí của mình là gì.”

Thấy tôi nói xong, luật sư lại đưa bản hợp đồng về phía trước.

Lục Cảnh Hằng nhìn chằm chằm vào bụng dưới của tôi, im lặng một hồi lâu rồi cuối cùng cũng cúi đầu.

“Tôi ký.”

10、

Cổ phần thuận lợi nắm trong tay, tôi vứt Lục Cảnh Hằng trước cửa Lục trạch rồi dặn tài xế lái xe về nhà họ Tô.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
2 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trắc phi tráo con bằng xác hài nhi, kiếp này ta trọng sinh cứu mẫu thân

Chương 9
Ta là phúc tinh trăm năm mới gặp của Đại Lương. Kiếp trước, Cố Nhu Trinh nhờ vào phúc vận của ta mà từ trắc phi bước lên ngôi hậu, vậy mà đêm trước ngày đại lễ đăng cơ, ả lại sai người đóng đinh ta sống vào trong quan tài. Ta khóc lóc gọi ả là mẫu phi, hỏi rằng rốt cuộc bản thân đã làm sai điều chi. Ả cách lớp ván quan tài mà cười. "Đồ ngu muội, ngươi thật sự coi ta là thân mẫu sao?" "Năm đó ta sinh hạ thai chết, vừa hay gặp lúc ngươi chào đời. Nếu không nhờ Phạm ma ma giúp ta đánh tráo các ngươi, thì ta làm sao có được ngày hôm nay?" Đinh quan tài xuyên qua tấm gỗ, cắm phập vào vai ta. Ả cúi người sát vào khe hở, giọng nói thấp xuống. "Mẫu thân ngươi đến chết vẫn tìm kiếm ngươi. Tiếc thay, bà ấy ngay cả một tiếng gọi mẹ của ngươi cũng chẳng được nghe." Khi cơn gió lạnh lại ùa đến, ta thế mà lại trở về ngày bản thân chào đời. Bà đỡ bế ta lên rồi bước ra ngoài, mẫu thân nằm trong vũng máu, ngay cả mắt cũng chẳng buồn mở. Ta há miệng, dốc hết sức bình sinh mà gào khóc. Kiếp này, kẻ nào cũng đừng hòng mang ta rời xa người!
Nữ Cường
Cổ trang
0