Bàn tay Tô Mộng Kỳ cứng đờ giữa không trung, cô ta trợn tròn mắt đầy khó tin.
Trong nhận thức của cô ta, một kẻ tàng hình mắc chứng sợ xã hội như tôi, người đến nói chuyện lớn tiếng còn không dám, thì tuyệt đối không bao giờ dám phản kháng lại cô ta.
“Được nước làm tới rồi hả?” Cô ta tức quá hóa cười, đôi môi tô son đỏ chót vặn vẹo.
“Được, Lâm Du Du, đợi đấy cho tôi! Ngày mai tôi sẽ bắt anh ta phải đòi lại cái áo rá/ch này ngay trước mặt cả lớp, để xem lúc đó mặt mũi cậu để đâu!”
Cô ta đ/á mạnh vào ghế của tôi, quay người đóng sầm cửa bước vào nhà vệ sinh.
Tôi như mất hết sức lực đổ ập xuống ghế, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Những dòng bình luận trước mắt chậm rãi trôi qua.
【Cười ch*t mất, Tô Mộng Kỳ còn tưởng đó là áo m/ua bằng tiền của cô ta sao? Chiếc áo này của Thái tử gia là hàng đặt làm riêng, giới hạn chỉ có 13 cái trên toàn thế giới, b/án cả cái công ty rá/ch nát nhà cô ta đi cũng không m/ua nổi một cái tay áo đâu nhé!】
【Du Du làm tốt lắm! Phải biết bảo vệ đồ của mình chứ! Đó là áo của chồng cậu đấy!】
Tôi nhìn những dòng bình luận, rồi lại cúi đầu nhìn chiếc áo khoác gió màu đen rộng thùng thình kia.
Bên trong lớp Iót áo, một chữ “Cố” được thêu bằng sợi chỉ vàng cực mảnh một cách đầy tinh tế.
Tôi vùi mặt vào cổ áo vẫn còn vương hơi ấm của anh, trái tim đang đ/ập lo/ạn nhịp thế mà kỳ diệu thay lại dần bình ổn trở lại.
Ngày hôm sau là cuối tuần, mưa tạnh.
Tô Mộng Kỳ dậy từ sớm trang điểm kỹ càng, đi giày cao gót lạch cạch khắp phòng, cố tình dậm chân thật mạnh xuống sàn.
“Lâm Du Du, thay đồ đi, ra ngoài với tôi.”
Cô ta khoác chiếc túi Hermes Birkin lên tay, cằm hất cao.
“Đi đâu?” Tôi cảnh giác nhìn cô ta.
“Tiệm bánh ngọt cao cấp mới mở ở phía Nam, hôm qua tôi đã đặt chỗ rồi.” Tô Mộng Kỳ cười khẩy, “Cậu gọi Cố Tinh Dã ra thanh toán đi.”
Tôi nhíu mày: “Cậu muốn ăn bánh ngọt, tại sao lại bắt anh ấy thanh toán?”
“Nói nhảm! Chẳng phải trước đây anh ta đều gọi đâu có đó, thanh toán cho tôi sao? Sao nào, cậu tưởng mặc được cái áo rá/ch của anh ta là anh ta thực sự thành con chó của cậu rồi à?”
Cô ta bước tới, nhìn tôi từ trên cao xuống.
“Hôm nay tôi sẽ cho cậu thấy rõ thực tế, chỉ cần tôi vẫy tay, thì Cố Tinh Dã dù có phải quỳ cũng phải bò đến đây quẹt thẻ cho tôi.”
Tôi biết cô ta đang muốn lấy lại thể diện.
Tôi vốn định từ chối, nhưng những dòng bình luận trước mắt lại đột nhiên chớp tắt đi/ên cuồ/ng.
【Đi đi đi! Nhất định phải đi! Thái tử gia hôm nay vốn dĩ phải họp trực tuyến đa quốc gia đấy, đây là dịp lớn đấy!】
【Để anh ta đến! Để anh ta cho cô ta thấy thế nào là nam đức đỉnh cao!】
【Du Du đừng sợ, có bọn này ở đây, hôm nay chắc chắn sẽ khiến con trà xanh này không yên ổn đâu.】
Tôi nghiến răng, cúi đầu gửi tin nhắn cho Cố Tinh Dã.
Nửa tiếng sau, chúng tôi gặp Cố Tinh Dã trước cửa tiệm bánh ngọt kiểu Pháp cực kỳ xa xỉ ở phía Nam.
Hôm nay anh ăn mặc rất xuề xòa, một chiếc áo hoodie màu xám đã giặt đến bạc màu, quần jeans, thậm chí tóc tai còn có chút rối bời.
Trông anh thực sự giống hệt một sinh viên nghèo khổ ngày ngày ăn mì gói qua ngày.
Tô Mộng Kỳ nhìn thấy bộ dạng này của anh, vẻ kh/inh bỉ trong mắt gần như trào ra ngoài.
“Cố Tinh Dã, anh ăn mặc thế này mà cũng dám đến nơi này sao? Đúng là mất mặt ch*t đi được.”
Cố Tinh Dã không nhìn cô ta.
Ánh mắt anh lướt qua Tô Mộng Kỳ, rơi thẳng trên người tôi.
Khi nhìn thấy vẻ lúng túng trong mắt tôi, ánh mắt vốn lạnh lùng của anh lập tức dịu lại, anh bước nhanh về phía tôi.
“Đợi lâu không? Ngoài trời gió to, sao không mặc thêm đồ vào.”
Anh tự nhiên chắn giữa tôi và hướng gió.
Tô Mộng Kỳ bị hoàn toàn phớt lờ, mặt mày xanh mét dậm giày cao gót bước vào tiệm trước.
Sau khi ngồi xuống, Tô Mộng Kỳ cầm lấy thực đơn, toàn chọn những món đắt nhất.
“Một phần nghìn lớp cá tầm dát vàng nấm truffle trắng, hai ly cà phê Blue Mountain pha lạnh.”
Cô ta ném thực đơn xuống bàn, thách thức nhìn Cố Tinh Dã.
“Cố Tinh Dã, đi thanh toán đi. Bữa này coi như anh hiếu kính tôi.”
Cố Tinh Dã nhìn hóa đơn, lông mày hơi nhíu lại, lộ vẻ khó xử.
“Bạn Tô, sinh hoạt phí tháng này của tôi... đã cạn sạch rồi.”
Giọng anh rất thấp, mang theo một chút bối rối và hèn mọn vừa đủ.
Tô Mộng Kỳ lập tức phát ra một tiếng cười khẩy cực kỳ chói tai.
“Không có tiền? Không có tiền thì làm màu cái gì? Tiền anh m/ua túi cho tôi trước đây ở đâu ra? Có phải là dồn hết cho con đàn bà nghèo hèn này rồi không?”
Cô ta chỉ tay vào mũi tôi, m/ắng nhiếc không chút nể nang.
Ánh mắt Cố Tinh Dã lập tức lạnh xuống.
Nhưng anh nhanh chóng hạ mi mắt xuống, che giấu đi sát khí đó, tay thọc vào túi áo hoodie rộng thùng thình, lục lọi một chút.
“Tôi thực sự hết tiền rồi.”
Anh quay đầu nhìn tôi, giọng điệu đột nhiên trở nên cực kỳ dịu dàng.
“Nhưng mà, lúc đến đây đi ngang qua cầu vượt, tôi thấy có một sạp trò chơi ném vòng.”
“Tôi bỏ mười tệ ném được một hộp blind box, quà tặng kèm bên trong, thấy khá hợp với em.”