Tôi nghiến răng, nén cơn gi/ận muốn đ/ấm cho anh ta một trận, tiếp tục trêu chọc: "Bạn bè gì mà lạ vậy? Có xinh đẹp không? Khi nào rảnh mang về đây cho tôi gặp mặt với, dù sao hiện tại tôi vẫn là Thẩm phu nhân, cũng nên giúp anh kiểm duyệt một chút chứ."

Thẩm Nghiên Chi đứng phắt dậy, trong giọng nói đầy vẻ gi/ận dữ: "Tống Vãn, em đừng có được đằng chân lân đằng đầu."

【Cô ấy vậy mà lại bảo mình đưa người trong album về gặp mặt? Cô ấy thật sự không hề quan tâm đến mình chút nào sao?】

【Có phải cô ấy đang mong mình mau mau tìm người khác không? Mình tức quá! Mình muốn hôn cô ấy! Sau đó đ/è cô ấy xuống giường, khiến cô ấy không bao giờ còn nói ra được những lời này nữa!】

Nhìn cái vẻ tức đến đỏ cả vành tai của anh, tôi suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Chỉ vậy thôi sao? Mà còn đòi hôn tôi?

Tôi cố tình đứng dậy, bước về phía anh một bước, khoảng cách giữa hai người lập tức được rút ngắn.

"Tôi được đằng chân lân đằng đầu chỗ nào?"

"Thẩm Nghiên Chi, chúng ta kết hôn ba năm rồi, anh đến chạm vào tôi một cái cũng không, tôi cứ tưởng anh không được, hóa ra là trong lòng đã có người thương rồi à?"

Lời vừa dứt, tôi nhìn thấy đồng tử của Thẩm Nghiên Chi co rút dữ dội.

Anh đưa tay ra nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, giọng khàn đặc:

"Tống Vãn, em nói lại lần nữa xem?"

Giọng nói trong lòng anh gần như đang gầm rú:

【Cô ấy vậy mà nói mình không được?! Cô ấy dám nói mình không được?!】

【Mình nhịn ba năm nay là vì sợ cô ấy không nguyện ý! Sợ làm cô ấy sợ! Vậy mà cô ấy nói mình không được?! Bây giờ mình muốn chứng minh cho cô ấy thấy mình có được hay không!】

Tôi thậm chí còn cố tình áp sát vào người anh, ngựk gần như chạm vào cánh tay anh.

Tôi có thể cảm nhận rõ ràng cả người anh cứng đờ lại, cơ bắp căng cứng như đ/á tảng.

"Tôi nói sai sao?" Tôi ngước mắt nhìn anh, đầu ngón tay khẽ lướt qua cúc áo sơ mi của anh.

"Kết hôn ba năm, ngủ riêng phòng, đến tay tôi anh cũng chẳng nắm mấy lần, không phải không được thì là gì?"

Hơi thở của Thẩm Nghiên Chi lập tức trở nên nặng nề.

Bàn tay nắm cổ tay tôi càng lúc càng ch/ặt, yết hầu chuyển động liên hồi.

【Cô ấy quyến rũ mình! Cô ấy vậy mà lại quyến rũ mình! Tay cô ấy mềm quá! Cô ấy áp sát vào rồi!】

【Có nên ôm cô ấy không? Có nên hôn cô ấy không? Cô ấy có từ chối không?】

【Cô ấy nói mình không được! Mình phải chứng minh cho cô ấy thấy! Ba năm rồi, mình nhịn ba năm rồi! Dù sao bây giờ cô ấy cũng chưa nói là muốn đi! Cùng lắm thì xong chuyện cô ấy muốn đá/nh muốn m/ắng mình đều chịu hết!】

Giây tiếp theo, anh trực tiếp bế bổng tôi lên.

Lực mạnh đến mức tôi kêu lên một tiếng, vô thức ôm lấy cổ anh.

