Điều này khác xa với vẻ ngoài tổng tài cấm dục, lạnh lùng của anh ta quá nhỉ?
2.
Tôi gạt bỏ cảm giác hoang đường trong lòng, cố tình làm mặt lạnh nói:
"Tôi tự đoán thôi, chứ không thì anh đặt mật khẩu album ảnh kỹ thế, lại còn ghi chú là bạch nguyệt quang."
Sắc mặt Thẩm Nghiên Chi lập tức tối sầm lại.
Anh đứng phắt dậy: "Tống Vãn, tôi nói lại lần cuối, tôi không có bạch nguyệt quang nào cả, chuyện ly hôn, tôi không đồng ý."
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, anh đứng rất gần tôi, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng đó.
Kết quả là trong lòng đang gào thét đi/ên cuồ/ng.
【Không đồng ý không đồng ý không đồng ý! Ch*t cũng không đồng ý!】
【Màu son hôm nay cô ấy đá/nh là thỏi mình m/ua cho cô ấy lần trước đúng không? Đẹp thật, muốn hôn.】
Tôi lặng lẽ lùi lại một bước, giữ khoảng cách với anh: "Anh không đồng ý cũng vô ích, tôi đã tìm luật sư rồi, nếu khởi kiện thì nhiều nhất nửa năm cũng ly hôn được thôi."
Nói xong tôi quay người bỏ đi, tôi sợ nếu còn nhìn tiếp, tôi sẽ bật cười ngay tại chỗ.
Trở về phòng, tôi đóng cửa lại.
Lưng tựa vào cánh cửa hồi lâu mới chấp nhận được sự thật là mình hình như có thể nghe thấy tiếng lòng của Thẩm Nghiên Chi.
Mà tiếng lòng này với con người thật của anh ta lại có sự tương phản quá lớn.
Tôi đi đến bên cửa sổ, vén một góc rèm nhìn xuống.
Xe của Thẩm Nghiên Chi vừa lái ra khỏi cổng biệt thự, trong đầu tôi lại vang lên tiếng của anh:
【đi/ên rồi đi/ên rồi đi/ên rồi! Cô ấy vậy mà lại muốn khởi kiện ly hôn! Mình phải đi đuổi hết luật sư ngay bây giờ! Xem cô ấy đi đâu tìm luật sư!】
【Không đúng, cô ấy có đói không nhỉ? Quán tôm hùm đất cô ấy thích tối nay mở cửa rồi, có nên m/ua cho cô ấy một phần không? M/ua rồi liệu có lộ liễu quá không?】
Tôi không nhịn được, "phì" một tiếng bật cười.
Cười xong lại thấy hơi ngơ ngác.
Vậy ra chuyện tôi tưởng anh có bạch nguyệt quang, tôi tưởng mình chỉ là công cụ để anh hoàn thành nhiệm vụ gia tộc.
Đều là do tôi tự biên tự diễn hết sao?
Vậy tại sao ba năm nay anh không chạm vào tôi, lại đối xử với tôi lạnh nhạt như vậy?
Tôi ngồi trên giường, lật lại những tấm ảnh lén chụp Thẩm Nghiên Chi trong điện thoại.
Tôi vốn đã thích anh từ trước, nếu không đã chẳng đồng ý cưới chớp nhoáng với anh.
Nhưng ba năm nay anh quá lạnh nhạt, lạnh đến mức trái tim tôi ch*t dần ch*t mòn.
Cho đến khi nhìn thấy cái album ảnh khóa mật mã đó, tôi mới hoàn toàn tuyệt vọng, chuẩn bị buông tay.
Giờ thì hay rồi, tự dưng lại bày ra trò này.
Buổi tối, khi Thẩm Nghiên Chi trở về, anh xách theo một túi đồ ăn quen thuộc, chính là quán tôm hùm đất tôi thích.
Thấy tôi đi xuống, anh liếc nhìn tôi một cái, giọng điệu lạnh nhạt:
"Dì giúp việc tối nay xin nghỉ, tôi tiện đường m/ua, ăn hay không tùy cô."
Lời anh vừa dứt, trong đầu tôi đã vang lên tiếng lòng của anh:
【Cô ấy xuống rồi cô ấy xuống rồi! Tôm hùm đất là vị cay nhẹ, dạ dày cô ấy không tốt không ăn cay được, mình đã dặn chủ quán cho ít cay rồi, chắc chắn cô ấy sẽ thích!】
Quả nhiên là vị cay nhẹ, còn cho thêm cả bánh gạo và khoai tây tôi thích.
Tôi ngẩng đầu nhìn Thẩm Nghiên Chi đang ngồi thẳng tắp trên sofa, cố tình gọi anh: "Thẩm Nghiên Chi, anh không ăn sao?"
Thân hình anh cứng đờ lại, giả vờ bình tĩnh cầm cuốn tạp chí kinh tế bên cạnh lên xem, không ngẩng đầu:
"Tôi không đói, cô ăn đi."
【Cô ấy gọi tên mình! Cô ấy vậy mà lại rủ mình ăn cùng! Có nên qua đó không? Qua đó ngồi cạnh cô ấy có gần quá không? Cô ấy có thấy mình phiền không?】
Tôi nín cười, bóc một con tôm hùm, cố tình ăn thật kêu.
Liếc mắt thấy cuốn tạp chí trong tay Thẩm Nghiên Chi lật đi lật lại vẫn dừng ở đúng trang đó, ánh mắt cứ ba giây lại liếc về phía tôi một lần.
Tôi ăn được nửa đĩa, cố tình lau tay, đứng dậy đi ra phòng khách, ngồi xuống chiếc sofa đối diện anh.
"Thẩm Nghiên Chi, chúng ta nói chuyện đi."
3.
Anh "bộp" một tiếng đóng tạp chí lại, nhìn tôi, biểu cảm nghiêm túc:
"Nói gì? Tôi nói rồi, chuyện ly hôn tôi không đồng ý."
【Cô ấy có phải lại muốn đề cập đến chuyện ly hôn không? Nếu cô ấy còn nói nữa mình sẽ vác cô ấy về phòng khóa lại!】
【Không được không được, cô ấy sẽ khóc, mình không nỡ. Hay là đưa thẻ lương cho cô ấy? Đưa hết tiền cho cô ấy, liệu cô ấy có không đòi ly hôn nữa không?】
Tôi nhìn đường quai hàm căng cứng của anh, bỗng thấy hơi buồn cười.
"Tôi không phải muốn nói chuyện ly hôn."
Tôi cố tình ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Tôi chỉ muốn hỏi, cái album ảnh khóa mật mã trong điện thoại anh, rốt cuộc là ảnh của ai vậy? Tôi tò mò lắm."
Thẩm Nghiên Chi vô thức sờ vào chiếc điện thoại trong túi, ánh mắt né tránh:
"Không là ai cả, ảnh của bạn thôi."
【Xong đời rồi xong đời rồi, cô ấy vẫn còn nhớ chuyện cái album! Cô ấy có phải vẫn đang nghi ngờ mình có bạch nguyệt quang không? Có nên cho cô ấy xem không?】
【Không được không được, trong đó còn có tấm mình lén chụp bóng lưng cô ấy lúc tắm, hay là giờ xóa album đi? Không được, đó là bảo bối mình tích góp ba năm nay, xóa đi xót lắm.】
Lén chụp bóng lưng mình lúc tắm?
Thẩm Nghiên Chi, anh đúng là tên bi/ến th/ái thâm trầm đội lốt cấm dục!