Tôi vốn là kẻ vô dụng từ nhỏ

Chương 2

10/08/2026 09:54

“Cô tự nhìn xem thứ mình viết ra là cái gì đây này!”

Sếp vơ lấy bản báo cáo trên bàn, ném mạnh xuống trước mặt cô ta.

“Cô ở công ty lâu như vậy rồi, đến một bản báo cáo đơn giản thế này mà cũng làm sai!”

“Dữ liệu trước sau mâu thuẫn, lủng củng như c*t! Thứ do chính tay cô làm, mà cô không thèm xem lại sao!”

Giấy tờ rơi vãi khắp nơi.

Khương Vãn cắn ch/ặt môi, sắc mặt khó coi vô cùng, vội vàng nhặt bản báo cáo dưới đất lên.

Càng xem, mắt cô ta càng trợn ngược.

“Không... không phải tôi...”

“Đây không phải trình độ của tôi! Sếp, ngài biết năng lực làm việc của tôi mà!”

“Tôi không thể nào phạm phải những sai lầm cấp thấp thế này! Là Tiết Ánh Khiết... là nó!”

Cô ta như phát đi/ên chỉ tay vào tôi, nhưng nửa ngày không thốt ra được một câu hoàn chỉnh.

Cuối cùng chỉ có thể nói một cách khô khốc:

“Là nó h/ãm h/ại tôi!”

Sếp lập tức trầm mặt xuống.

“Nó là một đứa nhân viên mới không biết gì cả, thì h/ãm h/ại được cô cái gì?”

“Cô đừng nói với tôi là bản báo cáo này thực chất là do nó làm đấy nhé?”

“Tôi vừa mới x/ác nhận đi x/ác nhận lại, chính miệng cô thừa nhận là cô làm! Những người khác cũng đều làm chứng cho cô!”

“Bây giờ xảy ra vấn đề, cô quay ngoắt sang đổ vấy cho một nhân viên mới?”

“Khương Vãn, đây không còn là vấn đề năng lực làm việc nữa rồi, mà là vấn đề nhân cách!”

“Nể tình cô là nhân viên lâu năm của công ty, hãy giữ chút thể diện đi, cô tự nộp đơn từ chức đi!”

Khương Vãn cãi không được, mặt đỏ bừng lên.

Cô ta trừng mắt nhìn tôi đầy c/ăm h/ận, chỉ muốn nuốt sống tôi ngay tại chỗ.

“Là mày! Mày cố ý!”

“Mày đang tính kế tao! Mày cố tình diễn kịch lừa tao?!”

Tôi co rúm người lại, giọng điệu đầy sợ hãi:

“Chị Khương Vãn, em không hiểu chị đang nói gì...”

“Chẳng phải các chị vẫn luôn bảo, mấy thứ cao cấp này, loại ng/u như lợn như em làm sao hiểu được sao.”

“Em còn không hiểu, thì làm sao mà phá hoại được?”

Khương Vãn tức đến mức ngựk phập phồng dữ dội.

Giây tiếp theo.

Cô ta túm ch/ặt lấy cổ áo tôi, lôi tôi đến trước mặt sếp:

“Là nó thấy không ưa tôi, nên đã sửa dữ liệu gốc của tôi! Nó chính là bất mãn với tôi!”

“Sếp, ngài phải tin tôi, tôi thực sự bị h/ãm h/ại!”

Tôi nghẹn ngào không thôi, đi/ên cuồ/ng lắc đầu:

“Chị Khương Vãn, chị là ân nhân có lòng tốt dìu dắt em, tại sao em phải bất mãn với chị chứ?”

Khương Vãn không thèm suy nghĩ, buột miệng thốt ra:

“Đương nhiên là vì tao bắt mày tăng ca hộ tao! Cho nên mày mới cố tình làm ra thứ này để h/ãm h/ại tao!”

Lời vừa dứt, cả văn phòng im phăng phắc như tờ.

Nhận ra mình lỡ lời, sắc mặt Khương Vãn lập tức trắng bệch.

Tôi chớp chớp đôi mắt đẫm lệ, vẻ mặt ngây ngô:

“Nhưng bản báo cáo này, chẳng phải vừa nãy chị còn nói là do chị tự làm sao?”

“Có phải... chị tăng ca đến mức lú lẫn rồi không?”

Khương Vãn lảo đảo, không thốt ra được nửa lời.