Anh bế tôi quay người đi thẳng về phía phòng ngủ chính, bước chân nhanh như có gió, mặt căng cứng, không nói một lời.

Nhưng tôi nghe rõ mồn một trong đầu anh chỉ còn lại một câu gào thét xoay vòng, khàn đặc đến khó tin, đ/è nén ngọn lửa d/ục v/ọng đã kìm hãm suốt ba năm.

【Ông đây nhịn ba năm rồi! Lần này dù em có khóc lóc c/ầu x/in cũng vô ích!】

4.

Lúc anh ném tôi lên giường, lực đạo được kiểm soát rất tốt, lưng đ/ập xuống đệm mềm không hề đ/au chút nào.

Tôi thậm chí còn nảy lên hai cái.

Thẩm Nghiên Chi đứng trên cao nhìn xuống bên mép giường, cổ áo bị kéo lệch mất hai chiếc cúc.

Ánh mắt đen như mực không thể tan ra, nhìn như thể giây tiếp theo sẽ nuốt chửng tôi vào bụng.

Nhưng tôi nghe rõ mồn một tiếng lòng anh đang run lên như cái sàng:

【Xong đời rồi, vừa nãy mình ném có mạnh quá không?】

【Eo cô ấy có bị va vào đâu không? Biết thế mình đã đặt nhẹ xuống! Cô ấy mà đ/au thì lát nữa chắc chắn sẽ m/ắng mình!】

【Cổ áo cô ấy trễ xuống rồi... mình có nên nhắm mắt lại không?】

【Không được, ba năm rồi, nhìn một cái thì sao chứ? Cô ấy là vợ mình đường đường chính chính cưới về! Nhìn vợ mình thì đâu có phạm pháp?】

Tôi nín cười, cố tình chậm rãi chống tay ngồi dậy.

Đầu ngón tay móc vào đuôi cà vạt đang rủ xuống của anh lắc lắc, ngước mắt nhìn anh cười ngây thơ:

"Thẩm tổng với cái tư thế này, là thực sự định chứng minh mình có được hay không đấy à? Tôi còn tưởng anh định trút gi/ận lên tôi, trách tôi làm anh lỡ dịp đoàn viên với bạch nguyệt quang chứ."

Lời vừa dứt, sắc mặt anh lập tức trầm xuống hơn, đưa tay nắm ch/ặt lấy cổ tay đang làm lo/ạn của tôi.

Lực đạo nhẹ đến mức tôi chỉ cần vùng nhẹ là thoát, nhưng các đ/ốt ngón tay anh lại vì dùng lực mà trắng bệch:

"Tống Vãn, tôi nói lại lần cuối, tôi không có bạch nguyệt quang nào cả."

【Sao cô ấy vẫn cứ nhớ mãi chuyện bạch nguyệt quang thế! Mình sắp phát đi/ên rồi! Phải nói thế nào cô ấy mới tin đây!】

【Cô ấy có phải vẫn đang trách mình giấu album ảnh không? Nếu mình cho cô ấy xem album, liệu cô ấy có thấy mình là kẻ bi/ến th/ái, rồi t/át mình một cái rồi thu dọn đồ đạc chạy mất không?】

Tôi gạt tay anh ra, lùi lại phía sau tựa vào đầu giường, cố tình làm mặt lạnh.

"Anh nói không là không sao? Tôi tận mắt nhìn thấy anh ghi chú bạch nguyệt quang trong album ảnh khóa mật mã, chẳng lẽ là tôi bịa ra chắc?"

"Thẩm Nghiên Chi, nếu anh thực sự không nỡ rời xa bạch nguyệt quang đó, chúng ta ly hôn luôn đi, tôi nhường chỗ, hai người muốn ân ái thế nào thì tùy, tôi tuyệt đối không cản."

Tôi vừa nói vừa làm bộ định xuống giường.

Chân vừa chạm vào dép, anh đã lao tới đ/è vai tôi xuống giường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm