Ngày 16 tháng 5 năm 2024, cô ấy sốt rồi, mình bế cô ấy đến b/ệnh viện, cô ấy trong lòng mình mềm nhũn, thật muốn cứ ôm cô ấy mãi.
Lật từng trang một, tất cả đều là những chi tiết tôi chưa từng để ý.
Tôi vừa đọc vừa thấy mắt cay xè.
Khi ngẩng đầu lên, anh đang nhìn tôi đầy căng thẳng, tay run lên bần bật.
"Có phải em thấy anh lảm nhảm quá không? Anh chỉ là không nhịn được muốn ghi lại thôi."
Tôi lắc đầu, lao vào lòng ôm lấy anh: "Không đâu, em rất thích. Thẩm Nghiên Chi, cảm ơn anh đã thích em lâu đến vậy."
Anh ôm lấy tôi, tay khẽ vỗ về lưng tôi, giọng mềm mại đến khó tin:
"Người nên nói cảm ơn là anh mới đúng, cảm ơn em đã cho anh cơ hội, cảm ơn em vì đã không rời đi."
Ngày hôm sau là cuối tuần, anh đặc biệt đưa tôi đến studio thiết kế, lấy bản vẽ biệt thự trên đảo cho tôi xem.
Trong sân để lại vườn hoa hồng tôi thích nhất, còn có một phòng chiếu phim siêu rộng, thậm chí cả phòng trẻ em cũng đã thiết kế xong, ở góc có ghi chú "Dành cho tiểu công chúatiểu hoàng tử của Vãn Vãn".
Tôi chỉ vào vị trí phòng trẻ em cười anh: "Anh nghĩ xa quá rồi đấy?"
Tai anh đỏ ửng, gãi gãi đầu: "Không xa đâu, anh đã nghĩ từ mấy năm trước rồi."
"Vậy Vãn Vãn, chúng ta có thể chụp bù một bộ ảnh cưới không?"
【Không được cũng phải được, dù sao mình đã đặt lịch từ lâu rồi! Vợ mặc váy cưới chắc chắn sẽ đẹp lắm!】
Tôi cười đến mức không đứng thẳng nổi, chọc chọc vào cánh tay anh: "Anh đặt lịch hết rồi còn hỏi làm gì."
Anh ngẩn người, sực nhớ ra tôi lại nghe thấy tiếng lòng của anh.
Mặt đỏ bừng, anh kéo tay tôi đi ra ngoài: "Đi, đi thôi, đi chụp ảnh cưới."
Khi chụp ảnh cưới, nhiếp ảnh gia sắp phát sầu, cứ liên tục hướng dẫn Thẩm Nghiên Chi:
"Thẩm tiên sinh cười một chút đi ạ, đừng căng mặt quá, nghiêm túc quá rồi."
Thẩm Nghiên Chi nhếch môi, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, tôi nghe thấy trong lòng anh đang gào thét đi/ên cuồ/ng:
【Mình cười có ng/u quá không? Có làm mình trông ngốc nghếch không? Biết thế mình đã luyện cười ở nhà trước nửa tháng rồi! Vãn Vãn đẹp thế này, nếu mình chụp x/ấu, liệu cô ấy có không muốn chụp cùng mình nữa không?】
Tôi không nhịn được cười phá lên, xua tay với nhiếp ảnh gia.
"Không cần ép anh ấy đâu, bình thường anh ấy toàn biểu cảm thế này thôi, trong lòng vui lắm đấy ạ."
Nhiếp ảnh gia ngơ ngác, sau đó nhìn tương tác của chúng tôi, đột nhiên nhận ra, cười nói:
"Hai người tình cảm thật đấy, ăn ý quá."
Tôi quay đầu nhìn Thẩm Nghiên Chi, anh đang lén nhìn tôi cười.
Thấy tôi nhìn sang, anh lập tức căng mặt lại, nhưng vành tai thì đỏ không chịu nổi.
Tôi biết, trong lòng anh chắc chắn đang gào thét rằng anh thích tôi nhiều lắm.
Đêm đó về nhà, anh mở album ảnh đã khóa mật mã ngay trước mặt tôi.
Sửa ghi chú từ "Bạch nguyệt quang" thành 【Người vợ yêu nhất trên đời】.
Lại lôi bản hợp đồng hôn nhân bằng giấy năm xưa bị đ/è dưới đáy két sắt ra, đ/ốt sạch trong lò sưởi ngay trước mặt tôi.
Anh cười rướn người lại cọ vào mặt tôi: "Từ nay về sau chúng ta không phải vợ chồng hợp đồng nữa, là thật, là cả một đời."
Trước đây tôi luôn cảm thấy, cuộc hôn nhân ba năm này như một vũng nước đọng, tôi ủ suốt ba năm cũng không thể làm ấm lên.
Hóa ra không phải không làm ấm được, mà là sự ấm áp của anh đều giấu hết trong lòng.
Giấu ở nơi tôi không nhìn thấy, tích góp suốt mười năm ròng, giờ đây tất cả đều được anh dâng lên trước mặt tôi đầy nóng bỏng.
Tôi không chỉ nghe thấy tiếng lòng của anh, mà còn nghe thấy cả mấy chục năm sau này, tất cả những dư sinh ngọt ngào của hai chúng tôi.