“Nàng không phải thích loại diều giấy của Đồng Kế sao? Ta m/ua hết về tặng nàng, được không?”
Có câu nói rằng: nhẫn không thể nhẫn thì không cần phải nhẫn nữa!
Tôi gắng gượng nhìn chàng, giọng khàn đặc: “Tam hoàng tử điện hạ nếu không có việc gì, xin hãy về cho. Tướng quân phủ của tôi miếu nhỏ, không dung nổi vị phật lớn như người.”
“Đứa em gái cùng cha khác mẹ của tôi còn ở phủ của chàng kìa, chàng không đi xem nó, đến chỗ tôi làm gì?”
“Trang Niệm Hân.” Tạ Cảnh Lăng thay đổi sắc mặt, “Nàng nhất định phải đối xử với ta như thế sao?”
“Vậy chứ sao nữa?” Tôi nặc cười nhìn chàng, “Chàng suỹt nữa thì đá/nh ch*t tôi rồi. Nếu không phải tôi mạng lớn, thứ chàng nhìn thấy hôm nay sẽ là x/ác ch*t của tôi!”
“Ta không có!” Chàng vội vã biện minh, “Chỉ là lúc đó ta quá nóng vội... cho nên...”
Tôi gật đầu không quan tâm: “Cho nên sao?”
Chàng không nói tiếp được nữa.
Tôi lạnh lùng nhìn chàng, từng chữ một:
“Cho nên chàng có thể bất chấp sự trong sạch của tôi mà ra tay đ/ộc địa.”
“Cho nên chàng giữ em gái tôi ở lại phủ Tam hoàng tử, rốt cuộc là có ý đồ gì?”
“Tam điện hạ! Chàng muốn bắt chước Nga Hoàng Nữ Anh, tôi không có ý kiến. Nhưng đừng có chèo chảo lên đầu tôi, tôi không có ý định trở thành Nga Hoàng!”
“Trang Niệm Hân, nàng!” Tạ Cảnh Lăng tức gi/ận đến r/un r/ẩy, nhưng không nói được gì để phản bác tôi.
Cuối cùng chỉ có thể h/ận hất nói: “Tùy nàng nghĩ sao thì nghĩ!”
“Ngày mai là ngày Trang tướng quân khải hoàn, thánh chỉ ban hôn cũng sẽ được gửi đến tướng quân phủ.”
“Nàng cứ an tâm đợi gả là được!”
Nói xong, chàng quay người rời đi.
Tôi lạnh lùng cười, đợi gả?
Chỉ sợ là chàng nghĩ đẹp quá rồi.
Gọi tỳ nữ vào, nó chạy đến bên giường khóc òa lên.
“Tiểu thư, người làm nô tỳ sợ ch*t khiếp, hôm qua khi Nhiếp chính vương đưa người về phủ, người đầy m/áu, nô tỳ cứ tưởng...”
Tôi an ủi nó: “Không sao, người nhìn ta không phải vẫn ổn đó sao?”
“Phải rồi, hôm qua rốt cuộc là chuyện gì? Sao lại là Nhiếp chính vương đưa ta về?”
“Nô tỳ cũng không rõ, chỉ nghe nói Nhiếp chính vương xông thẳng vào phủ Tam hoàng tử, sau đó thì đưa người về.”
“Nghe nói hôm nay thiết triều, có người hạch tội Tam hoàng tử quản lý không nghiêm, lạm dụng tư hình.”
Tôi lặng lẽ lắng nghe, nhưng cũng hiểu chuyện này chắc chắn là do tay Tạ Cảnh Hành làm.
Đến thế giới xa lạ này hai năm.
Đây là lần đầu tiên có người bảo vệ tôi như vậy.
Lòng bỗng chốc ấm áp hẳn lên.
Ngày hôm sau, thánh chỉ quả nhên đến tướng quân phủ.
Trang Huệ Nhu cầm đạo thánh chỉ đó, sắc mặt vui mừng.
Phụ thân nhìn vẻ mặt tái nhợt của tôi, bảo người đưa tôi về nghỉ ngơi.
Quá giờ Ngọ, ngoài cửa vang lên tiếng gầm gừ của Tạ Cảnh Lăng.
“Trang Niệm Hân đâu! Ta muốn gặp nàng!”
Tôi phất tay cho đám nô tỳ lui ra.
Tạ Cảnh Lăng xông thẳng vào, nắm ch/ặt cổ tay tôi, dồn dập nói: “Niệm Hân, nàng nghe ta nói. Ta cũng không biết tại sao thánh chỉ ban hôn của nàng và ta lại đổi thành Trang Huệ Nhu.”
“Rõ ràng ta nói với phụ hoàng là muốn cưới nàng.”
Trang Huệ Nhu cũng theo vào.
Dù vẻ mặt ủ rũ, nhưng niềm vui trong đáy mắt không thể giấu được.
Nó đứng cạnh Tạ Cảnh Lăng, nhìn tôi đầy nước mắt.
“Tỷ tỷ, muội cũng không biết tại sao Bệ hạ lại ban hôn cho muội và Tam hoàng tử.”
“Muội biết, tỷ tỷ vốn hâm m/ộ Tam hoàng tử điện hạ. Nhưng muội... muội cũng đã trọt yêu điện hạ rồi.”
“Để điện hạ lại đi c/ầu x/in một đạo thánh chỉ ban hôn khác cho tỷ tỷ nhé.”
“Tỷ tỷ yên tâm, sau khi về nhà chồng, muội tuyệt đối không tranh sủng với tỷ tỷ đâu.”
“Muội chỉ cần được ở bên cạnh điện hạ là được, dù chỉ là một trắc phi không được yêu chiều.”
Tạ Cảnh Lăng cũng phụ hoạ: “Phải đấy, Niệm Hân, nàng yên tâm, ta tuyệt đối không bao giờ thiên vị, trong lòng ta, nàng mới là quan trọng nhất.”
“Nàng đừng lo, ta sẽ vào cung c/ầu x/in phụ hoàng ban hôn lại cho chúng ta.”
“Không cần đâu.” Tôi nhẹ nhàng lên tiếng.
Tạ Cảnh Lăng ngẩn người, nhìn tôi đầy không tin: “Nàng vừa nói gì?”
“Tôi nói là, không cần nữa.” Tôi nhìn chàng, ánh mắt bình thản, “Điện hạ đã thích em gái, nay được như ý nguyện, chẳng phải rất tốt sao?”
“Niệm Hân... ta không phải...” Tạ Cảnh Lăng vội vã muốn giải thích.
Tôi giơ tay, trực tiếp ngắt lời chàng, cười nói: “Thánh chỉ lần này, rất hợp ý tôi.”
“Tôi ở đây, chúc điện hạ và em gái bách niên giai lão, sớm sinh quý tử.”
“Thương tích của tôi chưa lành, thái y bảo không được lao lực quá sức, giờ tôi phải nghỉ ngơi đây.”
Tôi quay người bước vào nội thất.
Cho đến khi tiếng bước chân của Tạ Cảnh Lăng và Trang Huệ Nhu xa dần, tôi mới thầm thở phào.
Cái hệ thống không đáng tin cậy ấy lại vang lên lúc này.
“Ký chủ, chỉ còn mười ngày nữa là kết thúc nhiệm vụ chinh phục, xin hãy đẩy nhanh tiến độ.”
Mới trôi qua năm ngày thôi sao?
Sao mà cảm giác như đã trôi qua nửa đời người vậy.