Đối diện với ánh mắt hung á/c của cô ta, tôi khóc lóc thảm thiết, vội vàng quỳ xuống cho ngay ngắn.

“Em sai rồi! Đều là do em không tốt! Coi như là do em làm đi!”

Nói xong, tôi bắt đầu dập đầu lia lịa:

“Là do em quên đổi tên, là do em làm báo cáo! Là do em không tốt, tất cả đều là lỗi của em!”

Khương Vãn nghiến răng nghiến lợi nói:

“Cái gì gọi là ‘coi như là do mày làm’!”

“Sự thật thế nào thì nói thế ấy! Mày không hiểu tiếng người à!”

Cô ta tung một cước đ/á văng tôi ra, rồi định t/át tôi.

Tôi chủ động đưa mặt sát lại:

“Chị cứ đá/nh đi, giống như mọi khi ấy, chị muốn xả gi/ận thế nào cũng được!”

“Chỉ cần chị không gi/ận, chị nói gì cũng đều đúng hết.”

“Tiết Ánh Khiết, mày bớt nói nhảm đi! Tao đá/nh mày lúc nào! Tao không có!”

Tay Khương Vãn như bị điện gi/ật, sợ hãi lùi lại phía sau.

Tôi đầy nước mắt, giọng nói thấp hèn đến cực điểm.

“Lẽ nào em lại nói sai rồi sao? Em thật đáng ch*t.”

“Chị dạy em đi, em sửa, em sửa ngay đây!”

“Từ trước đến nay, chẳng phải chị nói gì em làm nấy sao?”

“Thế này đi, chị bảo em nói thế nào em sẽ nói thế đó, em đảm bảo sẽ không bao giờ làm chị gi/ận nữa.”

Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

Khương Vãn hoàn toàn trắng bệch mặt mày, toàn thân r/un r/ẩy.

Sắc mặt sếp đen như đít nồi.

Ông bước tới, cẩn thận đỡ tôi dậy.

“Cô đứng lên đi.”

Quay sang nhìn Khương Vãn, giọng nói lạnh lùng không một chút cảm xúc.

“Khương Vãn, sau này bộ phận pháp chế sẽ thông báo cho cô mức bồi thường cụ thể.”

“Bây giờ, cô có thể cút được rồi!”

......

Tôi cứ tưởng chuyện này cuối cùng cũng kết thúc.

Nào ngờ.

Ngày hôm sau tôi đến công ty.

Lại thấy Khương Vãn đang ngồi ngay ngắn tại chỗ làm, thong dong uống cà phê.

Tôi còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, sếp đã lớn tiếng tuyên bố:

“Chuyện ngày hôm qua đều là hiểu lầm, Khương Vãn không có bất kỳ vấn đề gì cả.”

“Ngược lại là cô đấy, Tiết Ánh Khiết.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Là nữ phụ, tôi không xứng chạm vào nam chính? Nhưng anh ta cứ nhất quyết đòi như vậy

Chương 20
Tôi vốn sinh ra đã có cảm giác xứng đáng cực cao, thứ gì muốn có thì chưa bao giờ là không lấy được. Thế nên sau lần thứ 99 dụ dỗ vị "Phật tử" giới kinh đô thất bại, tôi quyết định dùng biện pháp mạnh, trực tiếp đè ngửa anh ta ra. Nhưng ngay khi tôi dùng còng tay tình thú khóa anh ta vào đầu giường, tôi chợt nghe thấy tiếng lòng của anh ta. 【Vợ hôm nay chủ động quá! Biết thế này mình nên tự còng tay mình lại từ lâu rồi!】【Trên người cô ấy thơm quá... là hoa hồng sao?】【Không được, không được nhìn ngực, nhìn rồi thì đêm nay chắc chắn không nhịn nổi mất...】【Thẩm Xác, mẹ kiếp, nhịn đi! Bây giờ mà chiều theo cô ấy thì sau này cô ấy sẽ thấy mình quá dễ dãi mà không biết trân trọng đâu!】 Động tác của tôi khựng lại, ngẩng đầu nhìn Thẩm Xác. Anh ta mím chặt môi, sắc mặt lạnh lùng, trông như một người đàn ông giữ gìn trinh tiết thà chết không khuất phục. Thế nhưng, tiếng lòng trong đầu anh ta vẫn đang điên cuồng chạy chữ.
Tình cảm
0